Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
07
Một đêm hoan ái.
Bùi coi xài .
Ta vốn dĩ muốn ngủ tới mặt trời lên cao ba sào tự nhiên tỉnh giấc.
Lại chẳng ngờ tới, gà gáy vài tiếng, có mấy nha hoàn, bà tử xông vào lôi ta dậy chải chuốt rửa mặt.
“Tân nương ngày đầu tiên vào cửa, đến mặt mẹ chồng dâng trà! làm một bữa sáng cho cả , Thiếu phu nhân sao giờ này còn chưa dậy?”
Mặt ta đầy oán khí.
Nắm đấm vừa chuẩn siết c.h.ặ.t, nha hoàn Lục sáp lại gần.
Nàng ấy là tỳ nữ thiếp thân bên cạnh mẫu thân ta.
Chuyên môn phái đến bên cạnh để hầu hạ ta.
Đương nhiên. Chủ yếu là canh chừng để ta không làm loạn.
Nàng thấp giọng dặn dò bên tai ta:
“Nhị cô nương, phu nhân dặn rồi, chưa đến bước đường cùng vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không gây sự ở Bùi .”
“Chỉ là một bữa sáng thôi, nô tỳ sai người ra ngoài mua sắm rồi, đến đó Nhị cô nương chỉ cần làm bộ làm tịch, coi mâm đó là do người tự tay làm là .”
Ta hít sâu một hơi.
Cắn răng nhịn xuống.
Dẫu cho không cần ta đích thân làm, nhưng chỉ nội việc bày biện lên mâm thôi tiêu tốn của ta không ít thời gian.
dọn món lên , trời sáng bảnh.
Ta kính trà cho mẹ chồng xong, chuẩn ngồi xuống .
Thế nhưng lại Bùi Thượng thư nghiêm giọng quát mắng.
“Vô lễ! Nữ tử sao có thể ngồi chung mâm ?!”
Đôi mắt đang ngái ngủ của ta khẽ mở ra, đảo quanh một vòng.
Quả nhiên nữ tử xuất giá đều đứng hầu hạ bên cạnh phu quân mình bữa.
Cô nương chưa xuất giá thì chỉ đành chen chúc bên một chiếc nhỏ, trơ mắt nhìn khát khao.
Chỉ đành đợi đám nam tử thiện xong, chia cho chút cặn canh thừa.
Ta ở trong lòng niệm thầm một trăm chữ “Nhẫn”.
Bùi Thượng thư lại cứ tưởng ta đang tuân thủ quy củ do lão định ra.
Lão vuốt vuốt chòm râu.
“ coi là trẻ nhỏ dễ dạy, niệm tình ngày đầu tiên vào cửa, chưa hiểu quy củ Bùi , này sẽ không phạt nữa.”
“Ta cho thời gian một ngày, đem huấn của Bùi học thuộc lòng không xót chữ nào, ngày sau tuyệt đối không quên, bằng không sẽ pháp để xử trí!”
Lão cầm đũa lên, vừa định gắp thức .
Ta thở hắt ra một hơi.
Nhẫn hết nổi rồi.
Những ngón tay đặt lên mép .
Ta chỉ hơi lực một chút lật tung mâm .
Chén dĩa, đũa bát cùng canh súp nước nôi bắn tung toé lên khắp người những kẻ đang ngồi.
Trên đầu Bùi Thượng thư vẫn còn vắt mấy cọng mì, tức đến mức râu ria run rẩy bần bật.
“Nhục nhã tư văn! Nhục nhã tư văn! Sao có thể làm ra cái hành động thô lỗ này chứ!”
“Lục Uyển Nhu, còn không mau mau dập đầu nhận !”
Giọng lão bạo nộ, mẹ chồng đang hầu hạ ở một bên run lẩy bẩy.
Bùi lén lút giật giật vạt áo của ta, nháy mắt ra hiệu.
“Mau quỳ xuống dập đầu nhận ! Phụ thân niệm tình nàng đầu tiên phạm , ắt sẽ không trách phạt nặng đâu!”
Trên mặt ta rạng rỡ nét , nhưng giọng điệu lại lạnh lẽo thấu xương băng gíá.
“Bùi Thượng thư, ta niệm tình ông đầu tiên phạm mặt ta, nếu hôm nay ông dập đầu tạ ta, chuyện này coi xong, bằng không… đừng trách ta tự tay viết lại quy củ của Bùi phủ.”
Ngón tay Bùi Thượng thư run rẩy chỉ thẳng vào ta.
“Phản rồi, phản thật rồi! Người đâu, trói con đàn bà chanh chua này lại cho ta, pháp hầu hạ!”
Hai tên tiểu tư cầm dây thừng nhào về phía ta.
ta tung một cước đá văng xa.
Bùi Thượng thư vội vàng gọi thêm vài chục tên tráng hán hộ viện tới.
Núp sau lưng bọn chúng mà hò hét xấc xược.
“Có lợi hại đến đâu thì chỉ là một nữ tử mà thôi! Ta đây ngược lại muốn xem xem có mấy phần bản lĩnh!”
Ta trực tiếp một tay giương cao chiếc , lấy bản thân làm trung tâm vạch ra một vòng tròn.
Vài chục tên hộ viện cứ thế va đập bay ra ngoài.
Nam nhân cả một sân viện này thảy đều mang thương tích.
Chẳng còn mấy kẻ đứng vững nổi.
Ta tủm tỉm hướng về phía mẹ chồng, thẩm nương và các vị cô nương vẫy vẫy tay.
“Ta sai người sắm sửa lại một tiệc rồi, mau tới nào.”
08
Ngay hôm đó, Bùi Thượng thư bắt Bùi viết hưu thư cho ta.
Bùi chuyện ta, cả người hắn run rẩy bần bật.
“Hành vi hôm nay của nàng thực sự quá đáng, nếu không nhận phụ thân, ta đành đưa nàng một tờ hưu thư thôi!”
Ta chẳng chẳng rằng.
Chỉ nhìn hắn mà .
Bùi lập tức hai chân nhũn ra, quỳ sụp xuống mặt ta.
Khóc rống lên thảm thiết.
“Nương tử, ta đối nàng vẫn là chung thủy dạ sắt lòng son a! Là phụ thân không dung nạp nổi nàng, nàng muốn đòi mạng thì đi đòi mạng của ông ấy đi, ngàn vạn đừng đánh ta.”
Thiên tử ban hôn, bất luận là hưu thê hay hoà ly, đều bẩm rõ ngọn ngành mặt thiên tử.
Bùi Thượng thư chạy đến mặt Hoàng thượng khóc lóc ỉ ôi.
trở về lại ủ rũ cúi đầu, rõ ràng là cáo ngự trạng không thành rồi.
Lục ở bên tai ta trên nỗi đau của người khác.
“Cô nương, nghe Bùi Thượng thư kia viết một bài sớ dài vạn chữ đòi từ hôn, Tướng quân ta chỉ một câu, bệ hạ cho Bùi Thượng thư về rồi.”
Ta tò mò.
“Câu gì?”
Lục dang hai tay ra, bắt chước điệu bộ của phụ thân ta.
“Nhị nha đầu ta, vi thần làm cha không quản nổi nó, nếu bệ hạ muốn răn dạy nó điều gì, xin ngài cứ triệu nó đích thân đến ngự tiền nghe dạy bảo!”
Lục che miệng khúc khích.
“Nghe bệ hạ sợ hãi luống cuống tuyên bố bãi triều ngay tại chỗ.”
Ta:
“…”