Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nó chọn làm nghệ thuật mà nó yêu thích.
Mở studio riêng ở nước ngoài.
Tôi biết luật sư Trần muốn nói gì.
Tôi biết, con trai tôi không thích phụ nữ.
Tôi ngắt lời ông.
“Lão Trần.”
“Ông không cần quan tâm nó có kết hôn hay không, cũng không cần quan tâm chuyện khác.”
“Cứ viết lời tôi.”
Giọng tôi bình tĩnh.
Nhưng mang sự kiên quyết không thể nghi ngờ.
Luật sư Trần nhìn tôi.
Ông quen tôi hai mươi năm.
Ông biết một khi tôi quyết định, không ai có thể thay đổi.
Ông im lặng lâu.
Cuối cùng, ông gật đầu.
“.”
“Tôi hiểu , Giám đốc Giang.”
Ông dường trong chớp mắt hiểu điều gì đó.
Ánh mắt nhìn tôi, từ kinh ngạc ban nãy, chuyển thành hoàn toàn khâm phục.
Thậm chí còn mang một hưng phấn kín đáo.
Giống một con bạc sắp tham gia một ván cược kỷ.
“Còn nữa.” tôi tiếp tục nói.
“Người thực hiện di chúc, là ông.”
“Sau khi tôi c.h.ế.t, trước khi người thừa kế của tôi đủ hai mươi lăm tuổi, quỹ tín thác sẽ do ông và đội ngũ của ông quản .”
“Mỗi năm, ông có thể trích 5% từ phần lợi nhuận tăng thêm của quỹ làm phí quản .”
Luật sư Trần hít một hơi lạnh.
Tài sản của tôi hiện tại gần nghìn tỷ.
Quy mô của quỹ này có thể tưởng tượng .
5% phí quản là một con khổng lồ.
Đó là thù lao tôi trả cho ông.
Cũng là xiềng xích tôi đặt lên ông.
Ông buộc phải dốc hết sức giữ vững khối tài sản này.
“Giám đốc Giang, cái này quá nhiều…”
“Không nhiều.” tôi nhìn ông.
“Tôi muốn ông đảm bảo, trước khi con trai và cháu tôi nhận , không một ai có thể động vào này dù chỉ một xu.”
“Đặc biệt là Cố Ngôn Thâm, và đứa con gái ngoài giá thú của hắn.”
Tôi cố ý nhấn mạnh ba chữ “con gái ngoài giá thú”.
Ánh mắt luật sư Trần trở nên sắc bén.
Ông đẩy kính.
“Tôi hiểu.”
“Giám đốc Giang, cô yên tâm.”
“Chỉ cần tôi còn một hơi thở, không ai có thể lợi dụng kẽ hở này.”
Tôi cười.
“Tôi tin ông.”
Tôi lại dặn dò thêm một chi tiết.
Ví dụ sau khi tôi c.h.ế.t, cổ phần công ty chuyển giao ổn định , làm sao ngăn Cố Ngôn Thâm nhân cơ hội đoạt quyền.
tôi nói chuyện suốt một buổi chiều.
Mỗi điều đều sắp xếp rõ ràng.
Khi khỏi quán cà phê.
Trời tối.
Tôi ngẩng đầu nhìn ánh đèn neon của thành phố.
Cảm tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Cố Ngôn Thâm.
Chu .
Cố An An.
Các người muốn của tôi?
thôi.
Kiếp sau đi.
Tôi về đến nhà.
Cố Ngôn Thâm đang sốt ruột ngồi trong phòng khách đợi tôi.
tôi, anh ta lập tức xông tới.
“Em đi đâu vậy? Sao gọi điện cũng không nghe?”
“Anh lo muốn c.h.ế.t!”
Tôi nhìn anh ta.
“Đi gặp mấy người bạn.”
Anh ta ngửi mùi người tôi.
“Em uống rượu à?”
“Bác sĩ không phải bảo em nghỉ ngơi cho tốt sao!”
Anh ta lại bắt đầu bộ lời lẽ quen thuộc của mình.
Tôi hơi mệt.
Không muốn diễn kịch với anh ta nữa.
Tôi đẩy anh ta .
“Tôi mệt , muốn ngủ.”
Tôi đi thẳng lên lầu.
Cố Ngôn Thâm đi sau tôi.
“Tri Hạ, ta nói chuyện đi.”
“Rốt cuộc em sao vậy?”
“Từ lúc từ bệnh viện về, em vẫn luôn không bình thường.”
Tôi dừng .
Quay đầu nhìn anh ta.
“Anh cảm tôi nên ?”
“Vui vẻ nói với anh rằng tôi sắp c.h.ế.t sao?”
Giọng tôi không .
Nhưng trong khoảng cầu thang trống trải, lại rõ ràng lạ thường.
Cố Ngôn Thâm cứng đờ.
Sắc anh ta trong nháy mắt mất sạch m.á.u.
Môi anh ta run rẩy.
“Em… em nói gì?”
“Tôi nói,” tôi nhìn vào mắt anh ta, “tôi bị u.n.g t.h.ư, giai đoạn cuối.”
“Nhiều nhất, còn nửa năm.”
Cơ thể Cố Ngôn Thâm lảo đảo.
Anh ta vịn vào lan can cầu thang mới không ngã xuống.
Nước mắt anh ta lập tức trào .
“Không… không thể …”
“Sao lại…”
Anh ta từng nhích đến trước tôi.
Muốn ôm tôi.
Tôi lùi lại một .
Tránh .
anh ta lúng túng dừng giữa không trung.
Tôi nhìn vẻ đau khổ đầy của anh ta.
Nhìn giọt nước mắt anh ta rơi xuống.
Tôi bỗng cảm buồn cười.
Anh ta đang đau lòng vì tôi sao?
Hay đau lòng vì vinh hoa phú quý sắp vào , đột nhiên bị nhấn nút tạm dừng?
Có lẽ, trong lòng anh ta tính toán .
Đợi tôi c.h.ế.t.
Anh ta có thể danh chính ngôn thuận đón Chu và Cố An An vào nhà này.
Khối tài sản nghìn tỷ của tôi đều sẽ là của anh ta.
Không.
Là của bọn họ.
Anh ta nhìn tôi, nghẹn ngào nói.
“Tri Hạ, em đừng sợ.”
“Anh đưa em sang Mỹ, tìm bác sĩ giỏi nhất.”
“ ta nhất định chữa khỏi .”
“Anh không thể không có em.”
Anh ta nói chân thành đến vậy.
Tôi suýt nữa tin.
Tôi nhìn anh ta.
Khẽ nói.
“ thôi.”
ngày tiếp , Cố Ngôn Thâm thật sự trở thành một người chồng mẫu mực.
Anh ta từ chối tất cuộc xã giao không cần thiết.
Ngày cũng về nhà đúng giờ.
Học cách hầm đủ loại canh bổ dưỡng.
Nghĩ đủ cách dỗ tôi vui.
Thậm chí, anh ta còn bán biệt thự vùng ngoại ô “yên tĩnh” kia.
bán nhà, mua cho tôi một chiếc siêu xe phiên bản giới hạn toàn cầu.
Anh ta nói nhà đó phong thủy không tốt, khiến lòng anh ta bất an.
Chi bằng đổi thành thứ tôi thích.
Anh ta đặt chìa khóa xe vào tôi.
“Tri Hạ, đợi em khỏi bệnh, anh sẽ lái nó đưa em đi du lịch vòng quanh giới.”
Tôi nhìn anh ta.
Trong lòng cười lạnh.
Đúng là một diễn viên giỏi.
Thứ bán đi chỉ là một nhà.
Còn “tình yêu” của gia đình ba người bọn họ thì chẳng mất đi .
Trợ nói với tôi.
Chu và Cố An An chuyển vào một hộ cao cấp hơn ở trung tâm thành phố.
thuê một tháng là ba trăm nghìn tệ.
Đương nhiên, là Cố Ngôn Thâm trả.
Cố An An đổi sang trường mới, một trường quốc tế đắt đỏ hơn.
lần Cố Ngôn Thâm đến thăm hai mẹ con họ cũng nhiều hơn.
Chỉ là làm kín đáo hơn.
Có lẽ anh ta tưởng tôi bệnh đến hồ đồ .
Không biết gì nữa.
Ngày anh ta cũng diễn vai thâm tình trước tôi.
Hỏi han ân cần, chăm sóc chu đáo từng li từng tí.
Có đôi khi, tôi nhìn bóng lưng bận rộn của anh ta.
Sẽ có một loại ảo giác.
thể tôi thật sự vẫn là đôi vợ chồng từng cùng chịu khổ, cùng hưởng ngọt.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến bức ảnh gia đình kia.
Nghĩ đến cô gái tên Cố An An đó.
Trong lòng tôi chỉ còn lại hận ý lạnh băng.
Cơ thể tôi ngày một tệ hơn.
Tác dụng phụ của hóa trị .
Tôi bắt đầu rụng tóc từng nắm .
Ăn gì nôn nấy.
người gầy đến biến dạng.
Phần thời gian, tôi chỉ có thể nằm giường.
Cố Ngôn Thâm thuê hộ tốt nhất.
Nhưng anh ta vẫn thích tự làm mọi việc.
Đút tôi ăn, lau người cho tôi.
Anh ta càng vậy.
Tôi càng cảm buồn nôn.
Chiều hôm đó.
Hiếm khi tinh thần tôi khá hơn một .
Tôi ngồi ghế bên cửa sổ phơi nắng.
Cố Ngôn Thâm vào.
Trong một chiếc máy tính bảng.
anh ta mang nụ cười lấy lòng.
“Tri Hạ, em xem.”
Anh ta đưa máy tính bảng cho tôi.
màn hình là báo cáo tài chính quý ba của công ty.
Lợi nhuận lại tăng 20%.
“Dự án mới của ta, phản ứng thị trường đặc biệt tốt.”
“Giá cổ phiếu cũng luôn tăng.”
“Em cứ yên tâm dưỡng bệnh, công ty có anh .”
Trong giọng anh ta mang một đắc ý.
thể tất đều là công lao của anh ta.
Tôi nhìn con kia.
thứ này đều là tôi dùng mạng đổi lấy.
Là từng dự án một do tôi đàm phán.
Là từng quyết sách một do tôi định đoạt.
Còn Cố Ngôn Thâm anh ta, chẳng qua chỉ ngồi hưởng thành quả.
Bây giờ, anh ta muốn chiếm tất thứ này làm của riêng.
Tôi trả máy tính bảng lại cho anh ta.
“Vất vả .”
Giọng tôi yếu.
Cố Ngôn Thâm nắm lấy tôi.
“Vợ chồng với nhau, nói gì vất vả.”
“Của em là của anh, của anh là của em.”
Anh ta nói tự nhiên đến .
Đương nhiên đến .
Tôi nhìn anh ta.
Bỗng muốn trêu anh ta một .