Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 31

lẳng lặng, ngắm cây độ nở rộ giữa sân.

Ánh trăng thanh lãnh, chiếu người hắn, phảng phất như mạ một lớp sương bạc.

Khiến hắn thoạt , không giống phàm nhân.

Nghe thấy bước ta, hắn chậm rãi, quay người lại.

Trên khuôn mặt lãnh tuấn như tượng băng ấy, đôi sâu thẳm như hàn đàm ấy.

phản chiếu bộ dạng phong trần mệt mỏi ta lúc này.

Bốn năm .

Cuối ta, cũng lại gặp được hắn.

Chủ nhân ta.

Tiêu Quyết.

Hắn ta, khóe miệng, tựa hồ hơi nhếch , tạo thành một độ cong cực nhạt, cực nhạt.

.”

Hắn nói.

Giọng điệu, như như trước kia thanh lãnh.

Nhưng lại giống như một dòng nước ấm, nháy , chảy qua cõi lòng vốn đóng băng ta.

“Vâng, chủ nhân.”

Ta quỳ một gối xuống đất, cúi đầu.

“Linh, may mắn không bôi nhọ sứ mệnh.”

“Đứng đi.”

Hắn đi tới trước mặt ta, đưa tay, đỡ ta dậy.

Khoảnh khắc đầu ngón tay hắn chạm cánh tay ta.

Vẫn cảm giác lạnh lẽo đó.

Lại khiến ta, cảm thấy một loại tâm an, không tên.

“Hắn, sắp .”

Tiêu Quyết hướng cửa , nhàn nhạt nói.

“Ngươi chuẩn xong chưa?”

“Chuẩn xong để chứng kiến, màn hạ màn vở kịch hay do chính tay ngươi đạo diễn?”

Ta gật đầu.

Ánh , một lần nữa trở nên lạnh băng, kiên định.

“Ta ngày này, quá lâu .”

Đêm nay.

Ta muốn Ngôn Châu, cho rõ.

Năm xưa, kẻ hắn đích thân đẩy vực sâu, tột một tu la địa ngục như thế nào.

20

tiệm gạo yên tĩnh mức có thể nghe thấy cả rơi.

không khí vương vấn hương ngòn ngọt, mùi gạo thơm nồng.

Hòa quyện thành một loại khí tức an nhàn, tường hòa.

Nào ngờ được.

Nơi đây sắp sửa trình diễn một màn thẩm phán tối , đủ để làm điên đảo cả Giang Nam, thậm chí làm thay đổi bố cục triều đường.

Ta và Tiêu Quyết, nấp sau bức phong chủ phòng ở .

Quyền thúc thì cải trang thành một chưởng quỹ tiệm gạo thường, túc trực ở tiền .

Chúng ta .

con mồi tự thân bước cái lồng được đo ni đóng giày cho hắn.

Thời gian từng phút từng giây tích tắc trôi.

Lòng ta lại lặng chưa từng có.

Bốn năm rèn giũa triệt để mài mòn mọi nóng nảy và bất an ta.

Ta như một thợ săn kiên nhẫn nhất, tĩnh lặng chờ con thú hoang sớm thương tích đầy mình ấy, bước ra bước cuối .

Cuối .

tiền vọng lại đối đáp giữa Quyền thúc và người nào đó.

Rất ngắn gọn.

Kế tiếp, bước trầm ổn, nhưng kìm nén một luồng cảm xúc nào đó.

xa tới gần.

Hướng phía mà tiến.

.

Ngôn Châu.

Hắn mặc một bộ tiện phục sẫm màu, khuôn mặt vương nét mỏi mệt cảnh giác.

tay gắt gao xách chiếc tay nải chứa bằng chứng định tội gia tộc hắn.

Hắn bước , ánh nhanh chóng quét một vòng xung quanh.

Sau , dừng lại dưới gốc cây .

Không một bóng người.

mày hắn khẽ nhíu.

xẹt qua một tia nghi hoặc.

“Người đâu?”

Hắn hướng cái sân trống không, lạnh lùng cất lời.

“Đồ ta mang , người các ngươi cần, ở đâu?”

Không đáp lời hắn.

Đáp lại hắn, chỉ có gió lướt qua ngọn cây , xạc xào.

Tính cảnh giác hắn, nháy tăng vọt tột độ.

Bàn tay vô thức đặt chuôi kiếm bên hông.

“Giả thần giả quỷ!”

Hắn hừ lạnh một , ném chiếc tay nải mặt bàn đá giữa sân.

“Đồ ở đây, giao cách giải độc cho ta!”

nay sau, chúng ta hai không nợ !”

Ngay lúc này.

Ta và Tiêu Quyết, sau bức phong, chầm chậm bước ra.

Khoảnh khắc ánh Ngôn Châu chạm người ta.

Cả người hắn sững lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.