Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
18
“Mùa này đi Trường Bạch Sơn là lãng mạn nhất, chúng cùng đi trượt tuyết đi!”
Kỳ nghỉ năm, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi đầu tiên khi gương vỡ lại lành. Lộc Lâm Thâm xem hướng dẫn du lịch rất tỉ mỉ, anh liệt kê kế hoạch, đặt vé xe và khách sạn.
Có những mong chờ, ngày tháng trôi qua thật nhanh.
Tuyết đã rơi Trường Bạch Sơn, qua khỏi sông Tùng Hoa là cả một vùng trắng xóa khắp núi đồi.
“Trường tương thủ, đáo bạch đầu.” Một đôi nhân cạnh đang cầu nguyện.
Tôi nghiêng đầu ngẩn ngơ nhìn họ, bất thình lình bị một quả cầu tuyết đập trúng lưng.
“ Khê, qua đây.”
Lộc Lâm Thâm đứng dưới gốc cây cách đó không xa, vẫy tay gọi tôi.
Tôi trượt phía anh, nhưng vì không kiểm soát được lực chân trượt quá đà, mắt thấy sắp lăn thẳng xuống sườn dốc.
Một giác thân thuộc bao lấy cơ thể tôi.
Anh ôm lấy tôi, cả cùng lăn mấy vòng nền tuyết trắng xóa giảm tốc độ rồi mới dừng lại.
Tuyết bay lả tả, tôi nằm bò ra đất lớn, vất vả lắm mới thoát ra khỏi đống tuyết như một chú gấu mập mạp, đưa tay anh: “Vui quá đi mất! Đi thôi, chúng lên đỉnh núi trượt thêm lần nữa!”
Bất chợt, tôi chạm ánh mắt ngơ ngác và trống rỗng của anh.
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp.
Ánh mắt này quá đỗi xa lạ.
Ánh mắt anh nhìn tôi từ trước đến nay luôn tràn đầy sự sủng ái. Không thể nào lạnh lẽo và vô như thế này được – cứ như thể anh đang nhìn một người xa lạ vậy.
“…Lộc Lâm Thâm, anh thế?” Tôi đưa tay định anh, nhưng anh lại tránh né.
Gương mặt anh lộ rõ vẻ hoảng loạn, như một đứa trẻ đột nhiên bị kinh động. tay anh cuống cuồng lục lọi trong túi áo phao.
Túi trái lộn ra ngoài, trống rỗng.
Túi cũng lộn ra, vẫn chẳng có gì.
Anh ngồi bần thần tuyết, nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ cầu cứu.
“Vỏ sò, cái vỏ sò Khê tặng anh, anh làm mất rồi.”
19
Hành lang bệnh viện người qua kẻ lại tập nập, chân của sự sống và cái chết chưa từng dừng lại dù một khắc. Vị chuyên gia lật xem từng trang báo cáo bệnh án.
“Bệnh sử của ấy đã gần bốn năm rồi, dựa theo triệu chứng hiện tại, ấy đã vào giai đoạn giữa và của bệnh Alzheimer.”
“Giai đoạn giữa và ?” Toàn thân tôi run lẩy bẩy.
Ánh mắt nhìn chúng tôi chằm chằm: “Đúng vậy. Trí nhớ của bệnh nhân sẽ suy giảm nghiêm trọng. ấy sẽ nảy sinh giác mơ hồ, bối rối mãnh liệt, mất đi phần lớn nhận thức những sự kiện đã trải qua, rất khó nhớ lại quá khứ của , thậm chí còn quên cả tên của bạn đời và những người thân khác.”
Lộc Lâm Thâm ngồi ngây ra đó, biểu mặt vẫn là sự ngơ ngác: “Tôi… tôi nhớ là lúc ở Mỹ tôi đã được can thiệp rất tốt mà, có thể…”
thở dài: “Bệnh viện Johns Hopkins tuy là hàng đầu trong giới y khoa, hiệu quả điều trị giai đoạn đầu cũng rất rõ rệt, nhưng điều đó không có nghĩa là có thể đảm bảo 100% bệnh sẽ không chuyển biến xấu trong thời gian ngắn.”
“Hơn nữa, ngoài yếu tố di truyền, não bộ của còn từng bị chấn thương nghiêm trọng, đây cũng là nguyên nhân chính dẫn đến việc bệnh chuyển biến xấu nhanh hơn.”
“…”
Não bộ từng bị chấn thương…
Là vì tôi, vì cứu tôi anh mới bị bệnh.
Nước mắt tôi rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây, tôi nắm chặt tay : “Có cách nào điều trị không ạ, dù là một cơ hội mong manh thôi cũng được!”
lắc đầu thở dài: “Chúng tôi đã cố hết sức rồi, mọi người chuẩn bị tâm lý đi. Dù có uống thuốc cả đời trì hoãn quá trình phát bệnh thì hiệu quả cũng rất thấp.”
Ánh sáng trong mắt Lộc Lâm Thâm dần lịm đi.
như ngọn nến cháy đến tận cùng, cùng cũng tắt ngấm.
“ Khê, chúng thôi.”
Anh đứng dậy lầm lũi đi ra ngoài, chân hơi loạng choạng. Tôi lảo đảo đuổi theo nhịp khập khiễng của anh: “Chúng … chúng đổi bệnh viện khác, trong nước không được thì em đưa anh ra nước ngoài!”
Anh dừng : “…Em đưa anh đi?”
Đôi vai anh sụp xuống, giọng nói như bị bóp nghẹt nơi cổ họng, khản đặc và tuyệt vọng.
“ Khê, em mới 23 tuổi thôi, em định chôn vùi cả đời người anh ?”
Nước mắt tôi trào ra dữ dội.
“Anh không đồng ý!”
Anh gần như gào lên, mang theo tất cả đau đớn, tuyệt vọng và hối hận, rồi đổ gục xuống đất trong sự sụp đổ không lối thoát.
“Sớm biết thế này, anh đã không xuất hiện trước mặt em! Loại người như anh… loại người như anh… anh lại không thể từ bỏ ý định đó chứ!”
Anh vùi mặt nức nở, một người cao lớn như vậy mà giờ đây co rúp lại thành một khối nhỏ bé, nước mắt chảy dọc theo chiếc cằm gầy guộc, thấm đẫm cả một khoảng đất.
“Lộc Lâm Thâm… Lộc Lâm Thâm…”
Tôi nghẹn ngào gọi tên anh, ôm chặt anh vào lòng thật lâu.
Dòng người qua lại xung quanh, sinh ly tử biệt, ở nơi này vốn đã chẳng còn lạ lẫm.
Tiếng của Lộc Lâm Thâm nhỏ dần, gương mặt lạnh lẽo của anh tựa vào vai tôi, anh nói bằng giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Anh thà em hận anh, còn hơn em bị anh xuống vũng bùn này.”
Căn bệnh này.
Bệnh nhân may mắn nhất cũng sống được chưa đầy mươi năm.
Năm nay anh mới 24 tuổi.
Tôi cắn chặt môi, không thể thốt lời.
20
Trận tuyết cùng của mùa đông giá rét cũng đã đến đúng như hẹn.
Tôi cùng anh ngồi trước cửa sổ sát đất.
“ Khê, chúng cùng quay một đoạn video đi, này lúc nào anh phát bệnh, em hãy mở cho anh xem.”
“Được.” Tôi quay lưng lại, dựng giá đỡ máy ảnh, lén lau nước mắt.
“ thế này? Đồ mít ướt.” Anh đi vòng qua trước mặt tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt mới rơi.
Anh an ủi tôi: “ là dự phòng cho huống xấu nhất thôi mà, em đừng sợ.”
Khi ống kính hướng phía , anh thẳng lưng, tỏ vẻ tràn đầy sức sống như một bé ngoan.
“Chúng chuẩn bị bắt đầu nhé.”
Anh khẽ gật đầu, mở ghi chú ra, cần hơi liếc mắt là có thể nhìn thấy “phao”.
Anh hơi ngượng ngùng: “Như thế này có tính là gian lận không?”
“Không tính.”
Thấy tôi không ý, anh đắc ý với tôi, như một chàng trai lớn xác được nuông chiều.
Tôi nhìn vào danh sách hỏi anh soạn sẵn, vừa buồn vừa xót xa.
Nhưng tôi vẫn hắng giọng: “ hỏi đầu tiên, anh và Khê quen nhau như thế nào?”
“Hàng xóm.” khi bị tôi phản đối vì trả lời quá ngắn, anh mới đổi miệng: “Sống cùng một khu tập thể, cô ấy hay nhè lắm, lúc cả khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm lại, xấu đến mức anh nhìn một cái là nhớ mãi không quên.”
“…”
lại lôi chuyện xấu của tôi ra nói thế hả?
“Hừm. hỏi thứ , anh và Khê đã từng trải qua những chuyện gì?”
Thực ra tôi khá mong chờ đáp án của hỏi này. Anh nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, mấy lần định cúi xuống nhìn ghi chú, nhưng cùng lặng lẽ nhìn tôi.
Dường như anh đang rất nỗ lực chắp vá những mảnh ký ức vụn vỡ lại với nhau.
“Cô ấy ngốc lắm, anh nhớ có một nam sinh viết thư cho cô ấy, cô ấy suýt chút nữa là động đến mức yêu sớm rồi.”
“Cô ấy không ham học, đêm biết điểm thi đại học lại ôm anh gào một trận, nói cái gì mà này trời nam đất bắc chẳng còn ngày gặp lại. Ngốc nghếch thật sự, lúc đó anh đã nghĩ này mỗi tuần đều đi thăm cô ấy một lần.”
Tôi ngắt lời anh: “Hửm? Nhưng tại năm nhất đại học, anh đến đúng một lần đó thôi?”
Anh sửa lại lời tôi: “Là lần. Lần tỏ đầu tiên, anh hơi căng thẳng đã tập dượt rất lâu. Còn lần kia, vừa đến nơi là nhập viện luôn.”
Nụ của anh như ánh nắng mùa đông, chiếu rọi vào tận đáy lòng héo úa và cằn cỗi của tôi.
“ hỏi thứ ba–” Tôi đưa tay che ống kính máy quay, giả vờ lơ đãng hỏi: “Lần này, anh có còn bỏ đi mà không lời từ biệt nữa không?”
hỏi này nằm ngoài kế hoạch của anh.
Một khoảng không gian im lặng dài.
Không có lời đáp lại.
Ngay khi tôi tưởng rằng sẽ mãi mãi không nhận được trả lời.
Anh hỏi lại: “Nếu anh nói là có thì ?”
Tôi giơ chiếc nhẫn ở ngón áp út lên, ánh sáng rực rỡ phản chiếu dưới ánh mặt trời soi rọi vào đôi mắt sâu thẳm của anh.
“Cho anh một cơ hội nữa, trả lời lại đi.”
“Khê Khê,” Anh cúi đầu, khẽ khàng nói, “Anh sợ không còn khả năng cưng chiều em nữa.”
Hơi thở của tôi nghẹn lại, mười ngón tay run rẩy nhẹ nhàng. Tôi tiến lên ôm lấy mặt anh, đặt lên môi anh một nụ hôn sâu.
“Hãy nhớ kỹ giác này.” Tôi mơn trớn gương mặt anh: “Dù ký ức có biến mất, các giác quan sẽ giúp anh ghi nhớ.”
“Em… em thực sự… đã suy nghĩ kỹ chưa?” Giọng anh vẫn không giấu nổi sự bất an.
“Vâng.” Tôi nhìn vào mắt anh, đầy kiên định: “Em muốn cùng người yêu chạy đua với thời gian.”
21
Khi thu dọn đồ đạc của Lộc Lâm Thâm, tôi cờ phát hiện ra cuốn nhật ký trị liệu trong ngăn phòng làm việc. Mật mã mở khóa chính là ngày sinh nhật của tôi.
Tôi đã thử và mở ra một cách dễ dàng. Lật mở trang đầu tiên, viết là–
Ngày 21 tháng 9 năm 2019
Tôi đã nhận kết quả chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer. Thật trùng hợp, hôm nay chính là ngày Thế giới phòng chống bệnh Alzheimer.
nói tôi còn trẻ thế này, chắc vẫn có thể sống thêm khoảng gần mươi năm nữa. đến nhà, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn nằm dưới đáy ngăn rồi bắt đầu ngẩn ngơ.
Tôi vốn là đứa trẻ được gửi nuôi ở nhà chú.
Sống hay chec, thực ra cũng chẳng quan trọng lắm.
Nhưng nếu tôi chec đi thì Khê làm đây?
Ngày 30 tháng 9 năm 2019
Dạo này tôi đều tránh mặt Khê.
Cô ấy gọi điện hỏi tôi đang làm gì.
Lúc đó đang ở cạnh hỗ trợ tôi phục hồi trí nhớ. Tôi đã dập máy của cô ấy, không biết cô ấy có nhè không nữa.
Lát nữa biết dỗ dành cô ấy thế nào đây.
Thật là sầu não quá.
Ngày 4 tháng 10 năm 2019
Vừa ra khỏi tàu điện ngầm, lần đầu tiên tôi bị lạc đường. Những lộ trình vốn dĩ rất quen thuộc trong đầu. Giờ đây lại như một cuộn len bị rối tung, lộn xộn không theo quy luật nào.
Khê đã đi tìm tôi rất lâu.