Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tôi cúi đầu sự hổ thẹn.

Tôi luôn biết rằng sở dĩ chân của Tần Chiến có lành lại là nhờ ý chí kiên cường vượt xa người thường quá trình tập luyện gian khổ hằng ngày của anh. Anh rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức cần tôi phải làm gì anh cả.

But anh thật sự rất tốt với tôi, là người đầu tiên thật lòng quan tâm tôi – sau mẹ.

Tôi luôn không kiềm chế được muốn làm điều gì đó anh.

Phần bình luận:

“Nữ phụ không định tưởng bở là nam chính có tình cảm thật đấy chứ? Buồn cười c.h.ế.t mất, độ tương thích của hai người mới có 30%, bốc đại hai người đường đi đo chắc được 25% rồi. Tỉnh táo lại đi, sở dĩ anh ấy tốt với cô là vì trách nhiệm thôi.”

“Nếu cô muốn báo đáp anh ấy thật hãy chủ động ly hôn trước khi nữ chính quay về đi.”

5

Bốn giờ sáng.

Thiết liên lạc quân sự đặt ở đầu của Tần Chiến khẽ vang lên một tiếng.

Anh lập tức thức , vệ sinh cá nhân.

Tôi dụi mắt ngồi , lề mề nhích phía cạnh chờ đợi.

Khi Tần Chiến mặc xong quân phục đi tới, tôi đón chiếc cà vạt tay anh rồi đứng thẳng người .

Đôi bàn tay anh đặt lên hai bên eo tôi theo thói quen.

Tôi lật cổ áo sơ mi của anh lên, thắt cà vạt .

“Trước giờ cơm tối anh có về không?”

“Chắc là có.”

Tôi nhanh ch.óng thắt một nút cà vạt đơn giản rồi vuốt phẳng cổ áo:

“Vậy tan làm, em sẽ mua bánh hạt dẻ về anh.”

“Ừ.” Tần Chiến hôn lên trán tôi.”Ngủ thêm chút nữa đi.”

Sau khi Tần Chiến rời đi, tôi không ngủ tiếp được, nhưng muốn tập d.ụ.c.

Cuối tháng trước, Tần Chiến hoàn thành nhiệm vụ kéo dài hai mươi ngày trở về , lại vừa khéo, đó là thời kỳ động thời kỳ động tình của anh.

Đêm đó, chúng tôi “làm” đến khi tôi ngất đi.

tỉnh lại, tôi thấy anh đang canh chừng bên , sắc không được tốt lắm. Tôi thầm nghĩ chắc là anh chê tôi quá yếu ớt.

Sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu sớm tập luyện cùng Tần Chiến.

Thế nhưng kiên trì được hơn hai mươi ngày, cơ tôi lại bắt đầu lười biếng. Giống như này đây, dẫu không còn buồn ngủ nhưng tôi muốn động đậy.

Sau khi nằm thẫn thờ trên một lát, tôi nhích sang bên cạnh, áp gối của Tần Chiến, mùi hương của anh bao vây ch.óp mũi tôi. Hương gỗ thông trầm ấm dịu dàng, thoang thoảng khiến tôi quyến luyến.

Tôi nghiêng , vùi đầu gối anh.

Phần bình luận đúng. Tôi đang chiếm vị trí vốn không thuộc về mình. Tôi không xứng với Tần Chiến. Nhưng tôi thật sự… không nỡ rời xa.

6

Hôm nay không tập d.ụ.c nên sau khi tan làm, tôi chọn đi bộ về .

Sau khi rời khỏi trường học, tôi ghé tiệm bánh quen thuộc để mua bánh hạt dẻ, may sao tiệm vẫn còn cái cuối cùng.

thanh toán, điện thoại hiện lên tin nhắn của Tần Chiến, nội dung là báo rằng anh “ về đến ”.

Tôi cảm thấy có chút vui vẻ, bất giác tăng tốc về .

Tôi đi đường tắt kéo dài một khu phố.

Một con báo hoa mai trưởng thành đột nhiên vọt trước tôi.

Tôi giật mình, lùi lại nửa bước, đến khi hoàn hồn mới lí nhí gọi:

“Anh Hai.”

nháy mắt, con báo biến thành một người đàn ông cao lớn, điển trai. Anh ta tựa lưng tường, hờ hững nhếch môi: “Giang Hựu Mãn, thấy anh em không vui đến thế à?”

Tôi nghẹn họng, khuyên anh ta: “Không được phép thay hình đổi dạng ở nơi công cộng đâu.”

Giang bất chợt bật cười, đút hai tay túi quần: “Anh cứ đổi đấy, em giỏi gọi ông chồng Tổng chỉ huy của em đến bắt anh đi?”

Tôi nhăn , muốn đôi co với anh ta.

Khi tôi đang định rời đi, Giang giơ tay chặn đường tôi.

tôi mượn ít tiền tiêu coi.”

Tôi nắm c.h.ặ.t dây túi xách, do dự vài giây. Sau đó, tôi kéo khóa túi, ba nghìn chúng anh ta.

Giang nhận , đếm sơ rồi tỏ vẻ không hài lòng:

“Có bấy nhiêu thôi à?”

“Lương em thấp.”

“Tần Chiến không tiền em sao?”

Anh có . Thẻ lương của anh vẫn luôn được để ở chỗ tôi.

Tôi im lặng một rồi ngước mắt lên nhìn Giang .

“Tiền của anh ấy là của anh ấy, em không tiêu xài bừa bãi được.”

Giang cười khẩy, nhét bừa xấp tiền lại túi tôi: “Cái gì của anh ta với của em? Tài sản chung của vợ chồng, hiểu không? Em tiêu tiền của anh ta là lẽ đương nhiên.”

Tôi không đáp, đi tiếp.

Chợt, chiếc bánh kem hạt dẻ tôi đang cầm trên tay đột nhiên cướp mất.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản, Giang mở nắp hộp, c.ắ.n một miếng bánh to.

Nhìn cái bánh khuyết mất một nửa, niềm vui của tôi vơi đi rất nhiều.

Tôi vừa xoay người định đi cổ tay bỗng nắm c.h.ặ.t .

“Chị Cả sắp về rồi đấy.”

Tôi khựng lại.

Giang buông tôi , cúi đầu c.ắ.n thêm miếng bánh nữa, nhai rồi nuốt xuống. Sau đó, anh ta nhìn tôi rồi : “Tranh thủ thời gian sinh Tần Chiến một đứa con đi, có mối liên kết sâu sắc rồi không dễ ly hôn đâu.”

7

Khi về đến , tôi thấy Tần Chiến đang bận rộn bếp.

Tôi rửa sạch tay rồi bước vì muốn giúp một tay.

Kết quả, tôi còn chưa kịp mở miệng, Tần Chiến một đĩa dâu tây được rửa sạch.

Tôi ngẩn người, nhận . Tần Chiến nhẹ nhàng mơn trớn cằm tôi bằng mu bàn tay.

phòng khách đợi đi, đừng ăn nhiều quá.”

Tôi phản ứng hơi chậm, đáp bằng một tiếng “vâng” rồi chọn quả dâu to nhất, nó đến bên môi anh.

Sau đó, tôi bưng đĩa ngoài.

Bữa tối nhanh ch.óng được chuẩn xong.

Khi gần ăn xong, Tần Chiến đột nhiên hỏi: “Hôm nay không mua được bánh kem sao?”

Tôi sững người, nhìn anh một cái rồi rũ mi, nhẹ nhàng chọc chọc hạt cơm bát.

em đến… bán hết rồi ạ.”

Tần Chiến đáp bằng một tiếng “ừ”, không gì thêm.

Sau bữa ăn có dì giúp việc thu dọn bát đũa.

Tôi Tần Chiến ngoài đi dạo một lát, đến khi về ai làm việc của người nấy.

Mười giờ rưỡi tối, tôi tắm rửa rồi lên đi ngủ.

Sau khi tắt đèn, Tần Chiến ôm tôi phía sau. Giọng của anh vừa trầm vừa dịu dàng: “Trên đường đi làm về, em gặp ai à?”

Tôi thoáng khựng lại: “Anh Hai em.”

“Anh ta bắt nạt em à?”

Tôi lắc đầu.

“Vậy anh ta là người cướp bánh kem của em rồi?”

Tôi gật đầu.

“Vì chuyện này không vui sao?”

Tôi im lặng, đắn đo một hồi rồi xoay người lại vòng tay của Tần Chiến.

“Sao thế?” Tần Chiến kiên nhẫn hỏi.

Tôi giơ tay lên, nhẹ nhàng vân vê chiếc cúc áo trên n.g.ự.c anh.

“Anh ơi.”

“Ơi?”

“Anh có muốn… có muốn có một đứa con không?”

Lần này, đến lượt Tần Chiến im lặng.

bóng tối, tôi có nghe thấy nhịp hô hấp đều đặn của anh tiếng tim anh đập vững chãi.

Sau đó, anh : “Tĩnh Thù, anh không muốn em sinh con.”

Câu trả lời của anh không có chút cảm xúc nào, nó giống như một quyết định được sau khi cân nhắc rất kỹ lưỡng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.