Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 3
Ánh sáng trắng bệch từ màn hình bàn chiếu ra, những lời mắng vẫn tiếp tục vang lên từ loa.
ngồi ghế, cả người chìm bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.
sàn rải rác mấy lọ t.h.u.ố.c trắng, lăn tới chân bàn.
Cánh tay trái đặt tay vịn, tay áo xắn lên quá khuỷu, cẳng tay có vài vết cắt sâu nông khác nhau.
Máu còn đang rỉ ra.
Đầu tôi “ong” một tiếng.
Không nghĩ nhiều, tôi lao tới giật lấy :
“ có tư cách gì mắng anh ấy? Anh ấy là hạng chứ không phải đội sổ! có biết hạng đã giỏi rồi không? giỏi vậy thì tự đi thi thử xem!”
“ có tư cách gì làm ba anh ấy? Bảo vợ bỏ , không qua lại nữa, căn bản không xứng!”
“Con nhóc nào đấy? Mày nói bậy cái gì! mày biết vợ tao bỏ tao…”
Bên kia rõ ràng bị chọc trúng chỗ đau, vỡ trận.
“Tôi là bà nội của đó!”
Tôi gào xong một hơi, cúp máy, ném xuống bàn.
như vừa tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn tôi, ánh tối lại.
Tôi người, cúi xuống ôm lấy anh.
Cả người anh cứng đờ như tượng đá, không nhúc nhích, để mặc tôi ôm.
Tôi vùi vai anh, giọng nghẹn lại.
lại trào ra.
“Anh à, anh giỏi, sự giỏi. Em xem bảng học bổng rồi, năm nào anh đứng đầu GPA, còn là chủ tịch hội sinh viên.”
“Anh luôn là niềm tự hào của em và mẹ.”
“Không ai sánh được với anh.”
Tôi nói xong, phòng làm việc im lặng lâu.
Người lòng cuối cùng có phản ứng.
Cánh tay anh chậm rãi… chậm rãi vòng ra lưng tôi.
đầu chỉ đặt nhẹ, như sợ làm vỡ thứ gì đó.
đó siết c.h.ặ.t hơn.
Rồi c.h.ặ.t hơn nữa.
Cho khi ôm trọn tôi lòng.
Tay anh đang run.
Nhưng ôm c.h.ặ.t, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, l.ồ.ng n.g.ự.c truyền tới nhịp tim nặng nề trầm ổn.
Tôi khẽ nói:
“ này anh buồn không được làm tổn thương bản thân, không được một mình chịu đựng, biết chưa?”
“Em sẽ ở bên anh, em sẽ luôn ở bên anh.”
Anh siết tôi c.h.ặ.t hơn một chút, không nói gì.
…
Hôm , tôi vẫn không yên tâm để ở một mình.
Nghĩ một , tôi quyết định phòng thí nghiệm khoa Vật lý đón anh.
Phòng thí nghiệm nằm ở tầng năm.
Hành lang trống trơn, cửa phòng hé mở.
Tôi đang định tìm chỗ ngồi chờ, thì liếc thấy ở góc hành lang có người.
Người đó cúi người, lén lút đứng bên cửa sổ .
Nhìn kỹ… thấy dáng quen quen.
Chẳng phải cái người anh tôi ghét nhất ?
Theo nguyên tắc anh tôi ghét ai thì tôi ghét, lòng bảo vệ của tôi lập tức bùng lên.
Tôi bước nhanh tới.
“Bốp!”
Một cái vỗ mạnh đầu người kia.
“Anh lén lút cái gì đấy? Muốn làm chuyện xấu à?”
Tôi chống nạnh, trừng .
“Tôi video báo cáo cho bạn gái, liên quan gì …”
Nam sinh nhìn rõ tôi thì sững giây, đó nghiến răng:
“Em có biết anh là ai không?”
“Tôi cần phải biết chắc?”
Cậu ta hít sâu, như cố nhịn, rồi nghiến từng chữ:
“Anh là anh em đó!”
Tôi trợn trắng :
“Đừng có nhận vơ, anh tôi đang ở kia làm thí nghiệm, ai là em gái anh, đồ không biết xấu hổ…”
“. Niệm. Tinh.”
Cậu ta gọi từng chữ tên tôi.
…
Tôi đứng đơ tại chỗ:
“Anh là… anh em?”
Anh bước lên một bước, như bị chọc cười tức:
“Không thì là ai?”
“Chúng ta giống nhau vậy, chỉ thiếu mỗi việc khắc chữ anh em ruột lên trán thôi.”
“Khoan đã, khoan đã…”
Tôi giơ tay chắn trước .
đầu như có vô số bánh răng điên cuồng, lách cách lách cách cố ghép tất cả các mảnh lại với nhau.
rung một cái, hiện lên một tin nhắn thông báo giao dịch.
【Kính gửi quý khách, thẻ tín dụng đuôi 8867 của quý khách đã chi tiêu 12.860 tệ tại Trung tâm thương mại Quốc Kim 16:23 ngày hôm qua. Tổng điểm tích lũy: 780.000.000, đã cập nhật.】
Để tiện cho tôi mua sắm, đã trực tiếp liên kết thẻ tín dụng của mình tôi.
Tôi sững lại, vội vàng bấm .
Ánh dừng ở mục thông tin thẻ.
– VIP – 21/07/2003.
Ngày sinh… không đúng.
Không phải sinh nhật của anh tôi.
Ngón tay tôi cứng đờ màn hình.
Cùng một chuyên ngành, cùng một cái tên.
Khoa Vật lý… có .
Tôi… sự nhận nhầm người rồi.
Người này còn là kẻ thù không đội trời chung của anh tôi.
Anh tôi nhe răng cười, đưa tay quơ quơ trước tôi:
“ Niệm Tinh, em làm vậy? Không lẽ sự không nhận ra anh ruột của mình?”
“Bị vẻ đẹp của anh mê mẩn luôn rồi à?”
“Haizz, tỏa ra sức hút là số mệnh của anh, anh hiểu .”
Tôi hoàn hồn, muốn khóc không ra :
“Anh à…”
“Ê ê ê, anh chưa đẹp mức làm em khóc tại chỗ đâu.”
“Em bị thế?”
Anh tôi luống cuống dỗ dành, tiện thể chuyển đề tài:
“Đúng rồi, em lại ở đây?”
“Mẹ đồng ý cho em về à?”
Tôi nuốt bọt khó khăn, giọng nhỏ như muỗi:
“Mẹ không đồng ý… nên em cãi nhau với mẹ, nhân bà đi công tác thì lén chạy về trước.”
“Em…”
Anh tôi suýt không thở nổi.
“Trước đó em nghe mẹ nói anh học ở khoa Vật lý đại học A, nên em tìm tới.”
“ Niệm Tinh.”
Khi anh gọi cả họ tên tôi, giọng trầm xuống, y như nhỏ tôi gây họa.
“Em biết rồi, em biết rồi.”
Tôi vội giơ tay đầu hàng:
“Lần này em về là chuyện nghiêm túc, chương trình trao đổi là chính quy, tín chỉ đều chuyển được.”
“Thế còn mẹ thì…”
Tôi lập tức cắt ngang, nói nhanh như b.ắ.n s.ú.n.g:
“Em sẽ nhanh ch.óng nói với mẹ.”
“Chỉ là em nhớ anh quá thôi.”
“Anh đừng giận .”
Anh tôi hít sâu một hơi, giơ tay b.úng trán tôi một cái, lực không nặng không nhẹ:
“Gan em lớn đấy. Chạy một mình từ ngoài về, lỡ có chuyện gì thì ? May anh kết thúc chuyến leo núi sớm, không thì em chẳng gặp được anh.”