Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Anh dẫn em đến đây gì?”

Không Hoắc Tư Nam lấy đâu ra một chiếc bánh kem.

Tôi nhìn anh đội mũ sinh nhật cho tôi, lại cắm nến và châm lửa.

Anh nâng bánh kem đến mặt tôi:

“Hôm nay em cũng nên ước một điều.”

Ánh nến khiến mắt tôi nóng lên.

Một lâu sau, tôi chắp , trịnh trọng thầm đọc trong lòng:

“Điều ước thứ nhất: mong những người cạnh tôi đều khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”

“Điều ước thứ : mong tôi luôn tiến về , đừng mắc kẹt trong quá khứ.”

Ước xong, tôi vội vàng kéo Hoắc Tư Nam quay lại.

Sợ An An chờ lâu.

Nhưng cậu nhóc tối nay quá hăng, sớm đã mệt rồi.

Bảo mẫu đã nó lên lầu .

Nhìn những vị khách khác lần lượt rời đi, tôi thấy vậy cũng chuẩn về.

Hoắc Tư Nam nói:

“Anh em về.”

Tôi cầm túi đứng dậy:

“Không cần đâu, anh ở lại với An…”

“Cứ để nó cô về đi.”

Chưa nói xong, mẹ Hoắc từ sau đi ra cắt ngang tôi.

Thấy chúng tôi đều quay nhìn , mẹ Hoắc không tự nhiên sờ chóp mũi.

“Một cô gái buổi tối về một không an toàn.”

khẽ ho tiếng để che giấu:

“Nếu không ngại, tôi đã bảo quản gia dọn xong rồi, cô cũng có thể ở lại.”

Tôi há miệng, nhìn về Hoắc Tư Nam.

Anh bước qua ôm vai mẹ Hoắc, khẽ nói:

“Vất vả cho mẹ rồi, cảm ơn mẹ.”

Mẹ Hoắc lập tức gạt anh ra, nhỏ giọng lẩm bẩm rồi lên lầu:

“…Sến súa.”

Đợi người đi rồi, Hoắc Tư Nam nhìn tôi, hơi hất cằm về tầng trên.

Im lặng :

“Ở lại nhé?”

Tôi suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn gật .

“Được thôi.”

16

Hoắc Tư Nam phải đi công tác ở Mỹ một tuần.

Trong thời gian , tôi đến biệt thự chăm sóc Hoắc An An một thời gian.

An An hoàn toàn không có chút không nỡ nào khi sắp một tuần không gặp ông bố già.

“Bố đừng vội về nha.”

Hoắc Tư Nam nó chọc tức không nhẹ, nhưng vẫn kiên nhẫn dặn dò nó những cần chú ý an toàn.

Thật ra cũng không phiền phức lắm. Ban ngày An An phải đi học.

Đợi tôi tan về buổi tối, quản gia đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.

Tôi chỉ phụ trách buổi tối với nó một lát, rồi dỗ nó .

Hôm , sau khi An An gọi video xuyên quốc gia với Hoắc Tư Nam xong, khi đi nhét điện thoại tôi.

“Bố tìm mẹ.”

Tôi nhìn nó lên lầu rồi mới điện thoại lên tai.

“Sao vậy?”

Giọng Hoắc Tư Nam có chút mệt mỏi:

“Muốn giọng em.”

Tôi cười anh:

“Giọng em là thuốc tiên à, xong là hết mệt?”

Hoắc Tư Nam thả lỏng:

đâu đấy.”

người trò một , sau đều không nói nữa, cũng không ai cúp máy.

Cứ vậy yên lặng tiếng hít thở của nhau.

Bỗng “tách” một tiếng.

Giọt mưa rơi xuống cửa kính sát đất. Tôi chạm mặt kính lạnh.

Nói với người kia điện thoại:

“Bắc Kinh mưa rồi.”

Hoắc Tư Nam đứng tấm kính xanh trong văn , bóng nghiêng phản chiếu trên cửa sổ.

“Ừ, đợi anh về.”

“Nhớ mặc thêm áo.”

Ngày Hoắc Tư Nam trở về vừa hay là cuối tuần.

Tôi dẫn An An trong khách.

mệt rồi thì nghỉ trên sofa.

Hoắc Tư Nam kéo vali đẩy cửa nhà, nhìn thấy cảnh tượng vậy.

Tôi trên sofa, An An nằm sấp trong lòng tôi, người ôm nhau thành một cục.

Đồ rơi đầy đất, chưa kịp dọn.

Trong nhà giờ chưa từng bừa bộn vậy.

Nhưng Hoắc Tư Nam cảm thấy, chưa từng có khoảnh khắc nào tốt đẹp hơn .

17

Tôi mùi cơm đánh thức.

khách không bật đèn chính, chỉ có vài ngọn đèn vàng ấm đang sáng.

Hoắc Tư Nam đang nấu cơm trong bếp.

Tôi cẩn thận đặt An An xuống.

Nhìn đứa trai đang say và bóng lưng Hoắc Tư Nam kia.

Tôi nghĩ chắc không gì tốt đẹp hơn thế nữa.

Tôi đứng dậy vận động cơ thể một chút rồi đi về bếp.

em tỉnh à?”

Hoắc Tư Nam thấy động tĩnh liền .

Tôi lắc :

“Không, em đủ rồi.”

Nhân anh đang không quá bận, tôi có vẫn luôn muốn nói với anh.

“Em muốn An An về quê gặp ông ngoại của em.”

Bố mẹ tôi ly hôn năm tôi sinh ra.

Sau khi bố tôi tái hôn, ông không bao giờ quay lại nữa. ông nội chê tôi là gái, không muốn nuôi tôi.

Cuối cùng là ông ngoại đón tôi về, luôn nuôi tôi cạnh.

Hoắc Tư Nam dừng động tác:

“Được, lát nữa xin nghỉ học với giáo viên.”

Anh lại :

“Chỉ có nó đi thôi à?”

Tôi đến ngẩn ra. Đối diện với ánh mắt ẩn chứa mong đợi của Hoắc Tư Nam, tôi chậm chạp nhận ra.

Ánh mắt tôi đảo đi chỗ khác:

“Ờm, nếu anh muốn đi thì cũng… cũng được.”

Nhận được đáp án vừa ý, khóe môi Hoắc Tư Nam hơi nhếch lên.

An An tỉnh dậy thì phát hiện người bố ngày nhớ đêm mong đã về.

Nó chạy nhanh xuống sofa, lao lòng bố đòi bế.

Hoắc Tư Nam thấy trên người có mùi đồ ăn, không muốn bế nó.

Anh trêu nó:

nặng quá, bố bế không nổi.”

Gần đây cậu nhóc kiêng kỵ nhất là người khác nói về cân nặng.

Lập tức hừ hừ nũng.

Nói gì cũng muốn nhảy lên lưng bố. Hoắc Tư Nam cười né về sau.

bố đùa ầm ĩ với nhau.

Căn tràn đầy tiếng cười nói.

Tôi nghĩ, nếu cuộc sống cứ mãi thế thì hình cũng không tệ.

Ngoại truyện

Một buổi sáng nọ, Hoắc Tư Nam không đi .

Anh nằm nghiêng, một ôm eo tôi, kia nghịch tóc tôi.

Tôi đột nhiên lại nhớ tới vấn đề đây.

Nghiêng anh:

“Lần tiên anh nhìn thấy An An, anh có cảm giác gì?”

Hoắc Tư Nam sững lại:

“Sao tự nhiên ?”

Tôi nhích về sau cái:

“Tò mò mà, anh nói nhanh đi.”

Hoắc Tư Nam nhớ lại cảnh tượng .

Anh nhìn đứa bé trong mẹ Hoắc. nói là đứa Trần Dã sinh cho anh.

Phản ứng tiên của anh là chấn động.

Theo sau là cơn đau dày đặc lan khắp tim.

Anh không cô đã một trải qua quá trình mang thai thế nào, rồi lại một sinh ra sao.

Cuối cùng, tôi câu muốn nhất:

“Anh không hận em sao? Em không nói với anh đã sinh , ném thằng bé cho anh chăm sóc.”

Hoắc Tư Nam cúi người hôn lên trán tôi. Tôi theo bản năng nhắm mắt lại.

Tôi thấy anh khẽ thở dài tai:

“Từ khoảnh khắc em quyết định về nước, anh đã muốn đi tìm em rồi. Sao anh có thể hận em được?”

“Anh yêu em không kịp.”

Hết truyện.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn