Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

7

Ta bắt buồn phiền, đưa nắm lấy, cau mày chàng: “Hình như ta lại béo lên , chàng thử ?”

Tạ Cẩn Du lúc ấy đang để trần nửa thân trên, dưới ánh nắng, cơ bắp rắn chắc hiện rõ, đường nét mạnh mẽ.

Rõ ràng mỗi đêm đều như nhau, thân hình chàng lại ngày càng hoàn mỹ, khiến người ta bất mãn.

Chàng bật cười, kéo ta vào lòng, ngón khẽ chạm vào vòng eo mềm mại ấy, trêu chọc: “Quả … có hơi tròn thêm một chút.”

Ta lập nổi giận, đưa gõ nhẹ lên trán chàng: “Chàng nói bậy gì ! Rõ ràng không có!”

Tạ Cẩn Du bất đắc dĩ nắm lấy ta: “ , không béo, là ta nhầm.”

thân đã hơn một năm, chàng không còn dễ đỏ mặt như trước, ngược lại ngày càng biết trêu chọc, đêm nào quấn quýt không rời.

là phiền đến mức khiến người ta dở khóc dở cười.

Cho đến một ngày, cương truyền đến tin khẩn.

Quân nước An láng giềng dẫn đại quân tập kích.

Triều đình chấn động, Hoàng thượng lập hạ lệnh phụ t.ử Tạ gia xuất chinh bình loạn.

Sự việc đến quá đột ngột, Tạ Cẩn Du không kịp chuẩn chu toàn, vội vàng cùng phụ thân chỉnh đốn binh mã lên đường.

Chuyến đi ấy kéo dài suốt hai tháng.

Ngày nào ta tin từ cương, chàng thế nào .

Nhưng lần nào nhận chỉ là một câu: chưa có tin.

lòng ta bất an như có lửa đốt, đêm nào trằn trọc khó ngủ.

Cuối cùng, vào một ngày tháng thứ ba, quản gia vội vàng chạy đến, giọng nói run rẩy:

… không ổn ! Tiền tuyến truyền tin, Tiểu tướng quân dẫn ba nghìn binh mã ba vạn quân địch vây hẻm núi, hiện giờ mất liên lạc, sống chếc chưa rõ…”

Ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, thân thể loạng choạng suýt ngã.

Nha hoàn vội đỡ lấy ta.

Quản gia tiếp lời, giọng càng thêm gấp gáp: “Tam Vương gia vu cáo Tiểu tướng quân đã quy thuận địch, hiện đã sai người đến tịch phủ… , người mau rời đi!”

Toàn thân ta lạnh buốt, hàm răng siết c.h.ặ.t.

Khói lửa tranh chưa dứt, quả nhiên vẫn muốn trả thù!

“Chuẩn ngựa, ta tự mình đi tìm chàng!”

Tạ Cẩn Du tuyệt đối sẽ không dễ dàng ngã xuống.

Kiếp trước vốn không hề có trận .

Nếu chỉ có ta và cùng trọng sinh, tất cả chuyện tất nhiên có liên quan đến .

Ta phải tìm Tạ Cẩn Du, phải nói rõ mọi chuyện.

Đời , ta tuyệt đối không để chúng ta lặp lại bi kịch năm xưa.

Kinh cách cương xa xôi vạn dặm, đường sá gập ghềnh như kéo dài vô tận.

Ta cải trang nam t.ử, cùng vài vị thị vệ Tướng quân phủ cưỡi ngựa rời khỏi kinh .

Ngày đêm không nghỉ, gió bụi dãi dầu, mãi gần nửa tháng sau, chúng ta mới đến một tiểu trấn gần trường chính.

Tiểu trấn ấy bao trùm bầu không khí tiêu điều, nhà nhà đóng kín cửa, bách tính không dám bước ra ngoài, chỉ sợ hỏa lan đến.

Chúng ta dò khắp nơi, cuối cùng gặp một người quen.

“Thiếu… thiếu !”

Đó là một tiểu tướng từng theo hầu bên cạnh Tạ Cẩn Du, vừa thấy ta liền mừng rỡ chạy tới, “Tướng quân sai ta đưa mấy binh sĩ trọng thương về trấn chữa trị, thiếu lại đến đây?”

“Tạ Cẩn Du thế nào ? Chàng có bình an không?”

Sắc mặt tiểu tướng thoáng chùng xuống.

lộ vẻ khó xử, khẽ lắc : “Thiếu … người theo ta đến thì rõ.”

Tim ta như rơi thẳng xuống vực sâu lạnh lẽo.

Tin tốt là, Tạ Cẩn Du vẫn còn sống.

Tin xấu là, chàng thương rất nặng.

Tiểu tướng dẫn ta vào lều chàng.

Chàng nằm đó, hôn mê bất động, toàn thân quấn đầy băng vải, từng vết máo thấm ra mờ mờ, vào khiến lòng người thắt lại.

Nước mắt ta lập tuôn rơi.

“Tạ Cẩn Du… chẳng phải chàng từng nói mình sẽ không thương ? giờ lại ra thế … chàng có biết ta ngày ngày mong thư chàng, ngày ngày thăm tin chàng không…”

Ta úp mặt xuống, ôm lấy người chàng nức nở, hoàn toàn không nhận ra chàng đã tỉnh lại, đang lặng lẽ ta với ánh mắt dịu dàng.

Chàng khó nhọc nâng , nhẹ nhàng xoa ta, giọng khàn khàn ấm áp: “Tiểu thư yếu đuối, đừng khóc nữa… ta không .”

Ta sững người, vội ngẩng chàng.

Chàng… còn có thể cười ?

“Tạ Cẩn Du… chàng…”

“Ta sự không , đừng lo. Những vết thương … chỉ là làm ra cho người ta thôi.”

Chàng khẽ nhếch môi, kéo ta vào lòng.

lều chỉ còn lại hai chúng ta, ta dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ, ấm nóng vang lên đều đặn.

“Tạ Cẩn Du, vu oan chàng hàng địch, còn sai người đến tịch phủ, nên ta mới lén rời kinh tìm chàng…”

Ta khẽ sụt sịt, lòng vẫn lo lắng cho tình hình Tướng quân phủ cùng phụ mẫu.

Nhắc đến , ánh mắt Tạ Cẩn Du thoáng lạnh đi, nở một nụ cười khinh miệt.

“Kẻ sự thông đồng với địch chính là . đã tiết lộ quân tình cho An quốc, khiến đối phương gấp rút phát binh.”

lòng ta chợt hiểu ra.

Có lẽ tất cả đều là vì thù hận từ tiền kiếp.

Tạ Cẩn Du xuất thân Tướng quân phủ, sự nổ ra, chàng nhất định phải ra trận. chính là muốn chàng c.h.ế.t nơi sa trường.

Không chỉ , còn muốn vu khống cả Tướng quân phủ phản quốc.

lòng dạ hiểm độc, vì tư thù đẩy cả bách tính vào cảnh loạn lạc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.