Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

7.

Ta đứng trên mái hiên của phủ Trạng , nhìn xuống chàng trai trẻ cầm chén rượu có chứa kịch độc.

Hắn là niềm hy vọng của cả một vùng quê nghèo, lại bị cuốn vào vòng xoáy đấu đá quyền lực. Nếu hắn c/h/ế/t, sự uất ức của dân chúng bùng phát thành một cuộc bạo động đẫm m/á/u.

Ta chuẩn bị ra tay thì một mũi tên đâu lao tới, b.ắ.n nát chén rượu trên tay vị Trạng .

Trình Khước.

Hắn không đứng trong tối nữa. Hắn ngang nhiên ra, tay cầm cung, ánh mắt đanh lại nhìn về phía ta nấp trên cao.

phủ việc, kẻ nhàn tản lui ra!”

Hắn hô lớn, ánh mắt lại chỉ khóa c.h.ặ.t vào dáng của ta. Ta hiểu ý hắn. Hắn chứng minh rằng luật pháp có thể can thiệp trước số phận cần đến bàn tay của ta.

Vị Trạng ngơ ngác nhìn mảnh sành vỡ tan. Trình Khước tới, đưa ra lệnh bài Đại Tự:

“Nguyễn lang, rượu có độc. Đi ta về phủ để rõ.”

Hắn đã cứu người cách của hắn. Ta đứng trên cao, thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Nếu hắn được, ta không cần phải đ.á.n.h đổi thọ nữa.

mệnh trời không dễ dàng bị lừa gạt đến thế.

Một đám sát mặc áo đen đột ngột trong tối lao ra. Mục tiêu của chúng không phải là vị Trạng , mà là Trình Khước.

Chúng là những kẻ thực thi của một thế lực khác, những kẻ bảo vệ “điểm gãy” để trục lợi sự hỗn loạn.

Ta không thể đứng nhìn. Ta rút đoản đao, gieo mình xuống giữa vòng vây.

Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang vọng trong sân phủ. Trình Khước và ta đứng lưng tựa lưng, một người dùng kiếm pháp chính tông, một người dùng những chiêu thức t/ử n/ạ/n kỳ quái.

“Tại sao lại cứu ta?”

Trình Khước hỏi vừa gạt một đường kiếm hiểm hóc. Ta xoay người, rạch một đường lên cổ tay gã sát :

“Vì là người duy dám đối với định mệnh mà không cần bẻ nó.”

Trận chiến kết thúc nhanh ch.óng. Những gã sát bỏ lại xác đồng bọn rồi tẩu thoát.

Trình Khước quay lại, định nắm lấy tay ta để hỏi ra lẽ thì ta đã lùi lại. M/á/u vai ta thấm đỏ lớp áo xám.

bị thương.”

Họng hắn nghẹn lại. Ta lắc , giọng nhạt nhẽo:

“Vết thương không là gì so với những thứ ta đã mất.”

Ta quay người chạy vào màn đêm, bỏ lại hắn đứng với thanh kiếm vương m/á/u. Lần , hắn không đuổi . Hắn cúi xuống nhìn xác gã sát , phát hiện trên cổ chúng đều có một hình xăm kỳ quái: một con mắt bị gạch chéo.

là biểu tượng của “Nghịch Mệnh Hội” – những kẻ chuyên g/i/ế/t những người đáng lẽ phải sống.

Trình Khước nhận ra rằng Tịch Mệnh không phải là kẻ duy can thiệp vào mệnh cách, cô là người duy điều để giữ lại sự cân bằng, trong những kẻ kia t/á/t c/ạ/n thế gian.

8.

Trình Khước trở về Đại Tự, tâm trí hắn chỉ hình ảnh bờ vai gầy guộc của ta thấm m/á/u.

Hắn bắt lục tìm trong kho lưu trữ bí mật của hoàng gia về “Bẻ Mệnh Nhân”. Sau nhiều giờ tìm kiếm, hắn tìm thấy một bản chép tay rách nát thời tiền triều.

“Kẻ bẻ mệnh là kẻ đ.á.n.h cắp thời gian của chính mình để bù đắp sự thiếu hụt của thế gian. Mỗi lần sửa đổi, một phần ký ức và sự tồn tại của họ biến mất, đến họ chỉ là một cái không tên.”

Trình Khước thấy tim mình đau thắt lại. Hắn nhớ về vết sẹo trên n.g.ự.c mình, nhớ về giấc mơ thấy một cô gái đứng dưới mưa mười trước.

Hắn vội vã chạy đến bờ suối xưa, nơi hắn từng suýt c/h/ế/t đuối.

Tại , hắn thấy ta ngồi lặng lẽ bên tảng đá. Ta không đeo nón lá, để lộ mái tóc đã bạc trắng gần một nửa.

“Tịch Mệnh.”

Tiếng gọi của hắn khiến ta giật mình. Ta quay lại, ánh mắt m.ô.n.g lung không nhận diện được người trước mặt:

… là ai?”

Trình Khước khựng lại. giác lạnh lẽo bao trùm lấy hắn. Ta đã quên hắn. Cái giá của lần cứu vị Trạng và chiến đấu với đám sát vừa rồi là ký ức về hắn trong ta đã bị xóa nhòa.

Hắn tới, quỳ xuống trước mặt ta, cầm lấy bàn tay lạnh ngắt:

“Ta là người mà đã cứu mười trước. Ta là do khiến tóc bạc trắng.”

Ta nhìn hắn, cố gắng lục tìm trong tâm trí trống rỗng chỉ thấy những mảnh vụn vỡ tan. Ta thấy n.g.ự.c mình đau nhói nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên mặt vị vốn nổi tiếng sắt đá .

“Đừng khóc.”

Ta vô thức đưa tay lau nước mắt hắn:

“Ta không hối hận. Nếu cứu là lỗi, ta thà sai cả đời.”

Trình Khước ôm chầm lấy ta, mặc ta có là một ma hay một người sắp tan biến. Hắn hiểu rằng, do hắn vẫn sống đến hôm nay là nhờ vào sự hi sinh thầm lặng của người phụ nữ .

phía xa, Lục Diễn đứng sát dưới tán cây cổ thụ, thở dài:

“Sợi chỉ đã nối lại, lưỡi kéo của định mệnh cũng đã sẵn sàng hạ xuống.”

Hắn mở cuộn giấy ra, tên của Trình Khước bắt phát sáng một màu đỏ rực rỡ. Điểm gãy lớn không phải ở đâu xa, mà chính là sự tồn tại của Trình Khước đe dọa toàn bộ cấu trúc của kinh thành.

Nếu Trình Khước không c/h/ế/t, cả kinh thành phải sụp đổ để bù đắp sinh mạng của hắn.

Tịch Mệnh lấy lại được một phần ý thức, cô nhìn thấy sợi chỉ mệnh của Trình Khước đứt đoạn ngay trước mắt, và cách duy để cứu hắn lần nữa là cô phải hoàn toàn biến mất khỏi dòng lịch sử.

9.

Kinh thành chìm trong sương mù dày đặc.

Ta ngồi trong căn nhà hoang ngoại vi, nơi hơi lạnh luồn qua những khe liếp nứt nẻ. Trình Khước không mặc phục thêu mây, hắn khoác một tấm áo vải thô, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ.

Hắn đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ mộc mạc, bên trong là những cuộn hồ sơ cũ nát được lấy ra kho lưu trữ cấm của hoàng cung.

“Hơn mười trước, có một vụ lũ quét tại thượng nguồn sông Hoài.”

Hắn bắt , giọng nói trầm và khô khốc lá rụng. Ta không nhìn hắn, tay vẫn tỉ mẩn tước những sợi gai khô.

“Toàn bộ vùng hạ lưu bị nhấn chìm chỉ trong một đêm. ghi chép, không một ai ở làng ven sông sống sót.”

Ta khựng tay lại. Sợi gai đ.â.m vào ngón tay, một giọt m/á/u đỏ tươi rỉ ra, thấm vào mặt gỗ xám xịt.

Trình Khước đẩy một tờ giấy vàng ố về phía ta. là danh sách những nạn nhân đã được xác nhận t/ử v/o/n/g.

Cái tên đứng danh sách là: Trình Khước.

“Ta đã tra cứu lại lệnh bài của mình. , ta chỉ cha đi thị sát đê điều.”

Hắn đứng dậy, về phía cửa sổ, nhìn vào khoảng không vô định.

“Tại sao một kẻ đã bị gạch tên trong sổ t/ử của địa phương mười hai trước, giờ lại đứng đây Đại Tự?”

Ta im lặng, nhận nhịp đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình trở nên loạn xạ. Những mảnh ký ức vỡ vụn bắt cào xé tâm trí, đau đớn những mảnh gốm nung dở.

biết điều gì?”

Ta hỏi, thanh âm mỏng manh sương sớm.

Trình Khước quay lại, ánh mắt hắn xuyên thấu lớp sương mù bao quanh cuộc đời ta:

“Ta biết, kẻ đã bẻ lại dòng sông, cứu lấy một thanh niên sắp chìm nghỉm trong bùn loãng… có phải là không?”

Ta cười nhạt, vết sẹo nơi cổ tay nhói lên:

“Sống sót là phước phần của . Ta chỉ là kẻ đi ngang qua.”

“Kẻ đi ngang qua không để lại một nửa linh hồn trong n.g.ự.c kẻ khác.”

Hắn gằn giọng, tới nắm lấy đôi tay run rẩy của ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.