Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ánh mắt của xuyên qua màn hình dán c.h.ặ.t vào tôi, khiến tôi cảm thấy tê rần cả người. Tôi vội vàng đưa camera ra xa một .
“Kỳ sau giải đua, nào tôi cũng ở anh, chưa?”
này, gương mặt anh mới thoáng lên ý cười.
Thật hiểu nổi anh. Dù sao thì nào anh cũng đến đội đua tìm tôi, việc đó với việc tôi ở anh mỗi thì có gì khác nhau đâu chứ.
“Tiểu Trì.”
vẫn chưa tắt thì quản lý đột nhiên đẩy cửa phòng vào. Chị ấy liếc nhìn thoại của tôi, sau đó hạ thấp giọng : “Tay đua mới đến rồi.”
Tôi úp thoại xuống, đứng dậy rời khỏi phòng .
Đây là phương thức trò chuyện thường thấy giữa tôi và . đầu là do trong đang , trợ lý của đột nhiên đẩy cửa vào, anh không tắt máy mà chỉ đặt thoại sang một .
Mà tôi cũng vừa hay không tắt máy, cứ nhét thoại vào túi rồi thẳng vào sân tập. Hai tiếng sau, tôi rời khỏi sân tập. thoại nóng rực, nhưng video vẫn đang kết nối.
Ở chính giữa màn hình là góc nghiêng của khi anh đang tập trung làm việc. Trông rất nhã nhặn, sống mũi còn đeo một chiếc kính gọng vàng.
Đẹp trai đến mức làm tôi hết cả hồn.
Từ sân tập ồn ào quay về phòng , anh lập tức nhận ra sự thay đổi âm thanh trong thoáng chốc. Anh tháo kính xuống, mỉm cười nhìn về tôi.
“Em tập xong rồi à?”
Khoảnh khắc đó, tôi hơi sững sờ. Một sau, tôi mới khẽ “vâng” một tiếng.
Kể từ đó, dù đang bận việc gì khi đang , tôi cũng không cúp máy ngay lập tức. Thậm chí có đôi khi, để trò chuyện nhàm chán này kéo dài thêm một , tôi còn cắm cả sạc dự phòng vào.
10.
“Giới thiệu với mọi người, đây là tay đua mới mà ông chủ vừa đào từ khu vực châu Âu về, Chu Trình. Trận đấu lần này cậu ấy cũng sẽ ra sân, hy vọng mọi người sẽ hòa thuận với nhau.”
Chu Trình? Sao cái tên này nghe quen tai nhỉ?
Tôi đứng cửa, rướn cổ nhìn về .
Trông cũng quen mặt nữa.
Trong tôi đang mải suy nghĩ, ánh mắt của Chu Trình cũng dừng người tôi. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều sững sờ.
Chu Trình, đàn anh đại học của tôi, cũng là mối tình đầu đầy mơ hồ của tôi.
Hồi đó, do còn trẻ con nên hơi ngốc, tôi hiểu nào là thích. Trong buổi tiệc mừng sau một giải đua khu vực, anh ta uống quá chén, mắt đỏ hoe rằng thích tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi người ta tỏ tình, là đầu óc nóng lên nên lập tức đồng ý luôn. Kết quả là tôi hẹn hò nửa năm, tay còn chưa kịp nắm mấy lần thì anh ta ra nước ngoài.
Mãi sau này tôi mới muộn màng nhận ra, cái đó đâu phải yêu đương, rõ ràng là trò chơi đồ hàng của lũ trẻ con tiểu học.
Nhưng không thể phủ nhận, anh ta chính là người dẫn lối cho tôi con đường đua xe này.
“Tô Tiểu Trì?”
Anh ta tới mặt tôi, lịch sự đưa tay ra. Vẫn dáng vẻ đoan chính, lễ độ như nhiều năm về .
“ lâu không gặp.”
gian khiến khí chất của anh ta có phần phức tạp hơn. Đôi mắt màu nâu cà phê, mái tóc dài vừa phải hơi rối. Trông giống tay đua xe, mà giống một nghệ sĩ lãng t.ử hơn.
Tôi tiến lên , lịch sự bắt tay.
“Chào mừng anh về nước, đàn anh.”
mai phải khởi hành Cam Túc rồi, gian quả thực quá gấp gáp. Nhưng may thay, Chu Trình là một tay đua dày dặn, kinh nghiệm thi đấu vô cùng phong phú.
Tôi và quản lý đưa anh ta làm quen sơ qua với đội đua và tình hình sân đấu, sau đó chuẩn bị ra về.
“Tiểu Trì, cùng ăn một bữa nhé, coi như là để cảm ơn em.”
Sau khi thay bộ đồ đua ra, anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng tinh. Ánh hoàng hôn buông xuống người anh ta, trông có vài phần thanh thoát.
ba mươi tuổi rồi mà trông vẫn không khác mấy so với mười mấy tuổi, khiến người ta không kìm mà nhớ về những năm tháng thanh xuân ấy.
“Đàn anh khách sáo quá, đây đều là những kiến thức cơ bản thôi, dù em không thì anh chạy thử một vòng cũng sẽ biết ngay. Nếu lời cảm ơn thì phải là em cảm ơn anh mới đúng, năm đó nhờ có anh dẫn dắt nên em mới vào nghề .”
Chu Trình nghe xong thì dừng , nghiêng đầu nhìn tôi.
“Tiểu Trì, trọng điểm không phải là cảm ơn, mà là anh muốn ăn cùng em.”
Tôi: “Mấy tới có đua rồi, theo lý mà ta không ăn uống tùy tiện đâu…”
Chu Trình thở dài một tiếng, trong đôi mắt sâu thẳm kia ẩn chứa những cảm xúc khó đoán.
“Bao nhiêu năm qua em vẫn thay đổi nào, luôn làm ngơ tấm chân tình của anh.”
?
“Còn nhớ hồi đó anh đưa em xem phim kinh dị, em sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u mà vẫn cố gắng an ủi anh không? Tiểu Trì, thực ra em không cần phải tỏ ra mạnh mẽ như vậy, anh chỉ muốn em dựa dẫm vào anh mà thôi.”
Tôi: o_O?
Chỉ là một bữa cơm thôi mà, có cần phải nâng tầm quan điểm lên mức độ này không?
“Tiểu Trì.” Anh ta tiến lên một , đứng ngay mặt tôi.
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, đưa tay vén lọn tóc mai của tôi.
“Anh muốn ta bắt đầu từ đầu.”
Tôi: (⊙ˍ⊙)
Không đúng nha, giữa tôi từng có chuyện tình sâu nặng gì mà tôi không biết à?
Đột nhiên, tôi cảm thấy sau lưng lành lạnh. Cái cảm giác âm u quen thuộc ấy xuất sau.
Tôi bỗng ngẩng đầu lên, thấy Chu Trình đang lạnh mặt nhìn về sau lưng mình. Trong lòng tôi chợt có linh cảm lành. là tôi chậm rãi và cứng nhắc quay đầu .
11.
bất ngờ xuất như vậy đấy. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, dáng người cao ráo, nửa thân hình ẩn dưới bóng cây. tay anh còn cầm một chiếc áo khoác dáng dài màu trắng kem.
Đến này tôi mới nhận ra, video kia vẫn chưa tắt. Nếu khả năng cách âm của phòng đủ kém, có lẽ anh nghe thấy hết những lời chào hỏi xã giao của tôi và Chu Trình rồi.
Anh im lặng vài giây. Ánh mắt anh chậm rãi di chuyển, từ người tôi sang khuôn mặt của Chu Trình, rồi sau đó quay về tôi.
Anh rảo tới cạnh tôi, khoác áo lên người tôi, đồng lẳng lặng kéo tôi ra khỏi tầm kiểm soát của Chu Trình.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi liếc nhìn , trong lòng dâng lên cảm xúc chột dạ khó tả. Tôi nhích chân sang trái một , đứng sát vào anh hơn.
“Giới thiệu một , đây là đàn anh đại học của tôi, cũng là đồng đội tại, tay đua Rally nổi tiếng ở khu vực châu Âu, Chu Trình. Còn đây là…”