Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
8
Nó bắt đầu khóc lóc kể lể. Trên triều, nó vốn chẳng hiểu gì chính sự, biết “ừ ừ, à à” phụ họa cho có uy nghiêm, thực chất là đầu óc đã muốn nổ tung từ lâu rồi.
trị quốc? Nó mù tịt. chính trị? Điểm thi của nó chưa bao giờ quá trung bình! Văn học lịch sử? được có 18 điểm! Tóm lại, nó chính là một “phế vật” khối xã hội chính hiệu.
Nó gào lên: “Tớ là dân thuần khối tự nhiên mà!”
Ta kéo nó , phũ phàng đáp: “Tớ phụ trách xinh như hoa, cậu phụ trách kiếm tiền nuôi tớ. Việc này tớ cũng lực bất tòng tâm.”
Nhìn mặt không thể tin nổi của nó, ta biết nhún vai đầy bất lực. Nó lại ngã lăn ra, ôm c.h.ặ.t c.h.â.n ta mà rên rỉ: “Không được! Miên Miên, tớ cầu xin cậu đấy. Lúc trước tớ có thể trà trộn trên triều, nhưng hôm nay đại thần bàn đại sự, cậu nhất định ở cạnh tớ làm quân sư, có được không?”
Ta lắc đầu, ra Hoàng đoan trang: “ không được can chính.”
Nó bật : “Thì cậu cứ giả vờ mang tới, rồi ngồi cạnh tớ. Lúc nào cần quyết định thì cậu ra hiệu cho tớ là được.”
Ta suy nghĩ một hồi. Thôi thì, giúp nó vậy. Ta gật đầu: “Thành giao!”
9
Chiều hôm , ta xách theo hộp sâm đến thư phòng. Thái giám vừa bẩm báo, ta đã được cho vào ngay. Vừa bước chân qua cửa, mắt ta lập tức thu hút bởi một bóng lưng quỳ ở phía trước.
Người ấy vận y phục đen tuyền, mái tóc đen như mực được b.úi gọn, bờ vai rộng và vòng eo hẹp đầy nam tính. Bạn thân nhìn thấy ta như thấy cứu tinh, vội vàng gọi: “Hoàng … trẫm… khụ, nàng đến có việc gì?”
đại thần bàn tán xôn xao đồng loạt ngoái lại, duy có người quỳ phía trước là không hề quay đầu.
Ta nhẹ giọng: “Thần thiếp lo lắng bệ hạ lao lực quá độ, nên đích thân hầm sâm mang tới.”
Nó giả vờ cười lớn: “Ha ha ha, quả là Hoàng tốt của trẫm.” Rồi nó phất cho đại thần đứng nghỉ ngơi một lát.
Ta đặt hộp cơm lên chiếc bàn gỗ lê, bưng bát tiến phía nó. Vừa đến trước mặt người đàn ông , đột nhiên va nhẹ một . Một tiếng “choảng” vang lên, bát sứ vỡ tan tành.
Ta ngẩn người, nhìn sang bên cạnh và lập tức của người nọ làm cho c.h.ế.t lặng. trai quá!
Trong đầu ta nhảy ra bao nhiêu mỹ từ: Mày kiếm tinh anh, phong thái như ngọc. Mạch thượng nhân như ngọc, công t.ử vô song…
Người nãy vừa đứng lên lại quỳ xuống ngay lập tức, giọng bình thản nhưng không chút thành ý hối lỗi: “Thần vừa rồi đứng không vững, không ý, xin Hoàng thượng trách phạt.”
Nó cười gượng gạo: “ là một bát thôi mà! nhỏ, khanh không cần bận tâm.”
Nó gọi ta mấy lần không thấy thưa, mãi sau ta mới hoàn hồn. Ta đứng cạnh nó, mắt nhìn nó nhưng thực chất là liếc trộm cực phẩm mỹ nam .
Ta dùng giọng điệu u sầu: “Thần thiếp vừa rồi có chút hoảng sợ, chưa kịp định thần.”
Lúc này, người đàn ông ấy đã đứng , nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ. mắt vốn lạnh lùng bỗng thoáng qua một tia áy náy và hối hận. Để kiểm chứng xem hắn có thực sự thấy có lỗi không, ta bồi thêm: “Thần thiếp đã hầm suốt hai giờ, bỏng nữa, thật đáng tiếc…”
Quả nhiên, đáy mắt hắn d.a.o động —— có áy náy, có xót xa!
Bất thình lình, hắn lên tiếng: “Trong thiếu gì Ngự thiện phòng? Sao có thể làm phiền nương nương đích thân xuống bếp, thật là mất quy củ.”
10
Mất quy củ sao? Không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo. Một đại thần vội vàng chữa cháy: “Bên ngoài đồn đại đế tình thâm, nay mới thấy quả thực không sai.”
khác tiếp lời: “Đúng vậy, thấy đế hòa hợp này, chắc chắn sớm sẽ khai chi tán diệp cho hoàng thất.”
Nhắc đến này, đại thần không thèm bàn quốc sự nữa. Triều đình giờ đã ổn định, bọn họ bắt đầu chuyển sang bài ca “nạp phi”.
“Bệ hạ độ sung mãn, nên tuyển chọn các quý nữ hiền đức vào , khai chi tán diệp cho hoàng gia.”
Mặt bạn ta cứng đờ, nó nhìn ta cầu cứu. Ta ra hiệu bảo nó cứ lờ , lén lút ra dấu “OK”.
Chưa đợi nó lên tiếng, giọng trầm thấp lạnh lùng của người đàn ông lại vang lên: “Nay bệ hạ và Hoàng thành thân chưa lâu, không nên nóng vội. Huống hồ bệ hạ vốn không kẻ tham luyến nữ sắc.”
Lạ thật, đại thần dường như rất nể sợ hắn. Hắn vừa dứt lời, cả liền phụ họa “, ”. Nó thở phào, ra mệt mỏi rồi đuổi hết bọn họ .
Khi căn phòng hai đứa, ta vội hỏi người đứng đầu là ai. Nó đáp: “ Diễn chứ ai. Tớ cậu nghe, tớ nghi hắn muốn mưu quyền đoạt lắm. Nhìn mắt lạnh như băng của hắn, nếu mắt mà g.i.ế.c được người thì tớ c.h.ế.t cả trăm lần rồi.”
Thì ra là Diễn. tướng quân m.á.u nhuộm hoàng , nắm trong vạn quân, có công phò tá tân vương. Ta cứ tưởng hắn là một gã thô kệch, ai dè lại cực phẩm này. eo , đôi chân , gương mặt … hoàn toàn đúng gu của ta.
Nhìn bạn vẫn lải nhải không ngừng, ta thở dài. Vô phương cứu chữa, loại trai này nhìn thôi đã thấy bổ mắt rồi.
11
Trở tẩm , ta đuổi hết nữ . Nó đứng nhìn ta một hồi lâu rồi thốt ra một câu kinh thiên động địa:
“Bạn ơi, hay là cậu sinh một đứa !”
Ta nhìn nó bằng mắt nhìn kẻ tâm thần, nắm đ.ấ.m đã siết c.h.ặ.t. Nếu không nể tình bạn bè, ta đã đ.ấ.m cho nó tỉnh người rồi.
Ta mỉm cười “thân thiện”: “Cậu xem, hai đứa gái thì sinh bằng niềm tin à?”
“Kiến thức sinh học trả hết cho thầy cô rồi hả? Có cần tớ mời cô Ngọc dạy lại cho cậu không?” (Cô Ngọc là giáo viên dạy Sinh của tụi mình, người nổi tiếng với cây thước gỗ “hỏi đâu phạt ”).
Nó ủ rũ nằm lăn ra giường, ôm chân ta năn nỉ: “Miên Miên à, tớ thật đấy! Nếu cậu không mang thai, bọn họ sẽ ép tớ nạp phi, lúc kiểu gì cũng lộ tẩy!”
Ta gạt nó ra: “Tự cậu mà sinh.”
Nó bật như lò xo, ghé sát tai ta thì thầm:
“ tên Diễn thì sao? Mượn giống của hắn ! Tớ cam đoan này sẽ không ai biết, sau này đứa bé lớn lên được kế hoàng , tin chắc hắn sẽ không từ chối đâu. Với lại… Diễn trai mà!”