Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sau khi về đến nhà, tôi đi thẳng lên tầng hai, tìm ra chiếc vali tôi theo khi đến đây vào hai năm trước.
Sau , tôi bước vào phòng để đồ, bắt đầu thu dọn quần áo.
Ở ngăn để đồ ngủ, bộ của tôi và Tần Chiến được treo cạnh nhau.
Khi đầu ngón vô tình chạm vào áo của anh, nước mắt tôi cứ thế lăn dài không báo trước.
Tại sao? Tại sao tôi luôn không giữ được những người mình yêu thương?
Tôi không giữ được mẹ, cũng không giữ được Tần Chiến.
Trái tim tôi như một bàn bóp nghẹt. Cơn đau xuyên thấu vào từng tấc xương thịt, tôi từ từ ngồi thụp xuống, vùi đầu vào vòng mình.
Không qua bao lâu, tôi mơ hồ nghe thấy gõ .
Tôi ngẩng đầu, lau khô mặt rồi dậy, ra mở .
ngoài , bác Ngô – quản gia – cầm : “ Tần nói không liên lạc được qua của cô nên gọi vào máy tôi. Lúc nào rảnh cô gọi lại cho ấy nhé?”
Vừa dứt lời, của ông bỗng hiện lên một yêu cầu gọi video.
Ông mặt tôi rồi thương lượng: “Hay là để tôi nghe trước giúp cô, cô vào nhà vệ sinh rửa mặt chút rồi gọi lại cho Tần sau?”
Tôi gật đầu, cảm ơn bác Ngô rồi quay người đi vào phòng vệ sinh.
Người trong gương đôi mắt đỏ hoe, sưng húp, má trái vẫn còn hằn rõ mấy dấu ngón , trông vô cùng nhếch nhác.
Tôi rửa mặt ba lần bước ra ngoài.
Sau khi lấy trong túi xách ra, tôi thấy thanh thông báo hiện ba cuộc gọi nhỡ.
Tôi hít thở sâu vài lần để đè nén cảm xúc rồi bấm gọi lại.
Người ở đầu dây kia bắt máy rất nhanh: “Alo?”
Tôi gượng cười.
“Anh trai, vừa nãy em ngủ trưa.”
Tần Chiến khựng lại một giây rồi : “ cảm à?”
“… Một chút ạ.”
“Uống t.h.u.ố.c chưa?”
“Em uống rồi.”
Tần Chiến im lặng rồi : “ thể gọi video không? Anh muốn em.”
Tôi khẽ sụt sịt mũi, : “Chắc không được đâu, mặt em… mọc một mụn, xấu lắm.”
Người ở đầu dây kia im lặng vài giây, lại : “Nhớ anh không?”
Hốc mắt tôi đột nhiên cay xè.
Tôi lấy che mắt, nghẹn ngào: “ nhớ.”
“Trước thứ Sáu tuần sau anh sẽ về.”
“Vâng.”
Sau thì sao?
Nên nói thêm đi.
Nhưng nói bây giờ?
“Tĩnh Thù.” Tần Chiến đột nhiên nói. “Cơm ở đây chán quá.”
“Anh thèm món bò nạm cà ri em làm.”
“Được, đến khi anh về, em sẽ…” Tôi khựng lại, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nuốt ngược nấc nghẹn vào trong rồi nói khẽ:
“Dù vậy anh cũng phải uống đầy đủ đấy.”
Sau là một khoảng lặng im lìm.
Tôi cố giữ giọng cho thật ổn định để gọi tên anh: “Tần Chiến.”
“Anh vẫn nghe.”
“Bình an trở về nhé.”
“Được, anh vẫn luôn bùa hộ mệnh em tặng mình.”
Tầm sớm nhòe đi, tôi bấm c.h.ặ.t lòng bàn .
“Vậy… tạm biệt.”
Tần Chiến bằng một “ừ” khẽ. Giọng anh rất trầm: “Đợi anh về.”
12
Chập tối, tôi xách vali đi xuống lầu.
Bác Ngô thấy tôi thì liền tiến lên giúp đỡ.
“Cô… vẫn chưa nói Tần đúng không?”
Tôi lắc đầu.
“Anh ấy ở tiền tuyến, không thể để anh ấy phân tâm.”
Bác Ngô thở dài, không nói thêm nữa.
“Cơm tối được chuẩn xong rồi, cô chút đi . Hồi sáng, Tần dặn tôi phải khuyên cô nhiều một tí.”
Tôi không từ chối, đi về phía phòng .
được nửa bát, tôi đặt đũa xuống.
Bác Ngô không khuyên nữa, chỉ lo lắng : “Phu nhân, thứ lỗi cho tôi mạo muội một câu: cô quyết định rời đi… là do Tần sao?”
Tôi lắc đầu, dậy.
“Anh ấy rất tốt, nguyên nhân từ phía tôi thôi.”
Bác Ngô không nói nữa, tiễn tôi ra đến tận . Ông ấy mặc định là tôi về nhà họ Giang nên lái xe đưa Tôi đến khu biệt thự của gia đình nhà họ.
Sau khi xuống xe, tôi do dự vài giây rồi mở miệng: “Bác Ngô, về chuyện tôi rời đi… bác đừng nói cho anh ấy nhé.”
Bác Ngô gật đầu.
“Phu nhân yên tâm, tôi là báo chuyện vui, không báo chuyện buồn .”
Tôi gật gật đầu.
“Cảm ơn bác đưa tôi về, bác đi đường cẩn thận ạ.”
Sau khi theo hướng bác Ngô rời đi, tôi kéo vali đi ra phía ngoài khu dân cư rồi bắt taxi đến một khách sạn gần .
Mười giờ tối, tôi nhận được cuộc gọi từ Giang Tĩnh Thù.
“Thứ Hai tới, cô đến trường xin nghỉ công việc giáo viên đặc biệt đi! Tôi không muốn phải đi đối phó lũ trẻ tự kỷ đâu.”
Tôi thi lấy chứng chỉ giáo d.ụ.c đặc biệt sau khi gả cho Tần Chiến danh phận của Giang Tĩnh Thù.
Không thể trực tiếp nghỉ việc ngay phía nhà trường được.
tôi cũng không muốn nghỉ việc.
Tôi im lặng hai giây, bình tĩnh : “Tôi sẽ xử lý ổn thỏa, không để chị làm phiền đâu.”
13
Chủ nhật hôm , tôi đi đến văn phòng môi giới bất động sản dự định sẽ thuê một căn hộ. Nhân viên môi giới dẫn tôi đi xem hai căn. Đến buổi chiều, vì thấy hơi ch.óng mặt nên tôi quay về khách sạn sớm.
Sau khi ngủ được một lát thì tôi chuông đ.á.n.h thức.
Tôi liếc một rồi nhấn nghe:
“Alo, anh Hai.”
“Ừ, anh nhờ trưởng khoa Sản kê cho em ít t.h.u.ố.c bổ rồi, em qua lấy hay để anh tới cho?”
Tôi thoáng khựng lại rồi : “Cứ để chỗ anh đi, mai… không, ngày kia em qua bệnh viện tìm anh được.”
Anh Hai tặc lưỡi một , : “ rồi, cúp máy đây.”
Nửa giờ sau, chuông lại vang lên. Người gọi đến vẫn là anh Hai.
“Alo, anh…”
“Em ở đâu?” Giọng điệu anh Hai vẻ không được ổn lắm.
Tôi mím môi, ngập ngừng : “… ở nhà anh.”
Anh Hai cười lạnh lùng.
“Quản gia cũ của Tần Chiến ngay trước mặt anh đây này, cần anh đưa cho ông ấy không?”
“…”
“Anh lại lần cuối: em--ở-đâu? Không nói thật là anh gọi ngay cho Tần Chiến đấy…”
“Khách sạn Regent!” Tôi lí nhí bổ sung. “ ở gần nhà họ Giang ấy.”
Anh Hai phát ra một “hừ” lạnh lùng.
“Khá khen cho em đấy Giang Hựu Mãn, còn bày đặt chơi trò m.a.n.g t.h.a.i bỏ trốn à?”
“…”
“Bây giờ, hành lý của em ra quầy lễ tân trả phòng rồi đợi anh ở sảnh khách sạn.”
Tôi không dám cãi lời, nhỏ: “Em rồi.”
14
Bốn mươi phút sau, cánh xoay của khách sạn mở ra, một bóng người đi vào.
Tôi lập tức dậy, nghiêm chỉnh tại chỗ.
Anh Hai đi đến trước mặt tôi, giật lấy chiếc vali vẻ mặt bực bội rồi xoay người đi luôn.
Tôi lạch bạch chạy bộ theo sau.
Lên xe rồi, anh Hai thèm nói chuyện tôi: “Về nhà anh, ý kiến không?”
Tôi lắc đầu, lẳng lặng thắt dây an toàn.
sắc mặt của anh ấy, tôi nói khẽ: “Cảm ơn anh Hai.”
Anh Hai nhíu mày liếc tôi một rồi quăng qua một chai sữa chua.
“Rốt cuộc là kích động m.a.n.g t.h.a.i còn chạy lung tung thế hả?”
Tôi cầm chai sữa chua, cúi gằm mặt xuống.
“Chị Cả đến tìm em.”
“Rồi sao nữa?”
“Chị ấy muốn đổi lại em, bảo em rời khỏi nhà Tần Chiến.”