Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
4
có một ngày, tôi thấy bố.
Ông ấy quay căn biệt thự lộng lẫy kia, đi khắp nơi tìm tôi và mẹ. Tầng một, tầng hai, tầng ba, không bỏ sót phòng nào.
Ông ấy gặng hỏi bảo mẫu với giọng điệu mất kiên nhẫn: “Ninh Tuyên và Manh Manh đi du lịch đến giờ vẫn chưa sao?”
Bảo mẫu lắc đầu: “Vẫn chưa ạ thưa , hay là gọi điện hỏi thử xem?”
Bố đứng trước cửa sổ sát đất lớn, bấm số điện của mẹ. Tôi cứ ngỡ cuộc điện chắc chắn không thông, vì lúc đó tôi và mẹ biển, điện đều mất rồi.
Không ngờ chuông reo vài tiếng, điện lại có người .
Bố dịu giọng hỏi: “Cô ấy đã chữa khỏi bệnh và nước ngoài rồi, nào em Manh Manh nhà? Anh nhớ con rồi.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng mắng chửi của dì Lệ Lệ: “Chết được một tháng rồi, nỗi gì nữa!”
Bố hoàn toàn không tin lời dì Lệ Lệ nói, sắc mặt lập tức lạnh tanh.
“Dương Lệ Lệ, cô dám nguyền rủa vợ con tôi? Sao điện của Ninh Tuyên lại ở trong tay cô? cho Ninh Tuyên .”
Dì Lệ Lệ cười lớn, nước mắt lã chã.
“Cần gì tôi phải nguyền rủa? Cố Niệm Cẩn, anh đúng là đồ tồi! Vợ con gặp tai nạn, biển cả tháng trời rồi đến giờ anh vẫn không !”
“Anh đoán thử xem khoảnh khắc Ninh Tuyên và Manh Manh biển, trong tuyệt vọng đến mức nào? Manh Manh chắc chắn hận chết người bố như anh rồi!”
Bố đứng không vững, loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngã chiếc ghế sofa da đắt tiền, mặt đanh lại không nói lời nào.
Một lúc lâu mới hỏi: “Là Ninh Tuyên đang giận tôi, bảo cô lừa tôi đúng không? Mau bảo cô ấy đi, cô nói với cô ấy là nếu còn hù dọa người khác kiểu tôi thật sự nổi giận đấy!”
“Nổi giận con khỉ, không tin thì đến đồn cảnh sát hỏi, để xem lúc anh đi đón ánh trăng sáng ở sân bay, Ninh Tuyên và Manh Manh đã gặp phải chuyện gì!”
Dì Lệ Lệ nói xong liền trực tiếp cúp .
Sắc mặt bố trong phút chốc cắt không còn giọt máu. Nhưng ông ấy vẫn không tin, quay sang hỏi trợ lý: “Kiểm tra xem Ninh Tuyên và Manh Manh hiện đang ở ?”
Trợ lý gật đầu, gọi điện đi, sắc mặt liền biến đổi.
“Cố tổng, phía công ty du lịch nói nhân và tiểu thư không hề đi Thanh Hải và Tân Cương, hoàn toàn không đón được người, cứ ngỡ bên mình chủ động hủy hành trình, nữa tôi đã hỏi phía sân bay, nhân và tiểu thư không hề lên bay.”
Sắc mặt bố biến đổi kinh hoàng, lạnh đến phát sợ: “Không phải tôi đã bảo cậu đích người lên bay sao?”
Chú trợ lý không dám thở mạnh, rón rén giải : “Hôm đó tôi đến khách sạn đón người, thấy nhân và tiểu thư đều không có ở đó, tôi cứ ngỡ đã chủ động sân bay rồi.”
“Cố tổng, nhân và tiểu thư không lẽ thật sự đã xảy chuyện? Hôm đó tiểu thư đã gọi điện kêu cứu…”
Bố dùng hai tay nắm chặt lấy tay vịn ghế sofa, dùng lực mạnh đến mức nổi gân xanh.
“Không thể nào, không thể nào, nếu thật sự có chuyện thì cảnh sát sao có thể không thông báo cho tôi?”
“Tôi là chồng của Ninh Tuyên, là bố của Manh Manh, có chuyện gì phải thông báo cho tôi đầu tiên chứ!”
Trợ lý gọi điện đến đồn cảnh sát hỏi thăm, đó giọng run rẩy nói: “Cố… Cố… Cố tổng, thật sự đã xảy chuyện rồi.”
“Cảnh sát nói đã từng gọi điện cho , lúc đó chưa được mấy câu đã cúp . Thêm nữa là và nhân chưa đăng ký kết hôn, nên mặt pháp lý không phải là chồng của nhân.”
“Vì vậy, hậu sự của nhân và tiểu thư đều do Dương Lệ Lệ toàn quyền xử lý.”
Tôi thấy bố ngồi không vững, trực tiếp trượt khỏi ghế sofa. Ông ấy gắng gượng bò dậy, loạng choạng đi ngoài: “Không thể nào, tôi đến hiện trường!”
5
Dì Lệ Lệ cũng đã đến hiện trường, chính là nơi tôi và mẹ biển.
Dì ấy vừa đá vừa mắng bố: “Bây giờ anh đến đây gì? Đợi anh đến thì mọi chuyện đã xong xuôi hết rồi!”
“Anh cút ngay đi, đừng quỳ ở đây bẩn đường suối vàng của Ninh Tuyên và Manh Manh.”
Tôi thấy bố khóc đau đớn đến xé : “Tôi không , tôi không ngờ tới, thi thể ? Thi thể của vợ và con tôi rồi?”
Dì Lệ Lệ ôm mặt khóc nức nở: “Không tìm thấy, đội cứu hộ đã tìm kiếm ròng rã bảy ngày trời không thấy gì, không đã trôi dạt đi rồi, có bị cá ăn thịt cũng nên…”
“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, tôi không tin!”
Dù đã một tháng trôi qua, bố vẫn kiên trì tiếp tục tìm kiếm. Ông ấy người ngồi thuyền điên cuồng tìm kiếm tôi và mẹ.
Thuyền cứu hộ trên biển đi đi lại lại, tìm thêm gần một tháng nữa nhưng vẫn không có kết quả gì. Những người chú bạn của bố đều đến khuyên can: “Anh Cố, đủ rồi, nén bi thương đi.”
Bố quỳ rạp trên thuyền, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc không hơi: “Câm miệng, chưa tìm thấy là vẫn còn hy vọng, cứ tiếp tục tìm cho tôi, không được dừng lại, không tìm thấy vợ con tôi thì đừng ai hòng rời đi.”
Một người bạn bên cạnh bố nói: “Chẳng qua cũng chỉ là một thế lớn và một thế nhỏ thôi , nếu anh , bọn tôi tìm cho anh vài người khác có ngoại hình giống thế…”
Lời còn chưa dứt, bố đã như một con sư tử nổi điên, nắm đấm giáng mạnh vào mặt đối phương, đánh đến mức biến dạng cả khuôn mặt.
Khoảnh khắc đó, mọi người đều nói bố có lẽ đã phát điên rồi.
, hệ thống lại xuất hiện. Nó nói với bố rằng năm đó xảy tai nạn, xe vực. Để cứu người, hệ thống đã vợ con ông ấy đến một thế giới khác.
Hệ thống hỏi ông ấy: “Anh có sẵn sàng từ bỏ tất cả tiền tài, quyền lực ở thế giới để đi đến một thế giới khác tìm mẹ con không?”
Bố nói: “Chỉ cần có thể tìm thấy Ninh Tuyên và Manh Manh, tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả để đến thế giới khác lại từ đầu.”
Hệ thống lại nói: “Anh chắc chứ? Anh cần phải chinh phục được mẹ con Ninh Tuyên và Manh Manh, nếu thành công, anh có thể vĩnh viễn ở lại thế giới đó bên cạnh , nếu thất bại, anh bị hệ thống xóa sổ.”
Bố vẫn kiên định nói: “Tôi chắc chắn!”
Tôi giật mình tỉnh dậy cơn ác mộng, mồ hôi đầm đìa.
Mẹ ôm tôi vào : “Sao vậy Manh Manh, gặp ác mộng à?”
“Mẹ ơi, con thấy bố đến tìm chúng ta.”
Tôi kể lại giấc cho mẹ : “Mẹ ơi, con thấy bố trong hối hận vô cùng, ngồi trên thuyền đi khắp nơi tìm chúng ta, gọi đến khản cả giọng vẫn không chịu chấp nhận sự thật là chúng ta đã qua đời, ông ấy cả tháng không cạo râu, trông như một ông già lôi thôi vậy.”
Mẹ hỏi tôi: “Manh Manh, có phải con hối hận theo mẹ đến đây rồi không, con thấy nhớ bố rồi à?”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Không có , con siêu ở đây. Ở thế giới của mẹ, chúng ta có thể hoàn toàn là chính mình.”
“Được người ta yêu quý cũng chỉ vì chính bản mình thôi. Con muốn tìm cho mẹ một người bố mới, một người bố không coi chúng mình là thế của bất kỳ ai, ví dụ như chú Lục.”
6
Chú Lục chưa bao giờ coi mẹ là thế . Chú ấy không chê mẹ có “ đuôi nhỏ” là tôi, đã theo đuổi mẹ suốt ba năm rồi.
Tôi chú ấy lắm.
Lúc đầu, chúng tôi và chú Lục chỉ là hàng xóm. Tôi và mẹ nuôi một chú chó Bichon tên là Đường Đường, chú Lục cũng nuôi một chú chó Bichon tên là Bông Gòn.
tôi và mẹ đi dạo phố với chó, thường xuyên gặp chú Lục cũng dắt chó đi dạo. Có một thời gian chú Lục đi công tác không thể chăm sóc Bông Gòn, thế là nhờ mẹ chăm sóc hộ.
Mẹ nói: “Được thôi.”
Vậy là hai người kết bạn WeChat. Mỗi ngày tôi đều gửi video dắt Đường Đường và Bông Gòn đi dạo cho chú Lục xem.
chú Lục đi công tác , chú ấy đã mang rất nhiều đồ ăn ngon đến để cảm ơn tôi.
đó có một lần tôi bị ốm vào lúc nửa đêm, mẹ không bắt được taxi. Đúng lúc chú Lục vừa tan ca đêm đến nhà, chú ấy lập tức lái xe tôi và mẹ đến bệnh viện.
Chú ấy tất bật lo liệu cả đêm không một lời oán thán. Dần dần, mẹ và chú Lục trở nên thiết .
Chú Lục nấu ăn rất ngon, những lúc không bận, chú ấy vào bếp. Những bữa tiệc chú ấy còn ngon cả đầu bếp năm sao.
Chú Lục nói ăn cơm một mình buồn lắm, những lúc không phải đi tiếp khách, chú ấy gọi tôi và mẹ sang ăn cùng.
Được rồi, tôi thừa nhận, chú ấy đã thành công chinh phục dạ dày của hai mẹ con tôi.
Nhưng điều quan trọng nhất là, chú Lục ủng hộ mẹ phát triển sự nghiệp. Chú ấy nói: “Phụ nữ không nên bị giam cầm trong gia đình, hãy dũng cảm theo đuổi ước và sự nghiệp của mình.”
Nhưng mẹ dắt theo tôi, đã sớm mất kết nối với xã hội, bước chân vào chốn công sở gặp muôn vàn khó khăn.
Những lúc mẹ va vấp, thất vọng và chán nản trong công việc, tôi không an ủi mẹ thế nào nên nhân lúc đi dạo với chó đã hỏi chú Lục xem phải sao.
Chú Lục luôn có cách giúp tôi giải quyết khó khăn. Nói chuyện với chú Lục một lúc trong lúc đi dạo, tâm trạng mẹ trở nên vui vẻ, tràn đầy năng lượng. Đôi chú ấy còn giới thiệu các mối quan hệ và nguồn lực cho mẹ.
Mẹ thấy ngại, chú Lục bèn nói: “Nếu một người đàn ông không thể cung cấp cho em các mối quan hệ và nguồn lực, chỉ nói chuyện yêu đương, lãng mạn, mua túi xách, tặng hoa cho em, thì kiểu đàn ông đó em tuyệt đối đừng động , đó là cách lấy thấp kém nhất, rẻ tiền nhất. Bởi vì ngay cả trẻ con cũng , cho con cá không bằng cho cần câu.”
Tôi thấy mẹ đỏ cả mặt.
Đêm khuya, tôi nằm trong mẹ, vô cùng hóng hớt: “Mẹ ơi, mẹ kết hôn với chú Lục chứ?”
Mẹ hỏi tôi: “Con chú Lục lắm sao?”
“ ạ, tốt bố nhiều. Cho dù bố có từ bỏ tất cả để đến tìm chúng ta, con cũng không thèm, con không muốn chim hoàng yến nhỏ nữa . Với lại cô giáo con có nói, tình cảm muộn màng còn rẻ cỏ rác.”
Mẹ ngạc nhiên: “Ở trường cô giáo còn dạy à?”
“Không phải ạ.” Tôi kể chuyện cho mẹ : “Là cô Lý, bạn trai cũ của cô ấy đến trường tìm cô, còn tặng hoa nữa, cô Lý trực tiếp vứt bó hoa vào thùng rác rồi nói tình cảm muộn màng rẻ cỏ rác, con nhớ rồi, ngựa tốt không ăn cỏ quay đầu.”
Mẹ bị tôi chọc cười, hôn lên trán tôi. “Ừm, ngủ đi, giấc thường trái ngược thôi, bố con đã có ánh trăng sáng rồi, chẳng màng đến hai mẹ con mình .”
Tôi cũng nghĩ vậy.