

Cứu được một vị tướng quân rơi xuống vách đá, hắn hỏi ta muốn báo đáp cái gì.
Ta bảo không cần vàng bạc, chỉ muốn có con.
Thấy dáng người hắn tốt thế này, chi bằng để ta mượn thân thể làm chút chuyện.
Hắn tưởng ta bản tính phóng đãng, tức giận bỏ đi.
Chẳng bao lâu sau, hắn gửi cho ta một thiếu niên. Tuy trí lực chưa rõ nhưng dung mạo lại đẹp đến mức khác thường.
Ta chỉ coi đó là lễ vật báo ân, nửa dụ dỗ nửa ép buộc, đè người ta ra ngủ.
Nửa năm sau, tướng quân dẫn đại quân trở về, đối diện với thiếu niên trước mặt, hắn cúi đầu lạy: “Thần, cung nghênh tân hoàng đăng cơ.”
Hắn quay đầu lại, thấy cái bụng đang hơi nhô lên của ta, sắc mặt tức khắc đen như đáy nồi:
“Ta bảo nàng coi hắn như con trai, nàng… lại cùng hắn tạo ra con trai luôn rồi?”