Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Sức nóng buổi hòa nhạc như muốn hất tung mái vòm sân vận động. Trên màn hình LED khổng lồ, ống kính máy quay đang bắt cận cảnh gương tôi và Chu Diên – người bạn trai đã bên nhau suốt 5 .
vạn khán giả phía dưới cuồng nhiệt reo hò, que phát sáng họ đung tạo thành một biển sao nhấp nháy.
“ đi! đi! đi!”
Tôi quay sang Chu Diên, sống mũi hơi cay, đôi mắt lấp lánh sự mong chờ. Chu Diên điềm tĩnh nhận lấy micro nhân viên hiện trường. Nhưng anh ta thậm chí chẳng thèm liếc tôi lấy một cái, bất ngờ xoay người, thẳng micro Lâm – cô bạn thanh mai trúc mã đang phía bên kia.
“Cô ấy săn được vé , lại còn fan cứng nữa, cứ để cô ấy đi.”
Anh ta choàng vai tôi, giọng điệu dỗ dành như thể đang dỗ một đứa trẻ chuyện:
“Ngoan nào, đợi về nhà anh sẽ hát riêng nghe sau.”
Tiếng hò reo phấn khích của khán đài bỗng chốc đông cứng lại, rồi tan thành tiếng xì xào đầy kinh ngạc.
Lâm làm bộ làm tịch nhận lấy micro, cố tình bóp giọng nũng nịu rồi “Rốt cuộc anh có phải đàn ông ”. Màn hình lớn phát trực tiếp toàn bộ vẻ đắc ý trên gương cô ta. Cô ta vừa hát, vừa cố ý nghiêng ngả người dựa dẫm vào Chu Diên, ánh mắt thẳng vào tôi đầy vẻ khiêu khích.
Mấy bạn fan ghế sau bắt chỉ trỏ:
“Cái cô kia vô duyên thế nhỉ, cứ dính lấy bạn trai nhà người ta.”
“Bà thì biết cái gì, tôi thấy người cầm mic mới chính thất đấy, cô đơ kia trông t.h.ả.m hại chưa kìa.”
lời, chữ lọt thỏm vào tai tôi, đau nhói. Tôi Chu Diên. Anh ta hề thấy tình cảnh này có gì bất ổn, trái lại còn trưng vẻ nuông chiều, vừa vỗ theo nhịp Lâm , vừa lục tìm túi một viên kẹo ngậm. Anh ta bóc vỏ kẹo, thẳng đến tận miệng cô ta.
Lâm thuận thế ngậm lấy, nở nụ cười ngọt lịm: “Cảm ơn anh Diên nhé!”
rồi. Tôi bên anh thuở cùng nhau ăn mì gói căn phòng trọ tồi tàn đến khi anh có chút thành tựu như ngày hôm nay. Vậy tất lại chẳng bằng một câu “ gái thanh mai trúc mã”.
Nếu trước đây, tôi chắc chắn sẽ sa sầm mày cãi nhau với anh một trận trò. Nhưng khoảnh khắc này, lòng tôi bình thản đến lạ kỳ. Tôi cầm lấy túi xách, dứt khoát đứng dậy.
Chu Diên đang chắn đường liền nhíu mày, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tôi, hạ thấp giọng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn:
“ lại định làm cái gì nữa đây? chỉ hát một thôi, đừng có ở nơi thế này phát tiết tiểu thư hay làm trò được ?”
Tôi cúi bàn đang siết c.h.ặ.t lấy mình. ngón, ngón một, tôi dùng sức bẻ anh ta :
“Vé này hôn phu của tôi nhờ quan hệ mới mua được. Hai người cứ thong thả nghe, tôi đi thử váy cưới đây.”
Chu Diên sững sờ. Anh ta đinh ninh rằng tôi chỉ đang dùng lời lẽ để chọc tức anh. Bởi suốt 5 , anh ta đã quá tự tin rằng mình có thể nắm thóp được tôi.
“Được lắm Tô Niệm, giỏi rồi đấy. Hôm nay bước chân khỏi đây thì tối nay đừng có cầu xin anh đón về!”
Tôi hề do dự lấy một giây, chẳng buồn ngoảnh lại, lướt lối đi để rời khỏi khán đài.
Bên ngoài sân vận động, trời bỗng đổ mưa xối xả. Một Maybach đen sang trọng, trầm mặc đỗ ngay bên lề đường. Biển số xe toàn số lặp khẳng định thân thế tầm thường của chủ nhân.
Cửa kính xe hạ xuống. Lục Cẩn Thâm – người thừa kế của giới thượng lưu kinh thành, cũng vị hôn phu thực sự cuộc liên hôn của tôi – đang bên . Anh mở cửa, cầm theo ô đen cán dài bước xuống xe.
Anh tiến lại gần, cởi áo khoác đắt tiền vẫn còn vương hơi ấm khoác lên vai tôi, khẽ hỏi:
“Bị mấy thứ bẩn thỉu bên làm buồn nôn à?”
Tôi quấn c.h.ặ.t áo, khẽ gật . Anh vén lọn tóc bị gió làm rối của tôi, dịu dàng bảo:
“Vậy mình về nhà thôi.”
vào ghế sau ấm áp của Maybach, mùi hương gỗ thông dịu nhẹ xe làm dịu đi dây thần kinh đang căng cứng. Ngay trước Lục Cẩn Thâm, tôi mở điện thoại, dứt khoát chặn sạch liên lạc của Chu Diên WeChat, số điện thoại đến Alipay.
Tiếp đó, tôi mở album ảnh, tất vạn tấm ảnh chụp chung, ảnh chụp màn hình và ký ức du lịch suốt 5 . Tôi nhấn nút xóa.
Làm xong tất , trái tim tôi bỗng đón nhận một cảm giác sảng khoái chưa có.
Lục Cẩn Thâm tôi một ly sữa nóng:
“Vị hôn thê, ngày mai còn một trận chiến cam go phải đ.á.n.h đấy, nghỉ ngơi sớm đi.”