Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi đã chán cuộc sống ở đây từ lâu, chỉ muốn nước dưỡng .
Tôi lập tức gật đầu: “Được được được, không vào thì không vào, cháu nội mẹ cũng không nữa, đứa tự lo đi.”
Nói xong tôi vội vàng tắt cuộc gọi.
Nó hoảng .
Gửi một đống tin nhắn trách tôi rồi mà không đứng đắn, nhỏ nhen lại còn thâm độc.
Tôi trực tiếp làm ngơ.
4
Ngày hôm sau, khi lướt mạng xã hội, tôi vô tình thấy nhất cháu nội.
Tài khoản thằng bé do con dâu lập, mỗi ngày đều dưới góc nhìn nó để ghi lại quá trình trưởng thành.
Trước đây nội dung đều là tiếng Anh, từ tối bỗng chuyển sang tiếng Trung.
nhất là một tấm ảnh đình và cận cảnh một chiếc vòng ngọc phỉ thúy.
Dòng trạng thái viết dưới góc nhìn cháu nội: “Từ hôm nay, con sống cùng bà ngoại.”
“Mẹ , bố , bà ngoại , quà cũng , chúng ta là một đình sự.”
“Không còn bị ai làm phiền, mùi hôi trên con cũng biến mất rồi!”
“Bà ngoại có học thức có giáo dưỡng, chắc chắn nuôi con , không giống một phụ nữ nông thôn thô lỗ nào , con không muốn gặp lại bà ta nữa.”
Không cần nghĩ cũng , tất cả những lời này đều là con dâu mượn lời cháu để nói cho tôi nghe.
Chẳng là muốn nhắc nhở tôi, nếu không quay thì địa vị không còn.
Không , năm ở họ làm trâu làm ngựa mà cũng chẳng nhận được chút tôn trọng nào, huống chi là quà.
Mẹ cô ta thỉnh thoảng lại nhận được dây chuyền, vòng tay, khuyên tai, quần áo, còn tôi thì ngay cả một ly cà phê cũng không xứng uống.
Tôi bấm thích hết, rồi chụp màn hình lại một , không quên gắn thẻ bà thông .
“Bà thông quả nhiên hiền thục hiểu chuyện, có bà sóc cháu tôi, tôi yên tâm rồi.”
“Đứa nhỏ này cũng , chỉ là không thích ăn, lúc cho nó ăn nhớ kể chuyện để thu hút nó, đúng rồi, ban đêm nó cứ tiếng lại tỉnh một lần, nhớ thay tã cho nó nhé, không thì nó khóc không ngừng.”
Chưa năm phút sau khi , điện thoại con trai đã gọi tới.
“Mẹ, mẹ bị điên ? Ai nói mẹ vợ con cháu?”
“Chính vợ con như vậy, chẳng lẽ còn giả được?”
Nó tức phát điên: “Annie có ý ? Hơn nữa mẹ vợ con vốn đã bị Jon làm cho kiệt sức rồi, đang định gửi nó , có thể giữ nó lại mà !”
“ gửi vài ngày mà đã mệt rồi?” tôi không nhịn được mà mỉa mai: “Trước chẳng nói con rất nhàn, là tôi được hưởng lợi ?”
Nó không phản bác được, liền chuyển sang giở trò.
“Tóm lại, con nói cho mẹ , con mình thì tự mình , không làm phiền khác! Cháu đã rồi, mẹ mau đi!”
Tôi từ chối: “Không được, mẹ đã học được ranh giới rồi, không thể tùy tiện xâm phạm đời sống riêng đứa.”
Nó sắp nổi giận: “Mẹ đủ rồi đấy, cứ nói này mãi có ý nghĩa ? Bảo mẹ có ranh giới không là để mẹ mặc kệ!”
Tôi cười lạnh: “Ồ, vậy ra việc bẩn việc mệt đều là mẹ, còn chuyện thì không lượt mẹ, chính là gọi là ranh giới mà các con muốn đúng không?”
Nó lại bị nghẹn họng.
“Không , mẹ , mẹ không thể nói như vậy, mẹ chỉ là một bà nông thôn, được sang Mỹ đã là chuyện mà khác cầu còn không được, mẹ còn muốn nữa?”
Cơn giận dâng , tôi hét vào mặt nó: “Tôi muốn ? Tôi muốn lấy lại toàn bộ tài sản thuộc tôi! Tôi muốn rời xa lũ vong ơn bội nghĩa như các càng xa càng !”
bật cười thành tiếng: “Vậy thì bà đi đi, còn lì ở Mỹ làm nữa? Chẳng chỉ là đang giận dỗi làm màu cho bọn tôi xem ? Nếu sự muốn đi thì đã đi từ lâu rồi! Chính bà cũng đâu muốn nước làm một bà quê nữa chứ!”
Trớ trêu thay, lời còn chưa dứt thì loa phát thanh ở sân bay đã vang .
là tiếng gọi tôi máy bay.
Giọng lập tức gấp gáp hơn một chút: “Mẹ sự ra sân bay rồi ?”
Tôi nói rành mạch từng chữ với : “ nơi rách nát này, tôi không bao giờ quay lại nữa!”
“Annie lại có t.h.a.i rồi!” đột ngột gào .
5
Thấy sắc mặt tôi thoáng khựng lại, lập tức lấy lại vẻ tự tin, rồi nói thêm: “ có thêm , mẹ cũng nở mày nở mặt chứ, sau này một tay dắt đứa cháu ra ngoài, oai bao nhiêu.”
“Nếu bây giờ mẹ đi, chẳng tiện cho mẹ vợ con quá ?”
Tôi khẽ cười nhạt, bình thản đáp: “Thông với nhau, món hời này tôi nhường cho bà ấy.”
Phương Vân Tường trừng lớn mắt: “ lúc này rồi mà mẹ còn cứng miệng với bọn con ? Đừng tưởng con không , ra mẹ chẳng muốn rời xa bọn con chút nào, chẳng là muốn tranh giành sự yêu quý với mẹ vợ con nên diễn trò cho bọn con xem thôi!”
Móng tay tôi gần như cắm sâu vào da thịt.
Thế nhưng hoàn toàn không chú ý những cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy mắt tôi, vẫn tiếp tục lải nhải án: “Dù mẹ đã làm quá đáng trước thì con cũng chẳng cần nhịn nữa, hôm nay mà mẹ dám đi, sau này con không dưỡng cho mẹ đâu! Dù ở nước ngoài cũng không có luật bắt buộc con phụng dưỡng cha mẹ!”
“Mẹ tự nghĩ kỹ đi, những năm cuối đời, lúc đau ốm bệnh tật, một rót cho cốc nước cũng không có, có tiền thì có ích , đâu lúc ngay cả mật khẩu cũng quên mất rồi.”