Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
4
Lời này trực tiếp đ.â.m vào tim bố tôi.
Bố tôi là người hiền lành yếu đuối, hiếu thuận đến mức gần mù quáng, bị sai khiến trâu ngựa cũng không oán trách, cho rằng được cha cần đến là phúc phận của mình.
mà bây lại bị chính ông gọi là kẻ vô ơn.
Nhìn thấy mắt bố tôi đỏ lên, tôi cười lạnh hỏi ông :
“Lúc ông ngã không thể cử động, là ai xin nghỉ việc bị trừ lương túc trực 24 tiếng trong viện chăm sóc ông? Ông suốt ngày kêu đau đầu, đòi mua máy trị liệu điện từ nhập khẩu, là ai vét sạch tiền lương cả năm để mua cho ông? Tháng trước ông uống rượu say ngất xỉu, bố tôi ngồi xe lăn chạy trước chạy chăm sóc ông, mà ông nói ông ấy vô ơn?”
Người luôn im lặng của tôi cũng lên tiếng:
“Bố đừng ép con , con đến việc cho Nịnh Nịnh học đại học cũng vay tiền hỗ trợ, chuyện đi du học, con thật sự không giúp được.”
họ cũng nói theo:
“ con cũng không giúp được, em trai con học cấp , con học đại học, trong cần tiền đủ thứ. Nếu nói con vô ơn, này ốm đau tật ông cứ tìm bác cả hiếu thảo nhất, đừng nửa đêm gọi điện làm phiền con, bắt ấy đội mưa đưa người đi viện .”
Nói đến mức này, sắc mặt cả phòng đều khó coi.
Thấy không đòi được tiền, bác cả đập điện thoại xuống bàn nói:
“Tôi nghĩ các người là anh em ruột thịt của tôi, vì tương lai của vinh quang của gia tộc, các người sẽ không từ chối góp tiền học phí, niên này cũng coi tiệc cảm ơn.
Không ngờ các người keo kiệt không chịu bỏ tiền, này tôi không thể để các người không được, tiền 48.000 tệ, lão lão ba mỗi người đưa tôi 20.000.”
Đã xé rách mặt rồi mà không quên chiếm lợi từ tôi.
Tôi lập tức phản đối, vào chai rượu Mao Đài trên bàn nói:
“Chai rượu đó hơn 10.000 tệ, có ông ông uống, mà lại bắt tôi gánh 40.000 chi phí, tưởng tôi là đồ ngốc sao?”
“ , nếu một cơm của ông mà ông cũng toán, những khoản tiền trước đây bố tôi cô út đưa cho ông, những chi phí chữa , bồi bổ cho ông mà họ chi trả, có cũng nên từng khoản rõ ràng xem ông trả lại bao nhiêu không?”
Nếu biết trước đây là một tiệc đòi tiền, tôi đã không đến.
Kết quả bây , chưa no đã ôm một bụng tức, bị đòi thêm 20.000 tệ.
5
Bác cả tức giận vào tôi mắng:
“Con gái thì nên dịu dàng hiểu lễ nghĩa, mày nói năng sắc sảo , này lấy chồng có bị chồng đ.á.n.h thôi.”
Tôi khinh thường hừ một tiếng:
“Tương lai của tôi không liên quan đến ông, bây đang nói chuyện tiền, đừng đ.á.n.h trống lảng. Tôi đã mở máy rồi, có thể bắt đầu chưa?”
Tình hình nhất thời rơi vào bế tắc, cuối là anh họ từ đầu đến giả câm kéo tay bác cả:
“Thôi bỏ đi bố, mấy người này nghèo đến mức vô lại rồi, này coi bố thí cho mày ven đường. này cũng không cần qua lại với mấy người thân nghèo này , vừa hay con cũng sợ này mình trở tinh anh du học trở về lại bị họ bám víu.”
Anh họ từ nhỏ đã thích gọi tôi là đồ nghèo, mày nhỏ, lúc bé tôi vì lòng tự trọng bị tổn thương mà khóc lóc đi mách, kết quả bác cả nói tôi nhỏ nhen, bố lại yếu đuối không dám vì tôi mà đắc tội họ hàng, dần dần tôi học cách phản kháng, trở người có khí cứng rắn nhất trong .
Tôi khinh khỉnh đưa mắt đ.á.n.h giá thân hình béo núc béo ních của anh họ, y hệt bác cả, rồi lạnh nhạt nói với anh :
“Tôi không tin loại người biết tích mỡ mà không chịu mọc não anh có thể trở tinh anh gì đó đâu. Có điều dạo này đang dịp Tết, anh ra đường nhớ cẩn thận một chút, kẻo lại bị người tưởng là heo Tết rồi nhào vào bắt mất.”
Anh họ ghét nhất là bị người khác chê béo, nên vừa nghe xong đã lập tức nổi điên, mất sạch bình tĩnh, lao lên định đ.á.n.h người. May mà họ, em họ cô út kịp thời xông tới giữ anh lại.
Một cơm niên đang yên đang lành, cuối cứ thế tan rã trong sự khó chịu bực bội của cả mọi người.
khi về , bố tôi có chút áy náy chột dạ. Bố tôi không nhịn được, nhỏ giọng trách tôi:
“Nịnh Nịnh à, con bốc đồng quá rồi. Ông con tuổi đã lớn , phen này không biết có tức đến phát hay không .”
Tôi liếc ông bố hiền lành đến mức nhu nhược của mình một cái rồi nói:
“Bố đã bị mắng là đồ vô ơn rồi mà lo cho họ sao? Bây bên cạnh họ chẳng đã có bác cả rồi à? Cả năm bác ấy mới về Tết được một lần, cũng đến lúc bác ấy hiếu kính người già rồi.”
6
trận sóng gió ở cơm niên, bác cả ông đều không gây thêm chuyện gì .
Ngay lúc tôi tưởng rằng mọi chuyện cuối cũng qua đi thế, thì khi khai giảng được tháng, tôi lại nhận được mấy tấm ảnh chụp màn hình do họ gửi đến.
ấy bằng tuổi anh họ, từng học một trường cấp ba với anh , nên có không ít bạn bè chung.
Những tấm ảnh chụp màn hình mà gửi cho tôi chính là dung vòng bạn bè của anh họ, do mấy người bạn chung đó chuyển lại cho xem.
Tôi tiện tay lướt qua vài tấm, cả đều là cảnh anh họ khoe khoang cuộc sống xa hoa trụy lạc ở nước ngoài, xem ra cuối bác cả tự bỏ tiền đưa anh ra nước ngoài rồi.