Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Mẹ đồng ý cho con đi dù rồi ạ?”
“Đừng có mơ.”
Chưa đợi bố Thẩm kịp lên , một giọng nữ đã vang lên phía cầu thang sau lưng tôi.
“Thẩm Dương, cần mẹ là mẹ con thì con đừng mong được đi dù.”
Tôi đột ngột quay lại, nhìn một khuôn giống mình đến bảy phần.
Bà ấy bưng một chiếc khay cầu thang đi xuống.
nhìn tôi, thần sắc bà ấy dịu lại trong chốc lát rồi mỉm cười gật tôi.
“Chắc là bạn của Dương Dương nhỉ, cháu ngồi đi.”
Tay tôi không tự chủ được mà siết c.h.ặ.t trong túi áo.
Bà ấy giống tôi, mà cũng không giống.
Bà ấy mang một vẻ đẹp toát ra sâu trong.
Thời gian để lại vài dấu vết mờ nhạt nơi khóe mắt.
Chiếc áo sơ mi cùng quần tây gọn gàng khiến bà ấy trông cực kỳ bản lĩnh.
Mỗi cử , nụ cười đều toát lên khí chất ngời ngời.
chiếc khay được đặt lên bàn trà, tôi nhìn rõ có một chiếc bánh kem.
Thẩm Dương bĩu môi.
“Mẹ nói đấy nhé, nếu mẹ không phải là mẹ con thì con có đi dù rồi.”
Bố Thẩm đứng cạnh biến sắc, lập tức mắng: “Con nói bậy bạ gì thế? Mẹ con đã đặc biệt hủy mấy cuộc họp để về nhà làm bánh cho con đấy, đừng có dỗi nữa.”
Thẩm Dương chẳng thèm cảm kích chút nào, miệng lẩm bẩm: “Ai thèm ăn bánh bà ấy làm chứ.”
Nghe con gái nói vậy, bà ấy cũng không tức giận.
“Khóa thẻ của con lại là con sẽ biết điều ngay thôi.”
Không ngờ câu nói đã hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của Thẩm Dương.
ta đột ngột đứng phắt dậy, hất văng chiếc bánh kem bàn trà xuống sàn.
“Ai thèm mấy đồng tiền của bà chứ! Bà có phải mẹ ruột tôi đâu mà có quyền quản tôi!”
4
khách rơi một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Kem tươi văng tung tóe sàn nhà, tỏa ra một mùi hương ngọt lịm đến phát ngấy.
Thẩm Dương lôi bản định ADN trong túi ra, ném mạnh lên bàn trà.
“Lúc sinh tôi đã bế nhầm rồi, ta là con gái ruột của hai người.”
“Giờ thì tôi có đi dù được rồi chứ?”
Bố Thẩm và mẹ Thẩm nghe xong những lời thì sững sờ, mãi vẫn không hoàn hồn.
Nhìn vẻ của hai người, Thẩm Dương hoàn toàn mất kiên nhẫn.
ta kéo tôi lại, đẩy mạnh về phía trước mẹ Thẩm.
“Mười tám trước tôi đã bế nhầm, cho nên tôi không phải con gái của hai người, hai người cũng chẳng có tư cách gì mà quản tôi đi dù , hiểu chưa?”
Tôi không kịp đề , cứ thế đối mắt mẹ Thẩm.
Bà ấy nhìn tôi một lúc lâu, rồi run rẩy đưa tay lấy tờ giấy định bàn.
Tờ giấy định rõ ràng rất nhẹ, vậy mà bà ấy phải cầm tới hai lần nhấc lên nổi.
Cuối cùng bố Thẩm phải đỡ lấy bà ấy, rồi cầm bản định lên.
khách một lần nữa rơi khoảng lặng.
lại sột soạt lật giấy của hai người bọn họ.
“Dương Dương, có phải con đang lừa bố mẹ không-“
Thẩm Dương thiếu kiên nhẫn cắt lời: “Tôi biết tìm đâu ra người giống hai người đến thế chứ? Chẳng lẽ hai người không nhận ra nổi con gái ruột của mình sao?”
“Được rồi, hai người cứ thong thả mà nhận thân đi, cứ lề mề nữa là tôi lỡ chuyến bay mất.”
Chạy đến cửa rồi ta vẫn không quên quay dặn dò: “Đúng rồi bố, đừng để mẹ khóa thẻ của con đấy nhé!”
Thẩm Dương cứ thế nghênh ngang chạy ra khỏi căn biệt thự.
Bố Thẩm định đuổi theo nhưng lại mẹ Thẩm giữ cánh tay lại.
Kể sau xem xong bản định ADN, ánh mắt bà ấy chưa từng rời khỏi khuôn tôi.
Bà ấy hít một hơi thật sâu: “Ông Thẩm, ông đi tra ngay cho tôi. Hồ sơ bệnh viện, camera sát, tất bác sĩ, y tá, hộ lý, lao công và bảo vệ có ở bệnh của tôi , phải điều tra cho rõ rành rọt rốt cuộc là thế nào!”
“Bà xã, Dương Dương thì sao…”
“Mặc kệ ta, đi tra đi.”
Bố Thẩm thở dài một , lúc quay người tôi thì có vẻ muốn nói gì nhưng rồi cuối cùng cũng im lặng bước ra ngoài.
Bà ấy cố gắng gượng cười, hỏi tôi một câu đầy khó khăn: “Con tên là gì?”
Dưới ánh nhìn của bà ấy, tôi đã nói ra câu tiên người mẹ ruột của mình.
“Lê Thính Hòa.”
Bố Thẩm vừa định bước ra cửa thì đột ngột ngoảnh lại.
Đến mẹ Thẩm cũng bàng hoàng ngồi phịch xuống ghế sofa.
Bà ấy khó khăn nuốt nước bọt, giọng run lên vì không tin nổi: “Con là… Lê Thính Hòa?”
Họ biết tên tôi, điều không nằm ngoài dự đoán của tôi.
Họ Lê ở Giang Thành không có nhiều.
Gia đình có danh mà mang họ thì cũng có một nhà thôi.
Huống hồ , của nhà họ Lê cũng là một tin tức lớn.
Nhà họ Lê phá sản, nợ nần chồng chất.
Người nắm quyền Lê Thiên Hải lầu, Lê phu nhân mang theo con trai trốn ra nước ngoài, để lại đứa con gái nhỏ tròn tuổi đối chủ nợ.
nhìn tôi, mẹ Thẩm vẫn đôi chút nghi hoặc.
Gia đình có sinh con cùng bệnh viện bà ấy chắc chắn không phải giàu thì cũng là quý.
Cách ăn mặc của tôi trông chẳng giống con nhà giàu chút nào.
Nhưng nếu là nhà họ Lê thì mọi đều có giải thích được.
5
Mẹ Thẩm không nói gì thêm.
Bà ấy bảo bảo mẫu đưa tôi khách nghỉ ngơi trước.
cửa khép lại, tôi nghe nức nở kìm nén của bà ấy.
“Ông Thẩm à, tôi không dám nghĩ, không dám nghĩ con bé lại là con gái ta… Con gái ta rốt cuộc đã phải chịu bao nhiêu khổ cực đây…”
Tôi tựa chiếc gối mềm mại, lặng lẽ nghe khóc của bà ấy.
Bao nhiêu qua, đây là lần tiên có người rơi nước mắt vì tôi.
Lúc mở mắt ra lần nữa, trời đã tối mịt.
“Thính Hòa, có phải mẹ nói to quá làm con thức giấc không?”
tôi tỉnh dậy, mẹ Thẩm ngồi giường có chút lúng túng.
Tôi ngồi dậy lắc .
Tôi vốn ngủ không sâu, nên cửa khách vừa mở ra là tôi đã tỉnh rồi.
Tôi cứ ngỡ bà định nói gì , không ngờ bà ấy lại ngồi lặng lẽ giường suốt nửa đồng hồ.
Bà ấy lấy hai chiếc ly tủ giường xuống.
“Mẹ chứng không dung nạp lactose, không biết con có di truyền không nên mẹ chuẩn sữa và sữa đậu nành.”
Tôi nhận lấy ly sữa đậu nành, nhấp một ngụm nhỏ, có cho đường, rất ngọt.
tôi uống, mẹ Thẩm khẽ mỉm cười.
“Thính Hòa, ta đúng là bố mẹ ruột của con. ta đã điều tra ra rồi, là do hộ lý nhầm lẫn, con… bố con vẫn đang điều tra xem uẩn khúc nào khác không… Nhưng có một mẹ cần nói rõ con, mười tám qua, Thẩm Dương luôn là con gái của mẹ, mẹ đã từng yêu thương nó-“
“Con sẽ chung sống hòa thuận Thẩm Dương.”
Tôi ngắt lời bà áy.
Mấy cuốn tiểu thuyết về thiên kim thật giả tôi đều đã đọc qua rồi.
Cặp bố mẹ nào cũng muốn thiên kim thật, mà cũng không nỡ bỏ thiên kim giả.
Tôi hiểu mà.