Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cô ta tôi, tội đến cực điểm: “Mặc dù năm đó cậu làm nhiều việc tổn thương tớ, tớ đều tha thứ cho cậu .”
Úc Trì Dã trở lại vẻ thờ ơ: “Cô nên cảm ơn sự rộng lượng Minh Đường. Tham gia xong hôn lễ, tôi sẽ khôi phục tư cho công ty anh trai cô.”
“Hoặc …” Anh ta cười dịu dàng tàn nhẫn: “ anh trai cô nhảy lầu, mất cuối cùng. Chọn , Tần .”
Móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến chảy m.á.u.
Úc Trì Dã bắt tôi chọn, tôi có quyền lựa chọn sao?
Tôi c.ắ.n lưỡi, ép mình gật .
dùng hết sức bình sinh, tôi thẫn thờ quay rời .
Thậm chí tôi không hề phát hiện , từ túi áo, một tờ giấy rơi xuống đất.
bốn chữ báo cáo khám t.h.a.i trên cùng, Úc Trì Dã đột ngột trở nên sắc lẹm.
“Đứng lại!”
4
Thẩm Minh Đường đột nhiên nhào vào lòng anh ta, khóc nức nở: “Trì Dã, có phải hận c.h.ế.t em không? Đều tại em không nên cướp anh …”
Anh ta ôm Thẩm Minh Đường, dịu dàng dỗ dành.
Do dự một lát, Úc Trì Dã vẫn ném tờ báo cáo tay vào thùng rác.
Anh ta nghĩ, đó chắc chỉ tiểu xảo Tần để lòng thương hại mà thôi.
Hôn lễ tổ chức trên du thuyền tại cảng Victoria. Vì gái mình nâng niu mười năm, Úc Trì Dã tổ chức một đám cưới cùng xa hoa.
Khi tôi đến, bọn họ đang ảnh cưới.
Thấy gương mặt tái nhợt tôi, anh ta hơi nhíu mày, thức định đưa tay chạm vào trán tôi: “Không ngủ sao?”
Ngay khi ngón tay sắp chạm vào, Thẩm Minh Đường cắt ngang.
Cô ta khoác tay Úc Trì Dã, cười nói: “ ảnh đẹp nhất, giúp bọn tớ ?”
Tôi không có quyền nói không.
Khi ống kính nét, Thẩm Minh Đường nhón chân hôn lên môi Úc Trì Dã.
Anh ta liếc tôi, tôi thức né tránh đó.
Giây tiếp theo, Úc Trì Dã ôm phụ nữ ấy, chủ động làm nụ hôn thêm sâu.
ngón tay nhấn nút ảnh lạnh lẽo tê dại, trái tim tôi từ lâu không còn đau nữa .
ảnh xong, Thẩm Minh Đường mật kéo tay tôi: “ mặc này đơn điệu quá, tớ đưa cậu thay váy phù dâu.”
cái gọi “váy phù dâu” đó, lớp vải trước n.g.ự.c ít đến t.h.ả.m thương, gần một đồ lót gợi cảm bằng vải voan xuyên thấu.
Thẩm Minh Đường ghé sát tai tôi, thì thầm với giọng điệu độc ác: “Năm đó mẹ mày giả vờ thanh cao, bắt quả tang mẹ tao ngoại tình làm ầm ĩ khắp thành phố. Bây giờ, tao muốn tất cả đàn ông ở đây đều chiêm ngưỡng thể đứa gái thanh cao mày.”
Cô ta cười khẽ bên tai tôi: “Nếu gái mình một đứa kẻ thứ ba lăng loàn, một đại tiểu thư lại chịu nằm dưới đàn ông rên rỉ suốt mười năm… liệu bà ta có tức đến mức bật nắp quan tài mà bò dậy không?”
“Tần , mày cũng giống hệt mẹ mày thôi, đều hạng tiện nhân không liêm sỉ.”
Sợi dây lý trí tôi đứt phăng, tôi mạnh tay đẩy cô ta : “Cô câm miệng cho tôi!”
Cô ta hét lên một tiếng ngã nhào về phía sau.
Một cái tát giáng xuống mặt tôi, đau rát bỏng cháy.
Tôi ngã ngửa sau, trán đập vào cạnh bàn chảy m.á.u, dòng m.á.u tươi theo đó chảy dài xuống mặt.
Úc Trì Dã đỡ Thẩm Minh Đường dậy, tôi lạnh thấu xương: “Sao cô dám tay với cô ấy?”
“ cô ta ép tôi mặc thứ này trước!” Tôi chỉ vào đồ lót gợi cảm kia, tay run rẩy vì căm hận.
Anh ta liếc một cái, giọng điệu thản nhiên: “Có đến mức đó không? Cô cũng đâu phải chưa từng mặc.”
Tôi sững sờ.
Có một thứ gì đó lòng vào khoảnh khắc ấy, vỡ tan tành.
“Hôm nay vợ tôi lớn nhất.” Úc Trì Dã bắt mất kiên nhẫn: “Cô không tự mặc, tôi sẽ cho lột đồ cô để thay.”
“Cô thừa tôi nói làm .”
Tôi c.ắ.n môi dưới đến bật m.á.u.
Tôi tự nhủ với bản hết lần này đến lần khác: Nhịn , nhịn nốt hôm nay kết thúc .
Tôi mặc váy voan gần suốt đó vào. Gió ở cảng Victoria lạnh thấu xương, chẳng thấm tháp gì so với những khinh bỉ và tiếng xì xào quan khách xung quanh.
Chúng những d.a.o lóc thịt, m.ổ x.ẻ tôi từng mảnh một.
Thẩm Minh Đường khoác tay Úc Trì Dã, cười rạng rỡ đón khách.
Đến lúc mời rượu, cô ta tỏ vẻ khó xử: “Trì Dã, em không uống … Cục cưng hai tháng , bác sĩ bảo phải cẩn thận.”
Úc Trì Dã lập tức trở nên mềm mỏng, anh ta ôm eo cô ta: “Sao không nói sớm? Có mệt không, để anh bế em nghỉ nhé?”
Tôi thức đưa tay đỡ bụng mình, nơi đó cũng có một đứa Úc Trì Dã.
Nếu anh ta , liệu anh ta có dịu dàng và trân trọng thế không?
“Tần .” Giọng Úc Trì Dã kéo tôi về thực tại.