Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tăng ca?

Không thể !

Sau việc hôm , rõ ràng Vi đã đi phim cùng tôi mà.

Chắc chắn là có hiểu lầm !

Tôi gần lập tức rút điện thoại ra: “Bây tôi sẽ gọi điện hỏi cậu ấy!”

8

Để tự minh sạch của mình.

Tôi bật loa ngoài.

Cuộc gọi nhanh ch.óng được kết nối.

“Alo? Nghiên à?” Vi vang lên, nghe vẫn bình thường, thậm chí có chút thoải mái.

“Vi Vi!” Tôi không kịp chào hỏi xã giao, nói run rẩy đầy căng thẳng: “ vừa nói tớ… hôm nay anh ấy gặp cậu ở phòng tập, cậu bảo là tối cậu ở lại ty tăng ca đến mười sao?”

dây kia bỗng nhiên im bặt.

Một im lặng đến đáng sợ.

Trái tim tôi bắt chìm xuống.

“Hả?” Vi cuối cùng cũng vang lên, nhưng rõ ràng là đang do dự.

“Tăng… tăng ca sao?”

“Có nghe nhầm không? Tối tan tớ đi phim cậu là !”

Thái độ lấp lửng này của cô ấy càng khiến thêm nghi ngờ.

Vi, tối hai người phim ?”

dây kia lại là một khoảng lặng nghẹt thở.

“Ờ thì, hôm tớ không tập trung phim lắm…” Vi ấp úng: “Nên cũng không nhớ rõ nữa!”

Tôi ngắt lời cô ấy bằng phẫn nộ: “ Vi, tại sao cậu lại thế?”

“Hôm ăn cơm xong chúng ta còn thảo luận về nội dung phim, cậu lại bảo không nhớ?”

Tôi đem toàn bộ tình cảnh khốn cùng mà mình đang gặp kể hết cho cô ấy nghe.

“Vi Vi, bây tớ cần cậu nói một câu thật lòng!”

Vi bỗng nhiên gắt lên để che giấu chột dạ: “Này Triệu Nghiên, chuyện của cậu và có thể đừng lôi tớ được không? Tự cậu đi mà giải quyết!”

Nói xong, cô ấy “cạch” một tiếng, thẳng tay dập máy.

9

Một luồng khí lạnh lòng bàn chân chạy dọc khắp toàn thân.

Cảm giác nực tột độ khiến tôi lạnh thấu xương.

Tại sao Vi lại nói vậy?

Chưa kịp để tôi thông suốt mọi chuyện.

đã lạnh một tiếng, dứt khoát quay người bỏ đi.

Tôi hít một hơi thật sâu: “ , hôm nay nếu anh bước đi, chúng ta chia tay!”

gật , nói vang lên rành rọt: “Vậy thì chia tay.”

Lão chủ quán biết đã đứng hóng hớt ở cửa lúc , thò nửa người ra.

“Sao lại thành ra đòi chia tay thế này? Ôi dào, chỉ vì chút tiền thôi mà!”

“Cũng là tại tôi không tốt, cứ cứng nhắc quá ! Thật ra tôi cũng thiết tha mấy đồng bạc bồi thường này, chỉ là muốn minh mình không nhận nhầm người thôi! Ai ngờ bới ra một đống chuyện rắc rối thế này!”

“Này cô gái, tiền này tôi không lấy nữa! Cô đi đi! Có điều tôi khuyên cô một câu, có anh bạn trai tốt vậy thì đừng có đi tìm mấy lão già nữa…”

Mấy người đứng xung quanh cũng bắt hùa khuyên can.

“Cô gái, mau đi đi, chuyện ầm lên chỉ tổ hại đến danh tiếng của mình thôi!”

“Lão Trương này tâm tính tốt, chỉ là hơi bộc trực quá thôi!”

Tôi khẩy một tiếng.

Đi?

Tại sao tôi đi?

lúc chuyện này xảy ra cho đến bây .

Tôi luôn rơi cái bẫy tự minh mình vô tội.

Bởi vì tôi sợ.

Tôi sợ mình sẽ trở thành nạn nhân giống “cô gái ở trạm chuyển phát” năm .

Chỉ là một buổi chiều bình thường đi nhận bưu kiện.

Nhưng cuộc đời cô ấy đã bị hủy hoại bởi những tin đồn nhạy cảm do lão chủ trạm chuyển phát tùy tiện thêu dệt.

Cô ấy đã ròng rã đòi lại bằng suốt hai năm trời…

Cô ấy đã mất sạch tất cả: việc, tình yêu cho đến danh dự.

Đã có lúc cô ấy rơi trầm cảm nặng nề.

Và mãi về sau mới nhận được bằng muộn màng.

Lúc này đây, tôi cũng đang đứng trước bờ vực tương tự.

Lão chủ tiệm thừa biết mình nhận nhầm người, nhưng vì cái sĩ diện hão, lão thà tung tin đồn nhảm để hủy hoại tôi chứ nhất quyết không chịu xin lỗi.

Còn những kẻ đồng lõa kia, họ hề quan tâm đến thật.

Họ chỉ muốn hóng hớt, muốn kịch hay cho thỏa tính tò mò.

Rồi cuối cùng buông vài lời bình phẩm đầy ác ý người cuộc.

Ngay tại thời điểm này, tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Cố gắng tự minh mình sạch chỉ là một cái hố không đáy.

Cách phòng thủ tốt nhất chính là chủ động tấn .

Tôi đứng ngoài cửa, nhìn chằm chằm lão chủ tiệm rồi nở nụ :

“Thật ra tôi từng thấy ông video rồi đấy.”

“Lúc ông đang xách một can dầu nửa quả dưa hấu.”

“Chậc chậc…”

Đúng lúc này, mấy cô gái trẻ siêu thị bỗng nhiên chen đến cạnh tôi, ánh mắt dò xét nhìn lão chủ tiệm đến chân.

Họ gần đồng thanh nói:

“Đúng rồi! Chúng tôi cũng thấy rồi!”

10

Họ liếc nhìn nhau đầy ẩn ý, ăn ý cứ đã tập dượt trước.

“Là lão ta sao? Hèn tôi cứ thấy của lão chủ này nghe quen tai thế không biết!”

“Tôi biết lão này! Lão là khách quen của Hồng Hồng, Hồng Hồng thích lão lắm đấy!”

“Ồ, nghe mọi người nói tôi cũng nhớ ra rồi! Lão còn thích mang hạt dưa sang c.ắ.n đúng không?”

“Đúng rồi nha~ Cảnh tượng … chậc chậc chậc!”

Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa rút điện thoại ra lắc lắc: “ máy tôi vẫn còn lưu video đây này!”

Sống mũi tôi chợt cay cay.

Những cô gái xa lạ này chính là điểm tựa lớn nhất của tôi lúc này.

Lúc này, lão chủ tiệm mặt đỏ bừng bừng, đập mạnh tay xuống bàn thu ngân:

“Các cô nói bậy bạ ! Tôi hoàn toàn không quen biết Hồng Hồng hết!”

Cô gái tóc đuôi ngựa khẩy: “Hôm nay ông mặc áo ba lỗ trắng, người video cũng mặc áo ba lỗ trắng, sao lại không là ông được?”

Lão chủ giật giật cái áo trên người mình: “Cái áo này tôi mới mua hôm mà!”

Cô gái tóc ngắn lập tức phản bác: “Bằng đâu?”

“Tôi mua ở chợ nông sản cạnh, chủ sạp biết tôi mà!”

Tôi lập tức bồi thêm một câu: “Ai biết được hai người có thông đồng nhau hay không?”

“Từng này tuổi rồi mà biết xấu hổ, cái chuyện rồi còn bị người ta chụp ảnh đăng lên mạng!”

“Để hàng xóm láng giềng nhìn thấy, con trai con gái ông còn mặt mũi mà nhìn ai nữa?”

Bà thím đứng cạnh chắc là ít lướt mạng, hóng chuyện không đến nơi đến chốn nên sốt ruột hỏi: “Gớm khổ, cái cô Hồng Hồng mà các cháu nói rốt cuộc là ai thế?”

Cô gái tóc ngắn giải thích: “Dì ơi, cái người Hồng Hồng này là đàn ông giả gái rồi quay video rất nhiều người… cụ thể thế dì cứ lên mạng tìm là thấy ngay!”

“Lão Trương đây biết chơi lắm, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa…”

Cô ấy cố tình bỏ lửng câu nói.

Bà thím trợn tròn mắt: “Lão Trương, ông đàn ông mà cũng…? Lại còn quay cả video nữa sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.