Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

09

có những kẻ không biết nhớ giáo huấn.

Bùi Thượng thư cho rằng ta là do chưa từng được giáo hóa, nên ngang ngược vô lễ như vậy.

Lão không đối cứng rắn với ta nữa, chuyển sang tẩy não.

Mỗi ngày bắt chồng và tỷ muội luân phiên giảng đạo lý cho ta.

chồng dạy ta phải biết kính lão.

“Lão gia dù cũng là cha chồng của con, con phải đối đãi với ông ấy như với chính cha ruột của mình.”

Ta trầm tư hồi .

Đợi lúc Bùi Thượng thư bãi triều trở về, ta vung vẩy đại đao bám riết lấy lão đòi so vài chiêu.

Lưỡi đao sắc bén, cạo bay chòm râu của lão.

Bùi Thượng thư vứt hết hình tượng, phát ra tiếng gào thét chói tai.

chồng trợn trắng mắt, suýt nữa ngất xỉu.

“Trời đất quỷ thần ơi, con đang làm cái gì vậy?”

Ta làm bộ đầy nghi hoặc.

phải chồng đã dạy ta, phải đối đãi với cha chồng giống như cha ruột ? Ta và cha ta mỗi  ngày so vài chiêu để trao đổi tình cảm .”

chồng nghẹn họng, môi run rẩy không thốt nên .

Phất phất tay với ta.

“Thôi thôi, dù cũng cách một thế hệ, mỗi ngày giữ lễ nghĩa qua loa là được , không cần thiết phải  gần gũi quá mức.”

“Để tẩu tử con dạy con đạo làm vợ.”

Ngay hôm , lên lớp giảng đạo lý cho ta đổi thành tẩu tử.

Tẩu ấy hơi cúi , trông có vẻ khúm núm nhu nhược.

“Làm thê tử ta, phải coi phu quân như trời, gì cũng phải tỉ mỉ chăm sóc, nếu có chỗ nào  chăm sóc chưa chu toàn, thì nên nạp thêm cho phu quân vài phòng thiếp thất, cốt cho chàng được  sống sung sướng thoải mái tốt.”

Ta nghiêng hỏi.

“Tẩu tử, lúc tẩu ở nhà đẻ, cũng sống những ngày như vậy ?”

thân của tẩu, cũng làm thê tử ta như vậy ?”

Tẩu tử hơi sửng sốt, sau khẽ lắc .

Giọng điệu mang theo hoài niệm.

“Phụ ta quen biết từ nhỏ, là thanh mai trúc mã, tuy không thể nói là ân ái thắm thiết, nhưng cũng coi  như là tương kính như tân.”

“Nhưng đạo phu thê chung sống vốn không thể vơ đũa cả nắm, đã gả Bùi gia, thì phải tuân theo quy  củ của Bùi gia.”

Ta dùng tay không bẻ cong thước sắt đánh đòn.

“Mặc kệ là ở nhà ai, phải tuân theo quy củ của ta.”

10

Bùi Khiêm Hoắc bị ta xúi giục đối với ta.

sợ ta, dĩ nhiên không dám xông ra chọc ngoáy.

Chỉ là lén lút sau lưng thậm thụt qua với cô nương ở Xuân Hương .

Ta trực tiếp tìm tận Xuân Hương , tròng vòng cổ chó cổ , dắt thẳng tới quan phủ.

Theo luật lệ, quan lui tới chốn thanh sở quán thì bị phạt hai mươi trượng.

Bùi Khiêm Hoắc ôm lấy chân ta khóc rống.

“Nương tử, ta chỉ ngồi một , hát uống rượu thôi, thân thể ta vẫn còn trong sạch !  Nàng tha cho ta lần này đi!”

Ta đạp cho một cước giữa ngực.

Từ về sau ngoan ngoãn phục tùng như con búp bê nặn bằng bùn.

Tẩu tử có hoảng sợ.

“Uyển Nhu, muội không sợ mất ?”

Ta nhíu mày.

lén la lén lút lui tới chốn thanh , kẻ mất , liên quan gì ta?”

Khuê danh của tẩu tử là Triệu Linh Tố ta cũng từng qua.

Là cô nương của gia đình đại nho họ Triệu.

Phẩm hạnh gia thế tốt, chỉ duy nhất cái tội là quá sĩ diện.

Dù bị Bùi gia hành hạ trăm bề, cũng không dám hé răng.

Càng không dám nghĩ tới hoà ly.

Ta tỉ mỉ phân tích với tẩu ấy.

“Nữ tử hoà ly, suy cho cùng cũng chỉ quanh quẩn ở hai vấn đề.”

“Là có tiền không, và có đường lui không.”

“Tẩu tử xuất thân từ thế gia, chắc chắn là không thiếu tiền, chỉ cần rời khỏi Bùi phủ, trời cao biển rộng  đâu thiếu chỗ cho tẩu đi. Nếu tẩu nhất định phải có bến đỗ thấy yên lòng, ta cũng có thể chỉ cho tẩu  một con đường sáng.”

“Ca ca ta thầm thương trộm nhớ tẩu từ , nay vẫn chưa thành gia lập thất.”

Tẩu tử vốn đang chăm chú lắng , đột nhiên bị câu này của ta làm cho giật mình đỏ bừng cả .

11

Gây sức ép thêm , ta vẫn làm sơn đại vương ở Bùi phủ.

Tẩu tử và đại bá ca vậy hoà ly .

Bùi Thượng thư giận tím , chuẩn bị đích thân dạy dỗ ta.

Lão mở miệng ra toàn là lẽ vô nghĩa, nói cái đạo lý lớn thối hoắc đâu đâu.

Ta không thèm giữ hình tượng ngoáy tai.

“Nói tiếng đi.”

Bùi Thượng thư tức giận đập mạnh bàn.

“Nếu không có nam nhân làm quan phò trợ thiên hạ, thì đám nữ nhân các ngươi có được những ngày   hưởng phúc ở hậu viện! Các ngươi sinh ra đã mang nợ nam nhân, bất luận là làm nữ nhi làm thê  tử, phải cung kính nhu thuận, có thể bù đắp được tội lỗi của bản thân!”

Bùi Khiêm Hoắc đứng một bên gật lia lịa.

Ta bực dọc trong lòng.

Qua chung sống, có thể thấy Bùi Khiêm Hoắc tuy nhu nhược một , nhưng có cái ưu điểm  là biết thì cũng đủ . Ác nỗi Bùi Thượng thư cứ xen quấy rối, khiến những ngày  của ta được yên ổn.

Muốn sống những ngày vui vẻ ở Bùi gia.

Chắc chắn phải trừ khử cái lão già Bùi Thượng thư rởm đời với một đống lý lẽ vặn vẹo này trước.

Ta bắt chước lão đập mạnh xuống bàn.

Cái bàn gỗ tức thì vỡ vụn, trong một mảnh gỗ bay thẳng ngực Bùi Thượng thư, lão phun ra một  ngụm m.á.u tươi.

Ta nghiêm giọng nói:

“Nếu nói mắc nợ, nam nhân do nữ nhân sinh ra, vậy có phải là mắc nợ không?”

“Nữ tử rốt cuộc là đang hưởng phúc ở hậu viện, là bị nam tử giam lỏng ở hậu viện?”

“Ta bôn ba nam bắc nhiều năm, từng thấy nữ nhân đi buôn, nữ nhân hành nghề y, tòng quân, việc nào làm  cũng kém gì nam nhân!”

Có thể thấy Bùi Thượng thư vô cùng không phục.

Nhưng lão chỉ mải thổ huyết, nói được nào.

Bùi Khiêm Hoắc đứng cạnh cả việc đỡ cha mình cũng quên bẵng đi.

Chỉ ngơ ngác nhìn ta chằm chằm.

12

Ta về nhà thăm phụ , khuân không ít đồ tốt từ khố phòng của họ.

Phụ thân cắn khăn tay rơm rớm nước mắt.

thân bất lực xua tay.

“Cho nó, cho nó hết đi!”

Ta mãn nguyện cực kỳ, ôm một bụng đầy ắp đồ tốt trở về.

thân kéo tay ta, thần sắc mang theo vẻ ôn hòa điềm tĩnh hiếm thấy.

“Uyển Nhu, nếu con không thích Bùi phủ, thì cứ về nhà nhé.”

Trong lòng ta trào dâng một dòng suy nghĩ ấm áp, cười thật ngọt ngào với nương.

“Ta thích Bùi phủ cực kỳ, ở ai cũng là nhân tài, vui đùa với họ vui lắm.”

này không hề pha nước nào.

Ta đang nói thật lòng.

Ta sinh ra đã có cái tính thích gây họa, nếu ở gia đình bình thường, hoặc là ra ngoài hành tẩu giang hồ,  kiểu gì cũng rước một thân thị phi.

năm nay ở nhà, gây ra bao nhiêu phiền phức cho phụ .

Họ yêu thương ta là thật, sầu muộn vì ta cũng là thật.

Thật vất vả gặp được cái đại gia tộc lắm như Bùi gia.

Đúng lúc để giải tỏa cái dục vọng phá hoại không chốn xả của ta.

Bùi Khiêm Hoắc tuy nhu nhược nhát gan một , nhưng và chịu đòn giỏi.

Đã tốt hơn nam nhân trước kia nhiều .

ta cũng màng tình ái gì, chỉ muốn có cùng ăn uống chơi bời.

Bùi Khiêm Hoắc hiển nhiên là một cạ cứng xuất sắc.

Nhưng tên cạ cứng này dường như trúng tà .

Thay đổi hẳn cái tính khí ăn chơi lêu lổng thường ngày, mũi đầy vẻ xu nịnh bóp vai đấm chân cho ta.

Ta vừa tận hưởng, vừa lạnh nhạt hừ một tiếng.

“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.”

“Có gì cầu xin ta, cứ nói thẳng ra đi.”

Bùi Khiêm Hoắc thu hết can đảm, giọng nói vẫn nhỏ xíu.

“Lục Uyển Nhu, chúng ta hoà ly đi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.