Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Cả thời gian lẫn địa điểm đều quen thuộc đến lạ thường. Rõ ràng đó đều là những mốc thời gian tôi tham gia thi đấu.

Nhưng 2017 ư? Lúc đó tôi vẫn còn là một lái phụ mà nhỉ. lại lúc ấy tôi và Quý Cẩn Ngôn còn hề quen biết nhau.

Mang theo sự nghi hoặc ấy, tôi xoay người lại và bắt gặp một tấm ảnh của mình mười tám tuổi, khi ấy tôi vẫn còn để tóc dài. Tóc buộc đuôi ngựa cao, tay ôm chiếc mũ bảo hiểm màu trắng. Phía như là một chiếc Go-kart.

Mình từng lái Go-kart sao? như là kỳ nghỉ hè nghiệp cấp ba, tôi và Tri đi du lịch nghiệp, nghe nói Go-kart là trò chơi đặc sắc của vùng đó nên đã chơi thử.

Niềm đam mê của tôi như cũng bắt đầu từ ngày hôm đó. Tiếng gió rít qua tai thực sự khiến người ta phải mê mẩn.

Chỉ tiếc là này dấn thân Rally, trong điều kiện bình thường tôi chẳng còn cơ hội nghe tiếng gió thổi sát tai .

Tại sao Quý Cẩn Ngôn lại có ảnh của tôi từ thời đó?

18.

mải suy thì ngoài vang lên tiếng chân dồn dập, đầy vẻ lo lắng.

Tôi đẩy cửa ra ngoài.

Quý Cẩn Ngôn đứng ở khu vực thông tầng của phòng khách dưới tầng một.

Tôi đứng trên cầu thang gọi giật anh lại: “Anh chạy gì mà vội thế? Gặp ác mộng à?”

Quý Cẩn Ngôn đột ngột ngẩng đầu, gương mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ.

“Tô Tiểu Trì, em nhớ ra rồi đúng không?”

Tôi: ?

Không phải chứ? Đến ác mộng cũng không được gặp sao?

“Kể từ lúc chúng ta gặp lại, tôi từng nói nhà mình ở , sao em biết được? Lại là Thiệu An nói cho em à? Vậy nó có bảo em rằng tôi bao giờ cho phép người không liên quan nhà mình không, ngay cả em trai ruột của tôi cũng không được. Vậy mà em không chỉ tìm được đến đây, lại còn lái thẳng bãi đỗ dưới hầm một cách chuẩn xác. Tô Tiểu Trì, em nhớ ra tất cả rồi phải không?”

không giấu được , tôi cũng chẳng thèm diễn kịch .

Tôi chậm rãi xuống cầu thang. Vừa đi vừa giơ tấm ảnh mình vừa “tiện tay” cầm ra.

“Vậy anh cũng nên giải thích một chút đi, cái này là cái gì? Anh Quý là nhà tiên tri à? Sao anh lại có ảnh của tôi từ mười trước thế này? Lúc đó Thiệu An và Tri còn quen biết nhau nhỉ.”

Quý Cẩn Ngôn cũng không giấu giếm thêm . Anh nhướng mày cười khẽ, đồng thời sải về phía tôi.

“Ngày sinh nhật tuổi hai mươi, tôi Thiệu An kéo đi Go-kart. Trước đó tôi luôn là một học sinh ngoan trong mắt cha mẹ và thầy cô, luôn sống theo đúng khuôn phép. Việc đáp ứng kỳ vọng của mọi người nghĩa duy nhất trong cuộc tôi. Cuộc tôi khi đó không hề tăm tối, chỉ là nó không có lấy một màu sắc nào.”

“Nhưng ngày hôm đó, tôi đã gặp được một cô gái nhỏ. Nói là quen biết thì cũng không hẳn xác, bởi vì chỉ có một mình tôi dõi theo cô ấy. Tôi nhìn theo bóng dáng cô ấy phóng đầy kiêu hãnh, chẳng thèm che giấu tiếng cười sảng khoái của mình, một cô gái tự do đến mức có phần liều lĩnh, cứ thế xông pha đi thách đấu khắp nơi. Sắc đỏ rực rỡ ấy đã va mạnh thế giới của tôi, mang đến sự thay đổi long trời lở đất cho cuộc này.”

“Tôi đã cãi nhau một trận kịch liệt bố mẹ, bỏ mặc mọi công việc ở công ty để chạy sang tận châu Phi để đi lang thang, để rong ruổi, và để theo đuổi. Tôi cố gắng trở thành kiểu người mà mình hằng ao ước, nhưng từ sâu thẳm thâm tâm tôi vẫn luôn là một kẻ quen sống trong khuôn khổ. Thế nên tôi chỉ lưu lạc, chứ từng có được tự do.”

Khi anh nói đến đây, tôi cũng vừa xuống bậc thang . Anh cũng đã đứng ngay trước mặt tôi, nhìn tôi chăm chú. Trong đôi mắt vốn tĩnh lặng như mặt hồ ấy gợn lên từng lớp sóng lăn tăn.

Hóa ra, thứ cảm xúc mà bấy lâu nay tôi không sao hiểu thấu trong ánh mắt kia là sự khao khát.

“Tôi từng cuộc mình sẽ mãi như một vũng nước đọng, cho đến khi gặp lại cô gái ấy một lần . Tôi bắt đầu cảm may mắn vì có một thằng em trai chuyên gây rắc rối. Hai lần cầu vồng trong đều là nhờ sự thúc giục của nó.”

“Ngày chơi Escape Room đó, tôi đã dốc hết sức để thể hiện sự thông minh và dũng cảm của mình, nhưng lại chẳng bằng một thân cơ bắp. Nhưng chuyện đó cũng chẳng sao cả. Dù em chỉ thích vóc dáng của tôi cũng không sao, không thích tôi đến thế cũng chẳng hề gì, chỉ cần em ở cạnh tôi là được.”

“Tôi cứ ngỡ tâm nguyện của mình chỉ đơn giản như vậy, cho đến khi em đột ngột biến . Em có biết cảm giác khi đi trong một đường hầm tối tăm và trống trải, bốn bề yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở là thế nào không?”

“Đó là cuộc tôi. Tôi từng tự hỏi, tại sao ông trời lại cho tôi gia thế , ngoại đẹp và năng lực xuất chúng đến vậy. Bởi vì em thực sự quá hoàn hảo. Nếu không có những thứ này, tôi sẽ chẳng có cơ hội nào để chạm tới em.”

“Nếu bản năng của con người là tìm đến cái lợi và tránh xa cái hại thì điều em nên làm nhất là tìm đến ‘cái lợi’ như tôi đây, nhưng em lại chẳng mảy may có ham muốn trần tục đó.”

“Tôi hận không thể đem tất cả những gì đẹp nhất trên thế gian này đặt trước mặt em, nhưng lại phát hiện ra em vốn đã có tất cả, thậm chí còn có những thứ hơn. Tôi không biết phải làm sao mới có thể tiến lại gần em thêm một chút, dù chỉ là một chút thôi.”

“Tô Tiểu Trì, em làm gì cũng được, làm gì cũng xuất sắc nhất. Vậy em có thể coi như bố thí cho tôi mà ở cạnh tôi được không?”

19.

này tôi đã nghe quá nhiều lời nịnh nọt, nhưng một lời khen ngợi chân thành đến mức gần như thành kính thế này thì hầu như từng có. Nhất là khi tôi vừa mới trải qua một cuộc phản bội triệt để, chân tình này lại càng thêm quý giá.

Tôi ngẩn ngơ hồi lâu, suy mãi, cân nhắc từng câu chữ. , tôi tiến lên một , ngước đầu mỉm cười nói anh: “Thật ra tôi không hề trí nhớ, tôi lừa anh đấy.”

Nhịp thở của Quý Cẩn Ngôn chậm lại, như thể sợ một cơn gió sẽ cuốn tôi đi .

“Tôi cũng từng tới khả năng đó.”

“Còn , ba trước, không phải tôi thực sự thích anh . Tôi nhận nhầm người nên mới muốn tiếp cận để trả thù anh đấy.”

Quý Cẩn Ngôn: “Tôi biết mà, vì sợ em phát hiện ra Thiệu An là em trai tôi nên lúc đó tôi mới không dám để em gặp bạn bè của mình.”

Tôi: “Vậy anh không giận sao? Không muốn trả thù tôi à?”

Quý Cẩn Ngôn dịu dàng cong khóe mắt: “Cũng phải lỗi của em, Trương Bình đã tôi tống ra vùng Tây Bắc trồng cây rồi.”

Tôi cạn lời luôn. Chẳng lẽ đây là vị “thánh si tình” cấp độ cao nhất sao?

Người ta thường nói gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Nếu ở nhau thật, liệu có ảnh hưởng đến IQ của tôi không nhỉ?

Quý Cẩn Ngôn không biết tôi những chuyện vớ vẩn gì, anh chỉ nhìn tôi ánh mắt đầy mong đợi.

Tôi không nói gì mà chỉ xòe lòng bàn tay ra.

“Cái gì?” Anh ngơ ngác hỏi.

“Nhẫn. Thân phận khác rồi thì không thể dùng cái nhẫn hàng tặng kèm lúc trước . Anh đúng không, bạn trai?”

Anh sững người hai giây như thể đứng máy rồi đột nhiên như nhổ củ cải, anh nhấc bổng tôi lên, bế tôi xoay mấy vòng liên tục.

20.

Hai tháng , Tri và Thiệu An đi nghỉ dưỡng ở châu Âu về.

Tri học ngành phục hồi chức năng vận động ở đại học, khi nghiệp thì làm việc tại trung tâm phục hồi, cô ấy đã thi cao học từ trước khi kết hôn Thiệu An. Lần này nếu không phải vì sắp đến ngày nhập học, tôi hai người họ chắc chẳng thèm về .

Vừa nhìn Tri ở sân bay, tôi đã đứng nửa phút. Sao mà người ta có thể đen đến mức này được nhỉ? Bộ đi đuổi theo mặt trời hay gì?

Nhưng Tri chẳng hề có vấn đề gì cả, cứ quấn lấy tôi líu lo kể về những chuyện thú vị họ gặp ở nước ngoài. Cô ấy mang về bốn cái vali thì ba cái là quà cáp cho tôi, toàn là tình yêu thương nặng trĩu thôi.

Họ đáp xuống được bốn ngày thì tôi xuất phát đi Trùng Khánh thi đấu. Quý Cẩn Ngôn cũng vừa hay phải đi Đông Nam Á bàn chuyện làm ăn ngày hôm đó.

Trước khi đi, anh đưa cho Thiệu An một bộ thiết quay phim cực kỳ cao cấp, yêu cầu anh ta phải ghi lại trận .

tôi tôi cũng hiểu mấy cái đĩa cổ lỗ sĩ như từ thế kỷ trước trong phòng làm việc của anh là từ ra rồi. Hóa ra là do cái ông “đồ cổ” này tự quay tự làm hết.

Mấy ngày , tôi cũng lấy lại được cúp vô địch, thành công giúp đội cứu vãn danh tiếng.

Quản lý trước nay vẫn đối xử tôi rất , hung thủ thật sự của chuyện đó cũng không phải chị ấy. Chị ấy chỉ bảo vệ lập trường của mình và thực hiện đúng chức trách thôi. Vả lại cuộc đối thoại ở trung tâm y tế lúc đó cũng chỉ có tôi và Quý Cẩn Ngôn nghe .

Lần này đoạt giải, chị ấy ôm tôi khóc cả một đêm, cứ lặp đi lặp lại lời xin lỗi.

khóc dở thì tôi nhận được cuộc gọi video quốc tế của Quý Cẩn Ngôn. Thế là tôi chẳng nể nang gì mà đẩy chị ấy cho Lâm Đương rồi chạy hút.

Còn về phần Quý Cẩn Ngôn… Anh đã toại nguyện nhận được video trận . Chỉ có điều là video quay lại từ bản phát trực tiếp.

Lúc Thiệu An anh trai xách tai lên tẩn cho một trận, mặt anh ta vẫn còn ngơ ngác: “Dù có đến tận sân thì cũng là xem cái này mà. Em có phải flycam , chẳng lẽ anh muốn em nằm bò trên nóc để quay cho anh chắc?”

Vì cái tội vừa ngốc vừa hay cãi cùn, anh ta đã anh trai cưỡng chế tống lớp ôn thi cao học. Quý Cẩn Ngôn còn tuyên bố xanh rờn, nếu anh ta không thi đậu thì sẽ tống anh ta ra vùng Tây Bắc trồng cây luôn.

Thiệu An kêu gào t.h.ả.m thiết, nhưng không biết Tri đã nói gì anh ta mà ngày hôm anh ta đã bắt đầu học ngày học đêm như sắp thi trạng nguyên đến nơi. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Tôi từng này mình chỉ cần tự do, bạn bè và là đủ. Nhưng đến mới nhận ra, tình yêu cũng là thứ có thể khiến con người ta hạnh phúc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn