Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Mặn đến đắng.

“Ngon không?” Anh hỏi, có sự chờ mong.

“Dở.” Tôi nói thật.

Ánh anh tối lại.

“Nhưng tôi sẽ ăn hết.” Tôi lại cắn một miếng. “ anh làm.”

Vành tai Cố Hàn Chu đỏ .

Anh xoay người định , rồi lại khựng lại.

“Tối nay…”

“Hửm?”

bộ đồ ngủ .” Anh nói. “Khá đẹp.”

Cửa đóng lại.

Tôi đứng yên tại chỗ, ôm đĩa trứng cháy đen, bỗng bật cười thành tiếng.

Cố Hàn Chu, anh xong rồi.

Anh mà lại thấy đồ ngủ đẹp.

Chiều, tôi dạo phố.

Đường Đường cùng tôi, líu ríu suốt cả đường.

Cố Hàn Chu thật sự thích cậu à?”

“Không biết.”

“Anh cậu mà bật cả mẹ mình !”

do anh được giáo dục tốt.”

“Anh còn làm bữa sáng cậu!”

“Anh muốn đầu độc tớ.”

Đường Đường trợn trắng :

“Lâm , cậu đừng có xoắn xít như được không?”

Tôi dừng trước một cửa hàng quần áo trẻ em.

tủ kính treo một bộ đồ liền thân nhỏ, cùng một series với bộ tôi.

“Cậu muốn mua cái ?” Đường Đường ghé lại gần. “Hai người có rồi hả?”

“Không.” Tôi đẩy cửa bước . “Mua vui.”

Nhân viên nhiệt tình giới thiệu:

“Mẫu đồ đôi mẹ con ạ! Mẹ lớn, bé nhỏ, đáng yêu lắm luôn!”

Tôi mua.

Khi xách túi ra, Đường Đường đột nhiên kéo áo tôi.

“Cậu bên kia kìa.”

Quán cà phê trung tâm thương mại. Cố Hàn Chu ngồi đối diện một người phụ nữ.

Người phụ nữ tóc dài đến eo, bộ Chanel, đang mỉm cười đưa anh một tập tài liệu.

Cố Hàn Chu nhận lấy, cúi đầu lật xem.

Góc nghiêng dịu dàng.

Một vẻ dịu dàng tôi chưa từng thấy.

ai?” Đường Đường hỏi.

“Không biết.”

“Cậu không qua hỏi à?”

“Hỏi ?” Tôi quay người hướng ngược lại. “Liên thương mại, ai chơi phần người nấy.”

Nhưng lòng bàn tôi đổ mồ hôi.

Túi đồ nhỏ siết đau ngón .

Tối hôm , Cố Hàn Chu không về ăn cơm.

Tôi đồ ngủ , ngồi trên thảm Lego.

Tòa lâu đài Hogwarts giá ba nghìn tệ, tôi đã đến đêm thứ ba.

Mười một giờ, ngoài huyền quan có tiếng động.

Cố Hàn Chu về rồi, trên người có mùi rượu.

Anh thấy tôi thì ngẩn ra.

“Còn chưa ngủ?”

lâu đài.” Tôi không ngẩng đầu.

Anh tới, ngồi xuống phía bên kia tấm thảm.

Quần tây vest anh đặt cạnh bộ đồ ngủ tôi, có một kiểu hài hòa rất hoang đường.

“Cần giúp không?”

“Anh biết à?”

“Thử xem.”

Anh cầm sách hướng dẫn , mày nhíu chặt.

“Cái thế nào?”

Tôi ghé lại gần, chỉ anh xem.

“Ở đây, gài .”

Đầu ngón chạm nhau.

anh rất nóng.

Tôi rụt lại, tiếp tục bức tường thành mình.

“Chiều nay,” Cố Hàn Chu đột nhiên tiếng, “người phụ nữ bạn đại học tôi.”

Động tác tôi khựng lại.

“Cô ấy đến bàn chuyện hợp tác.”

“Không cần giải thích với tôi.”

“Cần.” Giọng anh trầm xuống. “ em để ý.”

Tôi ngẩng đầu.

Ánh anh veo, nào có chút men say nào.

“Tôi không để ý.”

“Em mua đồ trẻ em.” Anh nói. “Bộ liền thân nhỏ, cùng series với đồ ngủ em.”

Tôi ngẩn ra.

anh biết?”

“Hóa đơn mua hàng nằm túi. Dì giúp việc dọn phòng thấy.” Cố Hàn Chu tôi, ánh phức tạp. “Lâm , em mua đồ trẻ em đang ám chỉ điều ?”

“Tôi…”

“Nếu em muốn có con,” anh ngắt lời tôi, “chúng có thể nói chuyện.”

“Tôi không muốn!” Tôi buột miệng.

tại lại mua?”

nó đẹp!” Tôi đứng bật dậy. “ tôi muốn mua! Không được à?”

Cố Hàn Chu cũng đứng dậy.

Anh cao hơn tôi một cái đầu, bóng dáng phủ xuống.

“Được.” Anh nói. “Em muốn làm cũng được.”

“Nhưng đừng mua đồ trẻ em.”

“Tại ?”

“Bởi …” Yết hầu anh chuyển động. “Tôi sẽ tưởng thật.”

Không khí đông cứng.

Đỉnh tháp lâu đài Hogwarts vẫn chưa xong, lẻ loi đứng trên bàn trà.

Tôi lùi lại một bước.

“Cố Hàn Chu, anh uống nhiều rồi.”

“Tôi không uống.”

tại anh nói những lời ?”

không nhịn nổi nữa.” Anh tiến một bước, ép tôi sát tường. “Ba tháng rồi, Lâm , tôi đã nhịn ba tháng.”

em bộ đồ ngủ lượn qua lượn lại trước mặt tôi.”

em đếm từng chữ từng câu tôi nói với em.”

em rõ ràng tủi thân, lại giả vờ không quan tâm.”

Anh giơ , đầu ngón nhẹ chạm má tôi.

“Tôi chịu hết nổi rồi.”

Khi nụ rơi xuống, đầu óc tôi trống rỗng.

Một nụ mang mùi rượu, nóng bỏng, không phép từ chối.

bộ đồ ngủ bị anh kéo xuống, cả người tôi bị nhốt giữa anh và bức tường.

Nụ rất dài.

Dài đến mức tôi tưởng mình sẽ nghẹt thở.

Khi anh buông tôi ra, cả hai chúng tôi đều thở dốc.

“Cố Hàn Chu…” Giọng tôi run rẩy.

“Ừ.”

“Chúng chỉ liên thương mại.”

“Bây giờ không phải nữa.” Anh tựa trán trán tôi, hơi thở nóng rực. “Lâm , tôi muốn đuổi em.”

cơ?”

“Từ ngày mai.” Anh lùi lại một bước, chỉnh lại cà vạt, khôi phục dáng vẻ tổng tài mặt lạnh. “Tôi sẽ chính thức đuổi em.”

“Anh… anh không bệnh đấy chứ?”

“Có bệnh.” Anh gật đầu. “Bệnh tương tư.”

Nói xong, anh quay người lầu.

Để lại tôi bộ đồ ngủ bị lệch, đứng giữa đống mảnh Lego lộn xộn.

Điện thoại rung một cái.

Đường Đường gửi tin nhắn:

rồi? Làm hòa chưa?”

Tôi trả lời:

“Anh ấy nói muốn đuổi tớ.”

“???”

“Cố Hàn Chu nói muốn đuổi tớ.”

“Anh điên rồi hay cậu điên rồi?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.