Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
14.
Giao thừa năm đó không trôi qua như tôi tượng.
đường , hai người đều không nói gì, bầu không khí im đến đáng sợ. Vừa đến nhà, tôi đã tự nhốt phòng.
[Cô hỏi đó có ý nghĩa gì ?]
Hệ thống không hiểu nổi.
Đây vốn là cốt truyện đã định sẵn – tôi bị nữ chính vạch trần bản chất lăng nhăng, nam chính không thể tự lừa nữa, hoàn toàn chán ghét tôi. Sau đó đề nghị ly hôn, rồi đến với nữ chính chân chính.
[ hỏi của cô đúng là thừa thãi!]
Tôi nằm giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Không biết qua bao , ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
“Cơm tối xong rồi.”
Bàn vẫn là im ngột ngạt.
Vốn dĩ kế hoạch là đi lẩu. giao thừa, tôi đã đặt chỗ từ rất sớm có được.
Chu Trì ninh sườn, lại xào một đĩa cải trắng.
tôi nói gần đây chân hay bị chuột rút, nên sáng sớm anh đã đi mua.
Nhìn đôi đũa của Chu Trì chỉ gắp cải, lòng tôi dâng lên một cảm giác khó chịu không nói thành lời.
Thế nên tôi hỏi thẳng:
“Anh vẫn chưa trả lời hỏi lúc nãy. Anh có người đó là em không?”
Đũa khựng lại một chút, Chu Trì tiếp tục :
“Không. Anh tin em.”
Một đống lời giải nghẹn lại nơi cổ họng. Cách anh nói nhẹ bẫng như không khiến tôi bối rối.
“Cái áo lông vũ em mua cho anh… em không dùng tiền của người khác, là em…”
“Canh nguội rồi, anh đi hâm lại.”
Chu Trì đột ngột ngắt lời.
bát canh vừa bưng lên sao có thể nguội nhanh như vậy.
Tôi nhìn bóng lưng anh:
“Hệ thống, cậu nói xem… có khả năng nào… Chu Trì thật tin tôi không? Chỉ là hiểu lầm thôi?”
Dù sao lần đầu tôi gặp Nguyên, cũng không thân mật. Tiền anh ta đưa chỉ là bồi thường. tấm ảnh… chỉ là góc chụp sai lệch.
Hệ thống phá tan ảo của tôi:
[ gì vậy? Nam chính chỉ là không muốn vạch trần thôi. Chẳng lẽ anh ta lại tự thừa nhận trước mặt người khác là bị vợ cắm sừng à? Mất mặt lắm.]
[Cô cứ chờ mà xem, anh ta đã hoàn toàn c.h.ế.t tâm rồi, chuẩn bị ly hôn với cô. Người ta có nữ chính chính thức rồi, liên quan gì đến cô – một nữ phụ độc ác .]
Tôi mở miệng muốn phản bác.
lại đến dáng của nữ chính, lại đến bộ đồ Chu Trì mặc.
Im .
15.
Từ hôm đó, Chu Trì vốn ít nói lại càng trầm mặc hơn.
Thường xuyên mấy ngày không nhà. Dù có , cũng là nửa đêm, lúc đó tôi đã ngủ rồi.
Tôi mấy lần muốn chặn anh lại cũng không được, tự nhiên cũng không biết vết thương người anh đã đỡ chưa.
[Đừng nữa. Nam chính bây giờ đã gặp nữ chính, bắt đầu nảy sinh tình cảm. Cốt truyện ly hôn cũng sắp đến rồi, cô chuẩn bị đi.]
Chuẩn bị cái gì … như thể đó là chuyện tốt đẹp lắm.
Tôi mím môi, không nói gì.
Ngày ly hôn là một ngày nắng đẹp.
Sáng sớm tôi đã ngồi phòng khách, nhìn sàn nhà ngẩn người.
Buổi sáng Chu Trì thức dậy không nhắc. Trưa lấy đồ cũng không nhắc.
Chiều, tôi đi nồi lẩu hôm trước lỡ hẹn.
Có lẽ lẩu cay, mắt tôi cứ đỏ lên. Tôi cố quay đi, tránh nhìn của anh, nói chuyện linh tinh:
“Hôm nay sao anh tan làm sớm vậy… quán lẩu cũng không ngon như mạng nói nhỉ, cay , chẳng ra vị gì nữa.”
Chu Trì phụ họa:
“Vậy lần sau gọi lẩu cà chua thôi.”
Không có lần sau nữa.
Thanh toán xong đi ra, vừa lúc trung tâm thương mại có hoạt động.
Có người nhét cho tôi một tờ giấy ghi chú:
“Có thể viết điều ước nhé, viết lên đây thì thần linh sẽ giúp thực hiện đó.”
Tôi nghiêng đầu nhìn Chu Trì.
Anh viết từng nét rất nghiêm túc.
đường , tôi không nhịn được hỏi:
“Anh viết điều ước gì vậy?”
Tôi vốn sẽ không có trả lời.
tôi nghe anh nói:
“Anh không muốn em khóc nữa.”
trăng vụn rơi mắt Chu Trì. Anh nhìn gương mặt ngây ra của tôi:
“Anh muốn em vui , muốn em mặc quần áo đẹp, đeo vòng tay xinh xắn, muốn em hạnh phúc, muốn em không phải lo tiền bạc.”
“Anh cố gắng hết sức để đáp ứng mọi yêu cầu của em. Những việc nặng nhọc đó với anh thật ra không là gì cả. đời không có bữa miễn phí, anh muốn dùng việc thực hiện điều ước để đổi lấy nụ cười của em… như vậy rất công bằng.”
Không khí đi.
Chu Trì hiếm khi lộ ra thất bại và mơ hồ.
“ anh lúc nào cũng không làm được.”
Anh khẽ hỏi:
“Lâm Miểu, có phải anh thật vô dụng không?”
“Ở bên anh… em lúc nào cũng không vui.”
16.
Sau khi ly hôn, hệ thống nói nhiệm vụ đã hoàn thành mỹ mãn.
lòng tôi lại trống rỗng.
Một lần nữa lén đi nhìn Chu Trì, tôi gặp Tần Tiêu Tiêu.
Lúc Chu Trì đã tích lũy được khoản vốn đầu tiên, nghiệp bắt đầu khởi sắc.
Hai người đứng cạnh nhau, trai tài gái sắc, rất xứng đôi.
Tần Tiêu Tiêu cười dịu dàng, nghiêng đầu nói gì đó.
Chu Trì lại có không tập trung, mắt như vô tình tìm kiếm điều gì đó.
Tôi lẽ rời đi, có chút ủ rũ.
[Đừng nhìn nữa. Cô – một nữ phụ – đã kết thúc vai diễn rồi. Phía sau đều là cốt truyện của nữ chính, liên quan gì đến cô .]
Tôi cứng miệng:
“Tôi có nhìn đâu, chỉ là đi ngang thôi.”
[Hừ, đi ngang mà một tuần đi ngang ba lần, lại đúng giờ người ta tan làm?]
“Liên quan gì đến cậu, phiền , sao chưa đi đi.”
Tôi cãi nhau với hệ thống, không hề phát hiện có người lẽ tiến lại gần.
Tiếng xe máy gầm rú vang lên, kèm theo tiếng cười đùa của mấy tên con trai.
Có người giật túi của tôi, lực mạnh đến mức tôi không thể chống cự.
Đợi tôi phản ứng lại, mấy tên vàng đã chạy xa một đoạn.
tôi đứng đờ ra, bọn quay đầu lại nhếch mép cười:
“ là gái đẹp, hóa ra là ni cô, hahaha!”
Lúc tôi phát hiện mũ của không biết đã rơi từ lúc nào.
“Tụi… tụi nó sao lại như vậy…”
Tôi lắp bắp, chỉ biết lặp đi lặp lại, tuyệt vọng đến cực điểm:
“Xấu … xấu rồi… sao lại cướp túi của tôi…”
Hoàn hồn lại, tôi sờ đầu , dưới mắt khác lạ của mọi người, vội vàng trốn vào con hẻm bên cạnh.
Ngồi xổm xuống, vùi đầu vào đầu gối.
Nỗi sợ đến muộn khiến cơ thể tôi run lên.
Hệ thống cũng nổi điên, c.h.ử.i bậy đến mức không thể nghe nổi.
[Tôi báo cảnh sát rồi! Tức c.h.ế.t tôi! Mấy thằng đó bị điên à, dám cướp ký chủ của tôi, để pháp luật xử đi…]
Dưới trấn an của hệ thống, tôi dần ngừng run.
Không biết qua bao , khi ngẩng đầu lên, phát hiện trước mặt không biết từ lúc nào đã có thêm một người.
Ngược sáng, tôi nhìn rất nhận ra – là Chu Trì.
anh hơi rối, áo khoác cũng nhăn nhúm.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, anh nhắm mắt lại, rồi ngồi xuống, nhét một thứ vào lòng tôi.
Là chiếc túi bị cướp.
“Cảnh sát đã bắt bọn rồi, pháp luật sẽ trừng phạt .”
Tôi cầm túi, phản xạ đầu tiên là vội vàng đội lại mũ:
“A… anh… sao anh lại ở đây?”
Chu Trì không nói gì, chỉ nhìn tôi, như kìm nén cảm xúc.
Tôi giữ c.h.ặ.t mũ, mắt né tránh, chính cũng không biết nói gì:
“Không ngờ giờ vẫn có người cướp đồ… ha ha, chắc em trúng số rồi.”
“Biết thế đi tàu điện ngầm, đi bộ làm gì… vé tàu cũng không tăng giá… ha ha…”
Những lời chưa nói hết bị chặn lại một vòng ôm ấm áp.
Tôi luôn biết vai Chu Trì rất rộng, không biết vòng tay anh cũng mạnh mẽ như vậy – ôm trọn tôi, siết c.h.ặ.t đến mức không thở nổi.
“ em sao vậy?”
Anh hỏi.
Tôi định nói dối, nhìn vào mắt anh, như bị bỏng, không tự chủ được mà nói thật:
“Bán… bán cho người ta lấy tiền rồi.”
“Bán được bao nhiêu?”
“Hai nghìn một trăm ba mươi sáu.”
Đúng bằng giá chiếc áo lông vũ.
Tôi nhìn nhãn giá, mặc cả với người thu mua cả buổi chiều.
Nghe xong, Chu Trì không nói gì nữa.
Tôi không khí hơi ngượng, muốn nói đùa để giảm bớt:
“Anh không phải em bị bệnh nan y đấy ? Ha ha, thế thì cẩu huyết rồi…”
“Ông chủ nói cắt ngang vai chỉ được năm trăm, cắt sát chân được hai nghìn. Em nói anh nghe, em mặc cả giỏi lắm, không chỉ lên được hai nghìn mốt, ép ông ta tặng em cái mũ giả nữa, ha ha ha… ông ta nói đây là mái dày và mềm nhất ông ta từng mua…”
Giọng tôi càng lúc càng nhỏ.
Vai tôi cảm nhận được một ẩm ướt.
Chu Trì vùi đầu vào hõm vai tôi.
Người luôn điềm tĩnh, kín đáo như anh, lần đầu tiên để tôi nước mắt.
Hóa ra nước mắt của Chu Trì… không lạnh lẽo sắc bén như con người anh, mà lại nóng bỏng.
Anh khàn giọng:
“Xin lỗi.”
Sao lại xin lỗi nữa.
Anh ôm tôi rất , rất .
Hệ thống – thường ngày châm chọc – lần lại im một cách bất thường.
“Có xấu lắm không… hay em đội mũ lại nhé…”
“Không xấu. Rất đẹp.”
Chu Trì kéo tôi đứng dậy, rất nhẹ nhàng, nắm tay tôi định đi.
Tôi do dự, rút tay lại:
“Tần Tiêu Tiêu chắc đợi anh… anh với cô ấy đi.”
“Tần Tiêu Tiêu?”
Chu Trì sững lại, như hiểu ra điều gì:
“Em anh với cô ấy…”
Tôi c.ắ.n môi, gật đầu.
Chu Trì nhìn tôi, mắt chăm chú:
“Không.”
Anh nói lại lần nữa:
“Không. Anh không có quan hệ gì với ai khác. Anh cứ em ly hôn với anh là không anh, ghét anh… dù sao anh cũng vô dụng như vậy.”
“Không phải!”
Tôi vội vàng ngắt lời anh:
“Anh rất tốt, thật rất tốt. Em ly hôn chỉ là… chỉ là ta không thể ở bên nhau.”
“ sao? Em không anh sao?”
Tôi bị hỏi đến sững lại.
Do dự rất , đến khi sáng mắt Chu Trì dần tắt đi, tôi lí nhí:
“Cũng không phải… là… là .”
Chu Trì nhìn tôi, bỗng bật cười trầm thấp.
Từ khi phá sản, anh rất ít khi cười, cũng hiếm khi có cảm xúc d.a.o động.
Giờ phút , nụ cười của anh lại mang theo thiếu niên.
Thoáng chốc, như lại dáng ý khí phong phát ngày xưa.
Tôi ngẩn ra, hỏi thẳng:
“Vậy anh… anh có em không?”
Lần , Chu Trì nắm được tay tôi.
Đi được vài bước, tôi nghe trả lời.
Anh nói:
“Anh yêu em.”