Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Chủ nhân của đôi ấy đang nhìn tôi, yết hầu của anh khẽ chuyển động một cách mất kiểm soát. mấy chốc, vẻ anh trở nên kỳ quái.

Ánh anh bất giác dời xuống phía dưới. Ngay , đồng t.ử của anh co rụt lại vì kinh ngạc.

này tôi mới muộn màng ra, bản thân đang dán c.h.ặ.t vào người Phó Tư Niên không một kẽ hở. Nói chính xác hơn là “hai vị trí nào ” trên cơ thể tôi đang áp sát vào anh trong một tư thế khác nào chủ động nhào vào người ta.

Tôi thậm chí còn có thể được trái tim đang đập rộn ràng dưới lớp cơ bắp rắn chắc của anh. Nhịp đập ấy khiến tôi cũng rối bời theo.

Tôi vội vàng lùi lại để giữ khoảng cách. Thế nhưng không khéo, tôi lại vặn nhìn điện thoại của Phó Tư Niên đang rung lên bần bật. Trên màn hình đang nhấp nháy liên tục ấy… Bốn chữ “Dao Dao cục cưng” hiện lên vô cùng nổi bật.

Nhịp tim mới bình ổn lại một lần nữa loạn nhịp. này… Chắc là trùng hợp nhỉ. Có lẽ bạn gái của Phó Tư Niên cũng tên là Dao Dao.

Thế nhưng trên đời sự có trùng hợp đến sao?

Trong còn đang hoang mang, tôi Phó Tư Niên cởi áo ngoài ra, bọc c.h.ặ.t lấy tôi từ trước ra .

Gần như cùng , một giọng nói chịu vang lên từ phía .

“Hai người đang cái gì thế?”

Trì bước tới, liếc nhìn chiếc áo trên người tôi.

Anh ta cười như không cười: “Cục cưng, em lạnh à? Lạnh thì phải bảo anh chứ, sao lại mặc áo của Tư Niên thế này, mau cởi ra trả cho cậu ấy .”

Trì nói lột chiếc áo trên người tôi ra.

Tôi xoay người né tránh, không muốn để anh ta chạm vào: “Cúc áo lót của tôi bị tuột rồi, anh đừng có loạn.”

Trì nhìn Phó Tư Niên, không hiểu sao lại cực kỳ chịu.

Anh ta sa sầm , hừ lạnh: “Dù có tuột thì cũng có khác gì đâu, việc gì phải bày đặt màu mè.”

Trong cơn bốc đồng, anh ta thốt ra những lời nghe, nhưng rồi nhanh ch.óng hối hận: “Cục cưng, xin lỗi, anh không phải…”

Trì, chúng ta chia tay .”

Tôi buồn nghe anh ta nói nhảm, dứt khoát ngắt lời.

Căn phòng đột nhiên trở nên im lặng.

Trì nhìn tôi vẻ không thể tin nổi: “Em nói cái gì cơ?”

“Chia tay .”

Tôi bình thản lặp lại một lần nữa.

“Nếu không chia tay, tôi sợ có ngày mình sẽ bị anh lừa lên bàn phẫu thuật mất.”

Trì vốn đang phát hỏa, nghe thì sắc biến đổi. Khí thế của anh ta lập tức yếu : “Anh… anh chỉ đùa chút mà.”

“Không quan trọng.” Tôi khẽ ngước lên: “Dù anh đùa hay thì cũng quan trọng nữa rồi. Có một câu tôi cũng chưa nói anh, ra tôi cũng chê anh ‘nhỏ’ đấy. Nếu đã chê bai lẫn nhau thì coi như chúng ta huề cả . Dù sao cũng từng bên nhau một thời gian, chúc này chúng ta đều tìm được nửa khác ‘to’ hơn nhé.”

Tôi nói một lèo xong thì giật lại điện thoại từ tay Trì gương xanh mét rồi không thèm quay đầu lại mà rời .

9

Ra đến cửa, tôi thở phào một dài.

Đúng là hời cho cái thằng cha này quá. Vốn tặng cho anh ta một chiếc sừng dài dài, nhưng tôi thực sự không muốn có bất kỳ liên quan gì đến anh ta nữa. Nhìn một cái cũng phiền.

Phía , Phó Tư Niên đuổi theo.

“Ở đây bắt lắm, để tôi đưa em về.”

Tôi mím môi, hỏi: “Người là anh phải không?”

“Là tôi.” Anh dứt khoát thừa .

“Hạ Dao, tôi em lâu lắm rồi. Tôi biết, em mới chia tay, có lẽ chưa muốn nghĩ đến tình ngay, không sao hết, tôi có thể chờ… Hắt xì!”

Gió lạnh thấu xương, Phó Tư Niên không có áo nên bị lạnh đến mức hắt liên tục. này tôi mới giật mình ra mình quên chưa trả lại áo cho anh.

Tôi cởi áo ra thì bị anh ngăn lại: “Không phải khóa áo của em bị hỏng sao, em cứ mặc , tôi không sao đâu, lạnh tí nào.”

Tôi ngước nhìn anh. bị gió thổi đỏ bừng lên rồi mà còn bảo không lạnh. Đúng là đồ miệng cứng mềm.

“Cái , của anh đỗ có xa không?”

Phó Tư Niên sáng rực lên: “Không xa, không xa tí nào, ngay phía trước .”

“Ồ.”

phiền anh đưa tôi về một đoạn…”

Lời còn chưa dứt.

“Được . Tôi lấy ngay đây, một phút , à không, ba mươi giây, tôi sẽ quay lại ngay!”

Tôi đứng yên tại chỗ, ngó đầu nhìn theo.

Uầy. Chạy nhanh đấy, đúng là chạy như bay, đến mức để lại cả tàn ảnh luôn kìa.

10

Điều hòa trong rất ấm áp. Tôi gấp gọn chiếc áo của Phó Tư Niên, ôm vào . Anh tập trung lái vẻ vô cùng nghiêm túc. Có điều, anh đỏ rực lên như quả lựu chín.

Ừm. Xác rồi, không phải do bị lạnh đâu.

“Phó Tư Niên.” Tôi gọi anh khi dừng đèn đỏ.

“Hửm? Có gì thế?”

Anh nhấn phanh , quay đầu nhìn tôi.

“Anh nói là anh người có n.g.ự.c nhỏ.”

Có lẽ không ngờ tôi lại hỏi trực diện như , Phó Tư Niên bị sặc đến mức ho sù sụ.

“Anh cũng rồi đấy, tôi không phải là mẫu người anh đâu.”

Vì vòng một phát triển quá mức nên tôi luôn có thói quen mặc áo bó n.g.ự.c. Đối một đứa trẻ ở quê như tôi, có thể tránh được rất nhiều phiền phức. Khi thêm, nó cũng giúp tôi lọc bớt được không ít những ánh nhìn đầy ác ý.

Tôi không hề cố ý che giấu điều , chỉ là do bản thân đã quen rồi .

“Tôi không phải là kiểu người n.g.ự.c nhỏ… Tôi chỉ em .”

Phó Tư Niên nhìn tôi, biểu nghiêm túc, ánh thẳng thắn và chân thành. Chỉ là thở của anh dồn dập, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng rõ.

Đây chính là biểu hiện của sự căng thẳng.

Tôi mới lạ. Phó Tư Niên vốn là nam thần lạnh lùng có tiếng trong trường, đối ai cũng giữ vẻ xa cách. này trông anh cứ như một chú cún nhỏ đang cố lấy chủ nhân, trông ngoan đáng yêu.

Tôi nảy ra ý muốn trêu chọc anh một chút.

không?” Tôi nghiêng đầu, chống cằm nhìn anh: “Nhưng ngộ nhỡ anh cũng giống Trì, ngoài miệng thì nói nhưng lưng lại chê bai tôi thì sao? Liệu anh có bắt tôi phẫu thuật thu nhỏ vòng một không đấy?”

sao có được!” Phó Tư Niên không cần suy nghĩ, lập tức phủ ngay.

Anh kích động đến mức xoay hẳn người lại: “Tôi sẽ không bao giờ ra mấy khốn nạn như thế.”

“Ồ? anh lấy gì để chứng minh là mình không nói dối?”

Phó Tư Niên im lặng. Không phải vì bị câu hỏi này , mà là vì anh ra hình như mình lại bị chảy m.á.u cam rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.