Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Tiếng lòng : “Cậu đắp, xấu đâu đẹp.”

“Cậu đang ? Chụp ảnh à? Tôi chụp.”

Giang Dữ lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh người tuyết.

chụp một tấm ảnh tôi.

“Cậu chụp tôi ?”

Tôi phát hiện Giang Dữ chụp tôi, lập tức chất vấn.

“Không chụp cậu, chụp người tuyết, cậu chắn mất rồi.”

Tiếng lòng đắc ý: “Cứ chụp đấy. Cậu đứng người tuyết, , đẹp chết đi được… đặt hình nền!”

tôi lên, giả vờ tin cậu ấy chỉ chụp người tuyết.

“Cậu giúp tôi chụp cùng người tuyết một tấm đi.”

Giang Dữ đi tới, đứng người tuyết.

Biểu vẫn dáng vẻ lạnh nhạt đó.

Tôi mở camera điện thoại nhấn chụp.

Tiếng lòng cậu ấy bay tới: “Cô ấy chụp ảnh cho tôi rồi, trong điện thoại cô ấy có ảnh tôi rồi! Đáng giá!”

Đang chụp, không biết Hạ Linh từ đâu xuất hiện.

Anh ấy mặc áo lông vũ màu trắng, cầm hai cành cây, đi tới.

, người tuyết đắp không tệ.”

ơn.”

Hạ Linh ngồi xổm xuống, dùng cành cây cho người tuyết hai tai.

“Như đáng yêu hơn một chút.”

Đúng đáng yêu hơn.

Tôi đồng tình gật đầu, .

Giang Dữ đứng , trầm xuống.

Tiếng lòng xù lông: “ tai? Ai cho anh ? Người tuyết tôi, anh động ?”

“Cô ấy rồi, Hạ Linh tai mà cô ấy đã ! Tôi biết , tôi không mang cành cây…”

Hạ Linh đứng lên, phủi tuyết trên .

, tối cùng không? Mới mở một quán lẩu.”

Tôi còn chưa kịp trả lời, Giang Dữ đã : “Cậu ấy không cay.”

Hạ Linh sững một chút: “ có nước lẩu không cay.”

“Gần đây dạ dày cậu ấy không tốt.”

Tôi nhìn Giang Dữ một .

Cậu ấy không xúc.

Hạ Linh : “ hôm khác nhé, , em chú ý sức khỏe.”

Anh ấy đi rồi.

Giang Dữ đứng tại chỗ, đá đá tuyết người tuyết.

Tiếng lòng phiền躁: “Đi rồi. Hạ Linh đi rồi. anh ta hôm khác ý ? Còn muốn hẹn?”

“Phiền chết đi được.”

16

Mấy ngày trước Tết Dương lịch, Hạ Linh tặng tôi một món quà.

một quyển sổ, bìa bầu trời sao, trong kẹp một tấm bookmark, viết “Chúc năm mới vui vẻ”.

Tôi ơn, mang về ký túc xá.

Vũ nhìn thấy, hét lên: “Đàn anh Hạ tặng à? Có phải anh ấy đang theo đuổi cậu không?”

“Có lẽ .”

còn cậu? Cậu thích anh ấy không?”

Tôi nghĩ một chút.

“Anh ấy người tốt.”

Vũ tổng kết: “ chính không thích. Thích một người thì cậu sẽ không anh ấy người tốt.”

đúng.

Hình như tôi thật sự không thích Hạ Linh.

Rõ ràng đàn anh Hạ Linh tốt, đẹp trai, tính cách dịu dàng, ở trường đặc biệt được yêu thích.

Nghỉ Tết Dương lịch, tôi về nhà một chuyến.

Giang Dữ về.

Trên tàu cao tốc, cậu ấy ngồi tôi, dựa vào cửa sổ.

Tôi lấy sách ra đọc, cậu ấy đeo tai nghe nghe nhạc.

Tiếng lòng không ngừng bay qua đầu tôi: “Cô ấy đọc sách ? Bìa khá đẹp.”

“Hôm nay cô ấy mặc áo len, cổ áo hơi rộng, có thể nhìn thấy xương quai xanh. Đừng nhìn nữa, phi lễ chớ nhìn.”

“Nhìn một .”

“Giang Dữ, mày đủ rồi.”

“…”

Tôi thật sự không có cách nào giả vờ như không nghe thấy, quay đầu nhìn Giang Dữ.

Cậu ấy nhắm mắt, giả vờ ngủ.

tai .

ga tàu cao tốc thành phố chúng tôi, lúc ra ga, mẹ tôi đón.

Bà nhìn thấy Giang Dữ, : “ Dữ? Lâu rồi không gặp, cao rồi.”

Giang Dữ lễ phép gật đầu: “Cháu chào cô ạ.”

“Cùng nhé, cô nhiều món.”

“Không cần đâu cô, cháu——”

“Khách sáo chứ, hồi nhỏ ngày nào nhà cô chực, bây giờ lớn rồi ngược còn khách sáo.”

Giang Dữ nhìn tôi một .

Tôi nhún vai: “Đi thôi, thịt kho tàu mẹ tôi ngon hơn căng tin.”

Tiếng lòng cậu ấy quét màn hình trong đầu tôi: “ nhà cô ấy , mẹ cô ấy nấu. Căng thẳng.”

“Quần áo mình mặc ổn không? Tóc có rối không?”

“Gặp phụ huynh rồi, có tính tiến triển không?”

Tôi giác mình sắp nhịn nội thương.

xong, Giang Dữ giúp mẹ tôi rửa bát.

Mẹ tôi nhân lúc cậu ấy vào bếp, nhỏ giọng hỏi tôi: “Có phải Dữ có ý với con không?”

“Không có đâu mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi.”

“Mẹ thấy có. Ánh mắt nó nhìn con, giống hệt bố con năm đó nhìn mẹ.”

tôi lên.

Giang Dữ từ bếp đi ra, mẹ tôi : “ Dữ, sau này thường xuyên nhé.”

“Vâng ạ.”

Tiếng lòng: “Nhất định thường xuyên . Ngày nào .”

Tôi tiễn cậu ấy xuống lầu.

Cậu ấy đi trái, tôi đi phải.

Dưới đèn đường, bóng chúng tôi tựa vào nhau.

Giang Dữ bỗng : “Mẹ cậu tốt thật.”

“Ừ.”

“Thịt kho tàu ngon.”

“Ừ.”

.”

“Ừ?”

“…Không có .”

Tiếng lòng truyền : “Muốn nắm cậu… không dám.”

Tôi nhìn bàn Giang Dữ, buông người, ngón hơi cuộn .

Tôi không động.

Sau khi cậu ấy đi hai bước, mu bàn khẽ chạm vào tôi.

Tài liệu chống in lậu Hổ bot, tìm robot sách chọn Hổ, ổn định đáng tin, không giẫm hố!

nhẹ, nhanh.

Sau đó rụt về.

Tiếng lòng thỏa mãn: “Chạm được rồi, cô ấy lạnh quá, đáng lẽ nên giúp cô ấy sưởi ấm.”

tôi không dám.”

“Lần sau . Lần sau nhất định.”

17

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.