

Ba chồng đã lập di chúc từ sớm.
Cháu đích tôn được chia căn nhà ở quê và ba trăm nghìn tệ tiền tiết kiệm.
Còn cháu nhỏ… không được một đồng nào.
Chỉ vì nó mang họ tôi.
Tôi bàn với con trai lớn, hỏi sau này có thể chia cho em một nửa không.
Nó lắc đầu như trống bỏi:
“Ông nội nói rồi, tất cả đều là của con, người ngoài không được động vào.”
Chồng tôi cũng hùa theo:
“Tài sản của người già, không muốn cho người khác họ cũng là chuyện bình thường.”
Tôi tức đến bật cười lạnh.
Hóa ra hai mẹ con tôi đều là người ngoài?
Quay đầu tôi ngay lập tức cắt hết các lớp học thêm của thằng lớn, chuyển nó từ trường tư sang trường công miễn phí, rồi đem toàn bộ quần áo hàng hiệu đã mua cho nó đi quyên góp.
Chồng sau đó liền dắt nó đến chất vấn tôi.
Tôi thản nhiên nói:
“Không theo họ tôi, tôi không nuôi.”
…