Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tôi vội vã chuyển chủ đề: “Ý của ‘nam bảo mẫu’ là sếp là kiên nhẫn, cảm xúc ổn , mang lại cấp dưới sự chăm sóc như gia đình, đây là khen cao nhất dành một đàn ông ạ.”

Tôi cố giữ bình tĩnh.

trầm ngâm một lát hỏi tiếp: “Vậy còn ‘cơ nam tính’ và ‘mông trái đào’?”

“…”

Những lúc thế này, anh đừng hiếu học như vậy được không?

rơi vào trầm tư, bỗng nhiên chợt hiểu ra: “Hóa ra, thích những thứ này.”

Hủy diệt !

Run rẩy bước ra văn phòng của , tôi lập tức mở máy tính, gõ đơn xin nghỉ .

là bạn cũ, là anh anh , lại còn bị tôi tung đồn nhảm và trêu ghẹo một trận ra trò.

Công ty này chắc chắn không ở được .

Về nhà kế thừa gia sản vẫn là hợp với tôi hơn.

Trước đây là do tôi còn trẻ non dạ, chưa hiểu được cái đẹp của “ngồi không hưởng lộc”.

Giờ đây tôi nằm yên phó mặc số phận.

Phong thái á? Khí chất á? Đều là mây khói thôi.

Tôi lập tức mở nhắn riêng với vị thần công nghệ , sẽ xin lỗi một tiếng.

Chuyên ngành học của tôi là Trí tuệ nhân tạo.

Tình cờ lướt mạng thấy video của anh, thấy thú vị nên tôi nhấn theo dõi.

Thỉnh thoảng chúng tôi trò chuyện về các chủ đề trong ngành, qua lại vài lần trở nên thân thiết.

Anh nghe tôi nói đang tìm chỗ thực tập nên giới thiệu tôi tới đây.

Giờ làm chưa được hai tuần mà nghỉ đúng là không ra làm sao .

Vẫn nên thông báo một tiếng.

Nhưng vừa mở trang cá nhân của anh ra, tôi c.h.ế.t lặng.

Những video mặc âu phục lịch lãm, nghiêm túc phổ cập kiến thức trước biến mất.

Thay vào đó là ánh đèn tím đỏ mờ ảo, cùng tiếng nhạc Jazz trầm bổng, trữ tình.

Ở chính giữa video, một “Nam Bồ Tát” cởi trần đang phối hợp với nhịp điệu của âm nhạc mà khoe body.

Cơ bắp tay, cơ n.g.ự.c đầy đặn, cơ săn chắc, m.ô.n.g trái đào…

Tôi giật nảy mình, nhìn qua nhìn lại đồng nghiệp, may là không ai phát hiện ra tôi đang xem “hàng nóng” trong giờ làm .

Tưởng mình bấm nhầm, tôi lại vào lại trang chủ xem lần .

Đúng là ảnh diện của vị thần mà.

Không sai được.

Ơ kìa?

thần phổ cập kiến thức giờ lại quay sang làm “Nam Bồ Tát” á?

Chuyện này mà cũng xảy ra được hả trời?

Tôi vội gửi nhắn riêng qua: [Anh , anh không làm khoa học ? Phổ cập kiến thức khó kiếm tiền thế sao?]

Rất nhanh, bên trả lại: [Ừ, không kiếm nổi.]

Tôi thở dài.

Nhân tài cao cấp phải làm “ ngành” để kiếm sống, rốt cuộc là lỗi tại ai?

Đạo đức ở đâu?

Lương tâm ở đâu?

Địa chỉ ở đâu?

Cũng không hổ danh là thần, làm nghề gì cũng đỉnh cao .

Tôi không đành lòng, nạp anh mấy vạn tệ.

Anh: […Cảm ơn.]

Sau đó anh lại hỏi: [Thích không?]

Tôi gần như không hề do dự: [Thích, hì hì, quần kéo thấp xuống chút tuyệt.]

[Yêu nhất là ‘nam bảo mẫu’ đấy!]

Anh : [… Thích là được.]

[ đúng , lẽ sắp nghỉ .]

Tôi chợt nhớ chính sự.

Sau đó thấy phía trên màn hình hiển thị đang nhập nhắn.

Đợi tận năm phút sau anh mới trả : [Sao vậy?]

Tôi kể hết mọi chuyện hôm nay anh nghe.

Lại là một hồi “đang nhập nhắn” dài dằng dặc.

Chuyện này… khó trả thế sao?

Anh trả : [Nhưng giờ , chẳng phải để cậu biết chuyện và anh nó là giả ?]

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó hồi lâu, đột nhiên phản ứng lại.

Ơ đúng , nguy hiểm thật.

Tên khốn chắc chắn sẽ ngấm ngầm theo dõi tôi, tôi mà bây giờ, anh nhất sẽ biết hết mọi chuyện.

Tôi dập tắt ý nghỉ .

Chỉ cần là chuyện khiến tức điên, tôi đều sẵn lòng làm.

Ngượng ngùng sao?

Được thôi, ngượng thật đấy.

Tôi chỉ đành cố tình tránh mặt .

Nhưng dường như anh mặt ở khắp mọi nơi.

Pha cà phê ở phòng trà cũng gặp, vệ sinh cũng chạm mặt, ngay trốn ra cửa thang thang máy lười biếng cũng đụng phải.

Làm sếp mà rảnh rỗi thế này, muốn lấy mạng ?

Công ty phá sản sao đây?

Tôi không nhịn được mà phát điên, cuối cùng tới lúc không thể nhẫn nhịn được cũng tan làm.

Tôi lập tức hẹn hội chị quán bar xả giận.

nơi…

Sao và Tô Ngọc lại ở đây???

, tôi quên mất mình chưa nói với họ là chúng tôi chia tay.

Sắc mặt khó coi, cúi đầu uống rượu giải sầu.

Trông tâm trạng tệ cực kỳ.

Tô Ngọc ở bên cạnh nhẹ nhàng khuyên anh uống ít thôi.

Bạn bè nhìn nhau ngơ ngác, không biết xảy ra chuyện gì.

Tôi quay rời .

Không hiểu sao … dù ưu điểm chẳng được mấy, nhưng mắt lại rất tinh.

“Ơ kìa, đây chẳng phải Hứa tiểu thư sao?”

“Sao nào, bị anh tôi đá , giờ lại lặn lội tới đây cầu xin tôi quay lại ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.