Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta nhìn cũng thấy ưa thích, đang định bảo chủ tiệm gói lại.
Thì Khương Nguyệt Lan không từ lúc nào cũng đến đây.
Nhìn thấy trân châu ấy, mắt nàng sáng , lập tức tiếng:
“Chủ tiệm, gói lại cho ta, trân châu này ta mua hết!”
“Chuyện này…”
Một lúc có hai vị khách lớn, chủ tiệm tiến thoái lưỡng nan.
Ngay khi thấy giọng Khương Nguyệt Lan, ta bắt đầu phiền lòng.
Nàng ta xưa nay ưa gây rối vô lý, ta không muốn tranh chấp, liền định rời đi.
không phục, kéo ta lại không cho đi:
“Chúng ta đến trước, chủ tiệm, gói cho chúng ta, không cần nàng ta!”
Tiếng cãi vã dẫn Tiêu Minh An tới.
Mắt Khương Nguyệt Lan sáng , tìm chỗ dựa, liền khoác tay hắn, ngẩng cao đầu.
thực, hắn chính là chỗ dựa của nàng ta.
Tiêu Minh An chỉ liếc mắt một cái, chưởng quỹ suýt mềm chân, run rẩy lòng:
“Đương nhiên, đương nhiên là để dành cho Thái t.ử hạ, mau, nhị, mau gói lại!”
chắn trước không cho động, trực tiếp trừng mắt với Tiêu Minh An:
“Dù là Thái t.ử hạ cũng không thể ỷ thế h.i.ế.p người! Rõ ràng là tỷ tỷ ta nhìn thấy trước, cũng là tỷ ấy thích!”
mới lớn, không sợ, đến Thái t.ử cũng dám đối đáp.
nàng không Tiêu Minh An, nếu hắn coi trọng thanh danh.
Thì không bất chấp lời dị nghị, nâng Khương Nguyệt Lan, một kẻ mang huyết mạch người Hồ làm Quý .
nhiên, Tiêu Minh An ngay mí mắt cũng không động.
Cho đến khi nhắc đến hai chữ “tỷ tỷ”.
Hắn mới nghiêng mắt nhìn sang: “Ngươi thích?”
Hắn dừng lại một chút, không nghĩ gì, giọng lại trở nên ôn hòa:
“Ngươi là Thái t.ử , chuyện nhỏ này, đừng tranh với A Lan nữa.”
Tiêu Minh An vẫn cho rằng ta sẽ gả cho hắn.
Lời này thật buồn .
Ta cũng thực sự bật .
Ta tóc đen da trắng, dung mạo thanh lãnh, là mỹ nhân lạnh lùng nổi danh trong kinh thành.
Một khi , lại băng tuyết tan chảy, xuân ý dạt dào.
Tiêu Minh An nhìn đến ngẩn người.
Hắn nhìn rất lâu, mới dời ánh mắt, giọng hoàn toàn mềm xuống:
“Nếu ngươi thực sự thích trân châu này, vậy cho ngươi vài cũng .”
Hai mươi bảy , Khương Nguyệt Lan hai mươi bốn, cho ta .
Tiêu Minh An dỗ nàng, hai mươi bốn là con cát tường, tượng trưng hai mươi bốn tiết khí, ngụ ý hai người vĩnh viễn ở bên nhau.
Dù vậy, Khương Nguyệt Lan vẫn không vui.
Nàng ta đẩy trân châu kia về phía ta, bĩu môi:
“Này, ngươi muốn thì đi, nếu không chê ít, thì dùng này làm thành vòng cổ đi.”
Chủ tiệm rất điều, vội vàng lòng đề xuất:
“ thư có thể khảm trâm cài, người yên tâm, tay nghề thợ ở đây rất tốt, đảm bảo tinh xảo hoàn mỹ, không thu phí gia công!”
Tiêu Minh An túi tiền ra, thanh toán toàn bộ trân châu.
Thật tốt bao, Khương Nguyệt Lan vòng cổ, ta trâm cài.
Giải quyết mâu thuẫn một cách khéo léo vậy, tất mọi người đều vui vẻ.
Chỉ có ta không .
Ta nhìn trân châu kia, nhớ đến lệ chi ( vải) của kiếp trước.
Khi ở Thái t.ử phải dựa vào thưởng của hoàng thượng, nên ta chỉ .
Khi ta trở thành Hoàng hậu, theo lệ sẽ một xâu.
Đến khi là Thái hậu, càng tôn quý, có thể hưởng một đĩa.
Địa vị ngày càng cao, lệ chi cũng ngày càng nhiều.
…
Ta nhìn Tiêu Minh An, giọng rất nhẹ:
“Ta chỉ không , Thái t.ử hạ, vì sao thứ ngài cho ta, đều là phần ra?”
Là trân châu, là lệ chi, là lúc Khương Nguyệt Lan tới kỳ, hắn mới đến cung ta ân.
gì Tiêu Minh An cho ta, vốn không nhiều.
Ta từng nghĩ hắn đối với ta ít nhiều có chút tình ý, có lẽ là có.
chút tình ấy, cũng là từ kẽ tay Khương Nguyệt Lan ra.
Ta từng nghĩ sống lại một đời, mình có thể tâm nước lặng, thản nhiên đối diện.
hóa ra, nơi l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn âm ỉ đau.
Uất ức tích tụ bao năm, sóng lớn cuồn cuộn, gần nuốt chửng ta.
Lâm Thanh Vân à, Lâm Thanh Vân à.
quãng đời sau khi gả vào Thái t.ử của ngươi.
gì Tiêu Minh An cho, đều là phần ra.
May , sau cơn sóng dữ, trời sẽ quang, biển sẽ lặng.
Ta nhìn thẳng vào ánh mắt sững sờ của Tiêu Minh An, đẩy trả lại trân châu:
“Thái t.ử hạ lầm rồi, nương nương hôn cho ta là Tứ hạ, không phải ngài.”
“Cho nên trân châu này, ta cũng không cần nhường.”
“Thần nữ còn có việc, xin cáo lui trước.”
“Chúc Thái t.ử hạ và trắc nương nương, vĩnh kết đồng tâm, ân ái dài lâu.”
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)
11
Ngày đại hôn.
Cách một con phố, kiệu cưới của Thái t.ử nghênh trắc lại đối đầu với kiệu hoa của ta.
Theo lẽ thường, ta là chính thất cưới hỏi đàng hoàng, Khương Nguyệt Lan phải nhường đường cho ta.
nàng gả cho Thái t.ử, Thái t.ử nạp , lại cao hơn các hoàng t.ử khác một bậc.
Theo của ta về Tiêu Minh An.
Hắn nhất định sẽ không để Khương Nguyệt Lan phải nhường, chịu thiệt.
lần này ta đoán sai rồi.
Giằng co vài nhịp, ngược lại là kiệu của Khương Nguyệt Lan tránh sang một bên.
Trong khoảng trống, ghé tai ta thì thầm:
“ là Thái t.ử gửi tin, bảo kiệu hoa của trưởng tỷ đi trước.”
“ còn , trong yến tiệc Thái t.ử, Thái t.ử hạ luôn giữ gương mặt lạnh, ngày đại hỉ cưới vợ trông chẳng có vẻ vui mừng.”
Ta khẽ , lập tức ra.
Cưới người mình yêu, Tiêu Minh An sao có thể không vui?