Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Rồi người đứng trước cửa sổ, lưng quay về phía ta, đôi vai khẽ run rẩy.
Quá nửa tuần trà, người khàn nói:
“Ngươi nào thế, dùng điệu nhẹ tênh mà nói những lời hệ trọng nhất.”
Ta để lại khung thêu trong cung Hoàng hậu.
hôm , ta lại mang theo vài cuốn sách, cùng với những bức họa ta tự hỏng.
“Nương nương, khó hơn thêu , có không ạ?”
Người nhìn bức họa của ta, mỉm cười :
“Muốn ta sửa giúp ngươi không?”
Ta khẽ gật đầu.
“Đa tạ nương nương.”
“Ta đều bị cấm túc rồi, gì nữa?”
Ta đáp: “Cấm túc là cấm túc, là .”
“Bệ hạ có thể không cho người ngoài, chẳng quản nổi trong lòng người đang nghĩ gì.”
hôm đó, người đã rất … rất .
Đêm về, người giữ ta lại ngủ trong cung.
ôm ta, người :
“ ngươi lại quan tâm đến ta như vậy?”
Ta nhìn vào đôi mắt sáng ngời của người, nghiêm túc đáp:
“Có lẽ là nương nương, chưa từng trước mặt thần, tự xưng là bản cung.”
Người sững sờ.
“ nữa…” Ta nói, “ trước, thần và nương nương rất giống nhau.”
“Ta của đó, bị vây khốn.”
“ nào muốn được nhìn thấy, mà… rất chật vật.”
“Cho đến khi ta đem tâm tư đặt vào sơn thủy nơi đầu ngón , thế giới của ta bừng sáng .”
Người nhìn ta rất , rồi từ từ mỉm cười.
“Cảm ơn ngươi, Thẩm Ninh.”
09
Sự thật sáng tỏ, đã là chuyện của ba tháng .
Chỉ là sóng gió vừa ngớt, tuyết dữ lại về.
hôm đó, ta vẫn như thường lệ ngồi trước giá thêu bận rộn, chưa từng dừng .
Mãi đến khi trời tối hẳn, ta ngẩng đầu , nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ.
Rồi, ta lại nhìn thấy một bóng dáng hoàng bào minh hoàng.
Là Hoàng thượng, ông ấy đang đứng cạnh ta.
Ta không biết ông ấy đã đứng đó bao , vội vàng đứng dậy hành lễ.
Hoàng thượng ta: “Đây là thêu cái gì?”
Ta đáp: “Bẩm bệ hạ, là Hoa Trùng trong Thập Nhị Chương Văn ạ.”
“ mắt của nó chỉ thêu được một nửa?”
“Bởi đôi mắt của vật sống, không thể thêu xong trong một lần, đánh nền trước, đó phủ màu, cuối cùng điểm nhãn.”
Hoàng thượng nhướng mày.
“Quả nhiên có chút bản lĩnh, hèn gì Hoàng hậu lại ngươi như vậy, học cả thêu .”
“Trẫm nàng ấy, nàng ấy nói là do ngươi dạy.”
Ta rủ mắt:
“Thần không dám.”
“Ngươi ngược lại gan dạ lắm.” Hoàng thượng cười.
“Dạy Hoàng hậu thành thế kia, một đóa mẫu đơn mà thêu vẹo vọ cả đi.”
“Ngươi tên là gì?” Ông ấy .
Ta đáp: “Thẩm Ninh.”
Lại qua vài , Hoàng thượng triệu kiến ta ngự thư phòng.
“Trẫm nghe nói, Hoàng hậu dạo thường cùng ngươi?”
Ta cúi đầu:
“Vâng, Hoàng hậu nương nương dạo thêu , thần thỉnh thoảng chỉ điểm một hai.”
“Nàng ấy có tiến bộ không?”
Ta nghĩ ngợi một lát: “Nương nương rất có kiên nhẫn, tiến bộ rất nhanh.”
Hoàng thượng: “Trẫm không biết nàng ấy có sở .”
ta bình thản: “Nương nương biết rất nhiều thứ, viết chữ, , trông coi hậu cung, việc gì tốt cả.”
Hoàng thượng cười nói: “ trước mặt trẫm, ngươi ngược lại thật dám nói.”
Ta cúi đầu, không dám nói thêm lời nào.
“Hậu cung của trẫm có rất nhiều người.” Ông ấy chậm rãi nói.
“Người biết nói chuyện, người biết dỗ dành, người biết tính toán.”
“ trẫm cảm thấy, ngươi không giống với bọn .”
ta khẽ run .
“Trẫm muốn nạp ngươi làm phi.”
Bên ngoài điện, gió tuyết rít từng hồi.
Ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn ông ấy.
“Bệ hạ, thần không thể đáp ứng.”
Chân mày Hoàng thượng khẽ nhíu lại.
“ ?” Ngữ khí của ông ấy có chút không vui.
“Vị trí Phi không thấp đâu.”
Ta lắc đầu: “Không duyên cớ vị phận, là thần không hợp.”
“ lại không hợp?”
“Trong lòng thần chỉ có kim chỉ.”
Hoàng thượng nhìn ta, không nói gì.
Ta tiếp tục nói, điệu vẫn nhẹ tênh:
“Thần thêu , không cần bất cứ ai khen, không cần bất cứ ai xem.”
“Chỉ cần trong có kim, trong lòng liền an.”
“Thần sợ khi làm phi tử, sẽ có thêm rất nhiều chuyện khác.”
“Nếu không thể thường xuyên thêu , thần sẽ không vui.”
Trong ngự thư phòng, yên tĩnh thật .
Hoàng thượng nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
“Ngươi biết hậu quả của việc cự tuyệt trẫm không?”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt thản nhiên.
“Trong hậu cung có rất nhiều nương nương, đều hợp làm phi tử hơn thần.”
“ nữ quan hiểu thêu như thần, thì chỉ có một mình thần.”
“Thần nghĩ, bệ hạ nên để thần lại nơi mình nên .”
Ông ấy nhìn ta, nhếch môi cười.
“Ngươi lui xuống đi.”
Ta hành lễ, đứng dậy, chậm rãi lui ngoài.
Hoàng hậu đến ngay trong đêm.
Người hiển nhiên là đã nghe phong thanh chuyện gì đó, thần sắc phức tạp.
Vừa vào cửa đã nắm chặt ta, nhìn nhìn xuống mấy lượt.
“Ngươi không chứ?” người rất khàn, mang theo tiếng khóc.
“Là ta liên lụy ngươi rồi.”
Ta mỉm cười: “Thần không .”
“Ông ấy không làm khó ngươi chứ?”
“Không ạ, Hoàng thượng quý là thiên tử, sẽ không cưỡng cầu người khác.”
Hoàng hậu đỏ vành mắt, nhìn ta:
“Ngươi biết không? ta nghe chuyện , lòng ta đã nguội ngắt.”
“Ta cứ ngỡ ông ấy… muốn cướp ngươi đi khỏi ta.”
Ta khựng lại một chút.
“Nương nương, chẳng ai cướp được thần đi cả, thần đâu là đồ vật.”
Hoàng hậu bị chọc cười.
“Ngươi so với bất cứ ai trong cung đều dũng cảm hơn.”
Ta lắc đầu: “Không dũng cảm, là nhát gan.”
“Nhát gan?”
“Nhát gan đến mức không dám để lạc mất chính mình.”
Hoàng hậu nhìn ta, từ từ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, ngồi xuống đối diện ta.
“Đêm nay, dạy ta thêu thanh hạc kia đi.”
Ta cười: “Dạ được.”
10
Gặp lại phụ nương, là chuyện của hai năm .
mượn danh nghĩa tặng quà Tết để vào cung.
Ta đoan chính ngồi giữa sảnh.
bước vào, ta đã nhìn rất , đem người trước mắt khớp lại được với những đường nét trong ký ức.
phụ già rồi, tóc mai đã lốm đốm bạc.
nương gầy đi, khóe mắt đã hằn vết nhăn.
Trưởng tỷ đoan trang, chỉ là giữa lông mày thêm vài phần lệ khí.
Tam muội kiều nhu, mất đi vẻ hoạt bát.
nhìn ta, trong mắt có sự nhiệt thành đầy dè dặt.
“Ninh nhi, … gầy rồi.” nương nói.
Ta lắc đầu: “ béo rồi ạ, cơm nước Ty Chức Tạo rất tốt.”
“Trong nhà luôn nhớ mong .” phụ nói.
“Vâng.”
kể lại chuyện xưa.
Kể ta trước ngoan ngoãn , hiểu chuyện thế nào, khiến người ta yên tâm biết bao.
Ta không ngắt lời.
Những lời đó, đều là thật.
Ta quả thực từng ngoan ngoãn, hiểu chuyện, điều đó không quan trọng.