Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
10.
Ngày thi đại thúc, là lần đầu tiên tôi cảm nhận được một chân thật nhất rằng bản thân đang lại một lần nữa.
Tiếng chuông reo vang, luồng gió tự do l.ồ.ng lộng ập mặt.
Bước ra khỏi phòng thi.
Nhìn một bạn nữ bên cạnh lao đến ôm chầm lấy bạn trai, nụ cười rạng rỡ hạnh phúc dâng tràn trên gương mặt.
Tôi thẫn thờ nhận ra.
Hình như mình từng yêu đương lần nào, vậy đã vội vàng hôn Lục Tây Châu ư?
“Dạng Dạng, ở này.”
đứng ở không xa, cùng người nhà lớn tiếng vẫy gọi tôi.
Tôi sực nhớ lại.
hai ngày nghỉ trước thềm thi đại , cô bạn cùng bàn của tôi đã tập tành bói toán.
Cô ấy bảo:
“Dạng Dạng.”.
“Tháng này cậu cực hợp để yêu đương , tỷ lệ thành công đến tận 80% lận!!”
Phải chăng ông trời đang âm thầm nhắc nhở, muốn tôi bù đắp lại nuối tiếc cho tương lai?
Nếu đã vậy thì tôi phải mạnh dạn thử một lần, bất chấp quả ra sao.
11.
quả là sau thi, tôi cùng cô bạn bàn bên Thời Viện buông thả bay nhảy rong chơi mấy hôm ròng, lúc sau sực nhớ ra phi vụ .
Vẫn là chủ động gửi tin nhắn đến.
“Tối nay anh đưa em chơi nhé?”
“Không được , tối nay em có hẹn tụ tập các bạn cấp ba.”
“Thế thì lúc nào tàn nhớ nhắn, anh đến đón em.”
“Vâng ạ.”
Bầu không khí ban đêm mang theo những rạo rực xốn xang.
Tôi đặc biệt trang điểm nhẹ nhàng, khoác mình chiếc váy công chúa màu đen vừa sắm lúc dạo phố cùng Thời Viện hôm qua.
Một phong tôi từng trải nghiệm bao giờ.
Khi bước phòng riêng, buổi đã bắt đầu từ lâu.
Tôi liền tìm một góc vắng vẻ ngồi xuống.
Thời Viện lách qua đám đông lại gần, đụng nhẹ vai tôi cười khúc khích.
“Trời đất ơi, tớ biết ngay là cậu diện bộ váy này chắc chắn sẽ rất đẹp , bình thường bận đồng phục nhìn y hệt mấy bé ngoan hiền, ai ngờ dáng cậu lại bốc lửa đến vậy cơ chứ?”
“Đừng bảo là cậu trai cậu định , đến tớ sắp yêu cậu mất này.”
“ cậu vẫn thèm kể tớ nghe người có phải chung lớp mình hay không đấy nhé?”
Cô bạn nói đến đoạn cao hứng, báo hại ánh của không ít bạn xung quanh tò mò đổ dồn phía này.
“Cậu nói nhỏ tiếng thôi.”
Tôi luống cuống bịt c.h.ặ.t miệng cậu ấy lại, ra cử chỉ “Suỵt”.
Trong lúc cuống cuồng đ.á.n.h ngó nghiêng khắp nơi, tôi cờ chạm mặt Lục Tây Châu đang ngồi ở góc bàn không xa.
phải từ trước tới nay anh luôn quay lưng lại kiểu tùng hội họp này sao?
Một đúng lúc chút nào, tôi chợt hồi tưởng lại khung cảnh trận cãi vã cuối cùng của hai chúng tôi sau khi hôn.
Lục Tây Châu bật thốt lời mỉa mai chua ngoa: “Ngay cả cũng không dám, cô thì yêu đương cái nỗi gì.”
Chuyện tôi đem lòng mến mộ , tôi từng hé lộ cùng bất một ai.
Thậm chí ngay cả chính cũng không hề mảy may hay biết.
Thế , Lục Tây Châu rốt cuộc nào tường việc tôi thầm thương trộm nhớ ?
kịp để tôi suy nghĩ sâu xa thêm, Thời Viện đã lại tiếp tục quấn lấy chất vấn xem chàng trai ấy lớp nào.
Tôi cầm ly rượu hoa quả trên bàn , nhấp khẽ một ngụm nhỏ.
“Không phải trường chúng ta đâu.”
Buổi trôi qua được quá nửa, tôi đã uống cạn ba ly rượu hoa quả.
Đủ để tự cho bản thân bớt e ngại, không đến mức say bí tỉ.
12.
Đến lúc nghe thấy có người ồn ào đòi chuyển địa điểm ăn.
Tôi xem lại giờ giấc, cũng sớm sủa gì nữa.
Tôi chào hỏi bạn đứng ra chủ trì buổi một tiếng dời bước khỏi phòng.
Đang phân vân xem có nên gửi tin nhắn cho hay không, bỗng một bàn tay mạnh bạo giật ngược tôi tống lối cầu thang bộ.
Là Lục Tây Châu.
Không phải người xấu.
Tôi lập tức buông lỏng lòng cảnh giác.
Mùi rượu trên người anh rất nồng.
Tôi phát giác ra tâm trạng anh có vẻ đang cực bất ổn.
“Lục Tây Châu, cậu đang giận dỗi gì đấy à?”
Ai chọc tức anh ?
Lục Tây Châu đột nhiên ép sát, cười lạnh khinh bỉ:.l
“Người cô đang hỏi, là Lục Tây Châu 19 tuổi, hay là Lục Tây Châu 27 tuổi ?”
Chỉ trong chớp , đầu óc tôi tựa hồ bị một b.úa gỗ hung hăng đập mạnh một cú điếng người.
nhẽ Lục Tây Châu cũng đã xuyên không sao?
Dưới ngọn đèn lờ mờ leo lét ở hành lang cầu thang nhìn kỹ một phen.
Trông rõ thân ảnh người trước tuy vẫn mặc áo thun cộc tay xoàng xĩnh, thế vương vấn sâu thẳm nơi đáy đỏ ngầu đã không sót lại dù chỉ một tia khí tức thuở thiếu niên nào nữa.
Hiện hữu nơi chỉ đặc sệt một bầu lửa giận và nét cao ngạo thuộc những kẻ bề trên thứ thiệt.
Thậm chí tôi hề biết phải xoay sở đối mặt anh thế nào cho cam, đôi bàn tay gắt gao siết c.h.ặ.t lấy chiếc túi.
“Anh xuyên từ lúc nào vậy?”
“Vừa thôi.”
vừa chân ướt chân ráo quay đã vớt ngay được cái tin chấn động cô tính chuyện kẻ khác.
Trong lòng anh nghẹn ứ một ngọn hỏa diệm uất ức cuồn cuộn cháy, lại có chỗ nào để tuôn trào cho cam.
Lục Tây Châu 19 tuổi vô cùng giận, Lục Tây Châu 27 tuổi lại càng tức hơn!
Tôi trĩu môi.
“Anh cớ gì lại giận dữ chứ, tôi đâu có gì sai trái đâu.”
“Trước kia chúng ta là vợ chồng, bây giờ chúng ta đâu đã hôn, chi bằng đường ai nấy tìm hạnh phúc cho riêng mình…”
Lời dứt, thì đã bị đôi môi buốt giá nghiền ép chặn c.h.ặ.t lại.
Thà bảo là c.ắ.n xé chứ nào phải là hôn.
====================