Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

7

Thế tôi hoàn toàn không ngờ tới, chiều ngày hôm . Khi tôi đeo cặp sách nhỏ bước ra khỏi cổng Trường Tiểu học Thực nghiệm số 7, tôi lại nhìn thấy bố đứng ở đó.

Đôi mắt ông ấy đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào: “ , cuối cùng bố thấy con rồi.”

Ông ấy ngồi thụp xuống, nâng niu như thể lại được báu vật đã mất, định ôm chặt tôi vào lòng. Tôi nhanh chóng né tránh như tránh một thứ đó bẩn thỉu hôi hám, giữ khoảng với bố.

Bởi tôi thấy ở đằng xa, chú Lục – người tôi muốn làm bố mới – đang đi song song với mẹ, cùng đến đón tôi tan học. Tôi sợ chú Lục phát hiện ra bố, sốt ruột giậm chân.

“Bố mới sắp đến rồi, bố mau trốn đi. Nếu để bố mới con đã có bố, con sợ trái tim nhỏ bé của chú ấy chịu không đâu.”

Bố nghe xong, gương mặt như sụp đổ. Ánh mắt vô cùng tổn thương, như thể đại dương đang dâng lên con sóng dữ.

Ông ấy nghiến răng nghiến lợi, trông thật đáng sợ: “Bố mới nào? Con là con của bố! Bố mới ở đâu ra?”

Tôi lườm ông ấy một cháy mắt. Thấy chú Lục và mẹ ngày càng đi đến gần, tôi dùng sức đẩy ông ấy.

Tôi đem lời bố từng nói trong điện thoại xe rơi xuống vực trả lại nguyên văn cho ông ấy: “ làm loạn được không? Bố mới tuy không có bệnh, chú ấy không thể chịu kích động!”

Nói xong, tôi phớt lờ gương mặt khó coi như vừa ăn phải phân của ông ấy. Đeo cặp sách, tung tăng chạy về phía mẹ và bố mới.

“Chú Lục, mẹ ơi, tan học rồi. Mọi người đoán xem hôm nay con được bao nhiêu điểm toán?”

“Được 100 điểm đấy ạ, cô giáo khen con tiến bộ, còn thưởng cho con một bông hoa đỏ nhỏ nữa.”

Tôi chìa bông hoa nhỏ dán trên mu bàn cho chú Lục xem như khoe báu vật.

Chú Lục ngồi xuống, ôm tôi vào lòng.

giỏi quá, con muốn thưởng nào? Chú đưa con đi ăn một bữa thật ngon nhé?”

“Tất nhiên rồi ạ, thầy giỏi mới có trò giỏi chứ!”

Chú Lục vẫn luôn dạy kèm toán cho tôi. Chú ấy là sinh viên xuất sắc của trường đại học thuộc Ivy League ở Mỹ, dạy toán tiểu học cho tôi mà không dạy sao?

Tôi bóc bông hoa đỏ nhỏ ra, dán lên trán chú Lục.

phía đột nhiên truyền đến một giọng nói không thể tin , lạnh lùng như băng: “Anh là ai? Buông con tôi ra!”

Tôi quay đầu, ôm chặt cổ chú Lục: “Đây là bố mới của con, con và mẹ đã không bố lâu rồi, bố có nói nhăng nói cuội nữa.”

8

Bố lại bước bước dài đi tới, mạnh mẽ bế tôi đi trong lòng chú Lục. Chỉ để lại cho mẹ một câu: “Muốn con đi theo tôi.”

Oa, bố xong đời rồi!

Đến giờ vẫn không bỏ được thói hống hách của tổng tài bá đạo. Lại định lấy tôi ra để uy hiếp mẹ sao?

Tôi không phải là đồng đội heo đâu, thấy không thoát được vòng của bố, tôi đành vẫy vẫy với mẹ: “Mẹ ơi, lo lắng. Nếu bố đã đến rồi, vậy con cứ ở với bố vài ngày đi.”

“Đúng không muốn làm bóng đèn nhỏ nữa rồi. Không có con, mẹ có thể hưởng thụ thế giới hai người với chú Lục. Oa, hoàn hảo!”

Tôi thấy mẹ bị tôi chọc cười, nói: “Được, con cứ ở với bố vài ngày đi, dạo mẹ đang bận một dự án, đúng phải tăng ca.”

Bố thấy mẹ thật sự không đuổi theo, sắc mặt lập tức đen cả đáy nồi. Ông ấy cúi đầu, nhìn tôi một bất lực.

“Đồ nhóc con ăn cây táo rào cây sung, rốt cuộc con là con của ai hả?”

9

Tất nhiên tôi là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của mẹ rồi. Tôi lườm bố một .

“Mẹ đã gặp được người tốt rồi, chú Lục vừa hào hoa vừa tôn trọng phái nữ, không giống bố, trọng nam khinh nữ, chỉ coi con và mẹ như hai con chim hoàng yến, đến giờ còn muốn dùng con để uy hiếp mẹ, con và mẹ sẽ không mắc bẫy của bố đâu.”

“Bố…” Bố định nói lại thôi, chuyển sang hỏi: “Con không bố một chút nào sao?”

Tôi nghiêng đầu, khẳng định chắc nịch: “Không !”

Thật ra là có , tôi không muốn thừa nhận.

Giây tiếp theo, tôi nghe thấy bố nói: “Bố rất con và mẹ, để hai mẹ con, bố đã bỏ tất cả.”

Thật sao? Vậy giấc mơ của tôi không phải là giả sao? Bố đến để chinh phục tôi và mẹ à?

dù thế đã sao? Tôi sẽ không cảm động đâu.

Tình cảm muộn màng còn rẻ cỏ rác. Nếu không phải mẹ dùng điểm tích lũy đổi với hệ thống tôi đã chết lâu rồi.

tôi sắp chết, trong đầu bố chỉ có người phụ nữ kia. Tôi sẽ mãi không bao giờ quên khoảnh khắc đó.

“Ồ, vậy bố cứ đi, có vô ích thôi, con và mẹ đã không bố nữa rồi.”

Buổi tối, bố đưa tôi đến ở khách sạn.

Rõ ràng nói là tôi và mẹ mà bỏ tất cả. Vậy mà tôi lại thấy ông ấy khênh một chiếc rương lớn, bên trong xếp đầy thỏi vàng sáng loáng.

Quả nhiên, miệng đàn ông là máy nói dối.

Chỉ riêng chiếc đồng hồ trên ông ấy bán đi được mấy trăm nghìn, làm sao có chuyện trắng được.

Thế mà tôi còn thật lòng cảm động mất ba giây, nghĩ rằng ông ấy sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ để đi mẹ con tôi là thật sự quan tâm đến chúng tôi.

Hóa ra ông ấy chỉ biến tài sản thành vàng mang theo mà thôi.

Đã đến cứ ở lại thôi, tôi nằm bò trên bàn trong khách sạn làm bài tập về nhà.

Bố đưa cho tôi chiếc điện thoại mới mua: “Gọi điện cho mẹ con đi, báo bình an.”

Tôi chối.

“Bố rõ ràng là muốn lừa mẹ đến đây, con không còn là đứa trẻ lên ba nữa rồi, năm nay con tám tuổi rồi, sẽ không mắc mưu của bố đâu.”

Bố: “!”

“Mẹ đã nói rồi, mẹ phải tăng ca, chúng ta làm phiền mẹ nữa. Mẹ một con vất vả lắm, đúng để mẹ được yên tĩnh một chút. Tiếp theo, phải làm phiền bố chăm sóc con rồi.”

Bố mỉa mai: “Vất vả chứ, bố hai mẹ con, sao, tên họ Lục kia không à?”

Tôi phớt lờ lời chua chát của bố, cúi đầu tiếp tục làm bài tập. Trước đây tôi chẳng bao giờ chăm chỉ học hành cả.

Bố toàn nói: “Không vất vả thế đâu, cả đời con không đi học bố .”

Tôi tin lời bố, chỉ làm một đứa con ngoan lấy lòng bố là được. khi sống cùng mẹ, tôi mới được.

Không học hành tử tế, sẽ không được công việc tốt. Không có việc làm tốt chỉ có thể sống dựa dẫm vào người khác, trở thành kẻ đáng thương không có khả năng phản kháng.

Giống như mẹ của Tống Điềm Điềm ở tầng dưới nhà chúng tôi vậy.

Mẹ của Tống Điềm Điềm thường xuyên bị bố bạn ấy đánh. Có một lần ồn ào rất lớn, mẹ tôi không đành lòng đã giúp báo cảnh sát.

cảnh sát nói đây là mâu thuẫn nội bộ gia đình, khó mà quản được. Tôi không hiểu, hỏi mẹ: “Tại sao chú cảnh sát không bắt bố Tống Điềm Điềm đi ạ?”

Mẹ nói: “Bởi họ đã kết hôn, mẹ Tống Điềm Điềm lại là nội trợ toàn thời gian, không có khả năng sinh tồn, nếu bố bạn ấy bị bắt, tiền trả góp xe, tiền trả góp nhà và các khoản chi tiêu trong gia đình sẽ rơi vào khủng hoảng, mẹ bạn ấy thà nhẫn nhục chịu đựng còn là để chồng bị đưa đến đồn cảnh sát.”

Chuyện thật đáng sợ.

Nếu mẹ Tống Điềm Điềm có thể tự kiếm tiền gia đình, có phải sẽ không phải lo lắng đủ đường như vậy nữa không?

Hóa ra không học hành chăm chỉ, bị đánh phải cắn răng chịu đựng, nhẫn nhục sống qua ngày.

Tôi sợ quá, làm thêm hẳn hai trang bài tập nữa.

10

Bố thấy tôi làm bài vất vả, nói: “ làm nữa, đói không? Bố đưa con đi ăn tối.”

“Không đói, con vẫn chưa làm xong.”

Bố lại nói: “Làm việc vất vả thế làm ? Đợi bố gây dựng lại sự nghiệp, con lại có thể tiếp tục làm công chúa nhỏ rồi.”

Tôi siết chặt chiếc bút trong , một cơn giận không tên bùng lên. Tôi mắng xối xả lại:

“Nếu bố thật sự yêu con, bố bồi dưỡng con thành người thừa kế chứ không phải một nàng công chúa không có khả năng sinh tồn.”

“Ông nội chắc chắn sẽ không hy vọng bố trở thành một thiếu gia chỉ ăn chơi đàng điếm. Tại sao bố không yêu cầu con như ông nội yêu cầu bố? Có phải bố vẫn chỉ coi con như một con chim hoàng yến nhỏ đúng không?”

Bố nhìn tôi, ngẩn người ra một , không nói .

Tôi càng giận : “Đến cả chú Lục còn bảo con, chỉ có chăm chỉ học hành mới có thể trở mạnh mẽ, mới có thể như đại bàng sải cánh trên bầu trời, ngắm nhìn cảnh đẹp , vậy mà bố chỉ muốn nhốt con, để con cả đời ở bên cạnh bố làm con chim hoàng yến trong lồng, bố thật sự làm con quá thất vọng, con không muốn ở cùng bố nữa, con muốn về nhà.”

Bố bế tôi lên không cho tôi đi, chủ động nhận lỗi với tôi. ông ấy hoàn toàn không nhận ra sai ở đâu.

“Bố không có ý đó, con không phải là để yêu thương sao? Vất vả như vậy làm ?”

“Không nghe không nghe, rùa mù tụng kinh! Ngay cả ánh trăng sáng của bố còn đi du học, đi tu nghiệp cơ mà.”

“Tuyệt đối sẽ không một người đàn ông mà dừng bước chân của lại. Bố chính là như vậy mới không đuổi kịp cô ấy, chỉ có thể thế thân để giải tỏa nỗi lòng.”

“Chú Lục nói, cho con cá không bằng cho câu, con muốn giống như các bạn nam, phải tôi luyện thành thép. Nếu bố không yêu thương con đúng , xuất hiện trước mặt con nữa.”

Nếu bố đã sẵn sàng bỏ tất cả để đến thế giới , vậy tôi sẵn lòng thử cho ông ấy thêm một cơ hội nữa. ông ấy phải học được thể hiện tình phụ tử đúng đắn.

Nếu chỉ muốn nhốt tôi trong lồng, làm vật thay thế cho người khác tôi không thèm!

“Bố, bố hãy suy nghĩ kỹ lời con nói đi, có làm phiền con học bài nữa.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.