Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Theo lý thường, Thẩm Vọng chắc chắn sẽ không xuất hiện ở đây.
Nhưng đám người này đều đang đ.á.n.h cược. Vạn nhất thì sao? Vạn nhất tôi lôi kéo được Thẩm Vọng đi thì sao? Đây có lẽ là một trong số ít những cơ hội họ có thể tiếp cận được anh.
Phía xa, Thừa tách khỏi đám đông, bưng hướng về phía chúng tôi giơ lên từ xa, mặt mày rạng rỡ: “Ninh Ninh, Thẩm tổng.”
Người phục vụ bên cạnh đưa tới hai , tôi cầm lấy một , nể mặt anh ta giơ lên đáp lễ: “Chúc phúc hai người.”
Còn chúc phúc cái thì tôi không nói rõ. Thừa cũng bận tâm đến thái độ lạnh lùng của Thẩm Vọng, anh ta gật đầu, nhấp một ngụm rồi quay người trở lại đám đông. Tôi đặt xuống bàn.
Quay đầu lại đã thấy Thẩm Vọng mấy vị giám đốc trông có vẻ quen biết vây quanh. “Thật là không được yên thân .”
Tôi đi tìm một góc khuất, cố gắng phớt lờ những ánh hổ rình mồi đang dán c.h.ặ.t vào mình. Tôi tự lắc lư , ăn một miếng bánh ngọt rồi nhấp môi. Khi khách khứa đã đến gần đủ, tôi buông , gục xuống bàn, giả vờ đã say khướt.
Quả nhiên, kẻ luôn dõi theo tôi đã không còn kiên nhẫn được nữa, tiến lại gần đỡ lấy tôi: “Cô Tần? Cô Tần? Cô không sao chứ?” “ tôi đưa cô đi nghỉ nhé.”
Tôi nhắm , nở một nụ thầm kín. Màn kịch hay nhất, sắp bắt đầu rồi.
11
Nữ nhân viên phục vụ đưa tôi vào một căn , khá nhẹ nhàng lột sạch quần áo của tôi, còn tốt bụng đắp tôi nửa tấm rồi mới rời đi. Đợi đến khi mọi thứ hoàn toàn yên tĩnh, tôi ngồi dậy, mò mẫm nhặt chiếc váy bên cạnh mặc vào chỉnh tề.
Trong căn tối om tĩnh lặng, điện thoại của tôi cũng đã nữ phục vụ kia lấy đi mất rồi. Tôi cố gắng thích ứng bóng tối, dạo quanh một vòng. Căn này thật sự sạch sẽ ngăn nắp đến mức có lấy một cái tủ hay góc nào trốn, chỗ duy nhất có thể ẩn nấp chính là gầm giường.
Tôi từ bỏ ý định trốn tránh, ngồi xuống cạnh giường, xoa xoa bả vai mỏi nhừ: “Này, có bất ngờ không?”
Từ viên đá quý trên đôi bông tai tôi đang đeo, vang lên tiếng rè rè rất nhỏ. Ngay sau đó, giọng nói lạnh lùng của Thẩm Vọng truyền đến: “Có thể mong chờ đấy. Dù sao thì, chị gái chưa bao giờ khách sáo cả.”
Tôi đứng dậy đi tới bên cửa sổ, kéo tấm quấn quanh người: “Thật là một kết luận người ta đau lòng.” Thẩm Vọng hừ lạnh: “Hừ, đau lòng còn được à.”
Tôi mỉm không đáp. Quả thực tôi rất mong chờ xem hôm nay Tần đã chuẩn “bất ngờ” mình.
Có tiếng bước chân ngoài hành lang, tôi vô thức siết c.h.ặ.t tấm , về phía cửa. Cửa từ từ được đẩy , ánh sáng ch.ói lòa từ hành lang tôi phải nheo lại. Trong tầm mờ ảo, có hai bóng người lẻn vào, sau đó là những tiếng sột soạt.
bọn họ đang cởi đồ. Một giọng nam khàn khàn giục giã: “Nhanh tay lên, xong là biến ngay.” Một giọng nam khác trầm hơn, vừa lo lắng vừa vội vã: “Biết rồi, biết rồi.”
Hai đó không bật đèn, tôi mơ hồ bắt gặp bóng dáng bọn họ đang lần mò tiến về phía giường. Tôi thu mình lại, vùi sâu vào trong . Trong lòng thầm đếm ngược: 5… 4… 3…
Hai đó mò mẫm một vòng không thấy người trên giường. “Người đâu…?” “Không có ai cả…” “Hả? Bật đèn lên xem nào.”
Tôi tiếp tục đếm ngược: 2… 1…
Đúng lúc đó… <>Cạch —>
Đèn được bật sáng trưng, chiếu rọi khắp căn . Tôi lập tức kéo che lại vì sợ mình sẽ thấy phải thứ không nên thấy. Sau một tiếng <>Bốp> khô khốc, giọng Thẩm Vọng vang lên đóng băng:
“Ồ, hai vị đây định treo ‘ớt chỉ thiên’ ảnh nghệ thuật khỏa thân à?”
12
Hai đàn ông trong đã Thẩm Vọng tóm gọn. Tôi được Thẩm Vọng bế bổng khỏi . Hai đàn ông mặc đồng phục phục vụ vừa mới kịp vơ quần áo mặc vào đang quỳ dưới đất, một tên trong số đó còn đeo chiếc máy ảnh trên cổ.
Tôi thu hồi ánh , bảo Thẩm Vọng thả mình xuống. “Ai sai các người làm việc này?”
Hai tên đó nhau vài giây rồi dứt khoát khai : “Là cô Tần… Cô ấy bảo chúng tôi ảnh khỏa thân của cô, còn đặc biệt yêu cầu phải quay được toàn cảnh…” “Cô Tần, chúng tôi chỉ nhận tiền làm việc thôi, cô… cô Thẩm tổng có thể đại nhân đại lượng…”
Tôi mỉm lịch sự, quay sang nói Thẩm Vọng: “Thẩm Vọng, báo cảnh sát đi.”
Tần đã quen thói giẫm đạp lên người khác rồi. Lần trước ở Tần gia, tôi đã chị ta ngã đau một vố, thậm chí còn chị ta phải dọn khỏi nhà ngay trong đêm. Sao chị ta có thể cam tâm tôi sống yên ổn được chứ.
Đúng dự đoán, chị ta hề khách khí chút nào.
Tiệc đính hôn đã bắt đầu, không khí dần trở nên náo nhiệt. Trên màn lớn ở sân khấu chính đang trình chiếu những ảnh “thanh mai trúc mã” của Thừa Tần . Rất nhiều khung cảnh lãng mạn tôi biết rõ, thời điểm những bức ảnh đó, Thừa đang theo đuổi tôi.
biết Tần đã dùng lý do được những bức ảnh đó anh ta. Bây giờ chúng lại trở thành hồi ức ngọt ngào độc quyền của riêng họ. Thật nực .
Ở góc sân khấu, nghệ sĩ piano đang đắm mình trong bản nhạc cưới, hòa lời chúc phúc của mọi người dành đôi uyên ương. Thẩm Vọng đứng sau lưng tôi, ghé tai nói nhỏ: “Chắc là đã chuẩn xong ‘quà đáp lễ’ rồi nhỉ.”
Tôi Tần đang rạng rỡ hạnh phúc, thở dài: “Vốn dĩ định tha chị ta.”
Tiếc rằng cô chị gái này của tôi quá ngây thơ, đã đi vào con đường thèm lại mình một lối thoát. Có lẽ chính sự dung túng bấy lâu nay của mọi người đã chị ta trở nên ngu xuẩn vậy.
13
Những bức ảnh trên màn đã chiếu đến ảnh trang phục lễ đính hôn của hai người. Người dẫn chương trình mời Tần Thừa lên sân khấu.
Hai người khoác tay nhau bước lên, nhau tình tứ rồi xoay người đối mặt quan khách. Đúng lúc này, từ hệ thống loa đài bỗng phát đoạn hội thoại giữa tôi Thẩm Vọng lúc nãy.
Màn lớn tối sầm lại, nhưng âm thanh từ loa thì vô rõ nét. Đó là lúc tôi hỏi Thẩm Vọng qua đôi bông tai: “Này, có bất ngờ không?” … đến tận câu cuối khi hai phục vụ kia khai mọi chuyện.