Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Năm điên cuồng nhất đời, tôi từng n//gủ người anh nuôi mà mình thầm yêu nhiều năm, còn sinh cho anh một đứa con.

Tôi cực kỳ trẻ con.

, tôi quấn đứa bé kín mít rồi lặng lẽ đặt trước cửa nhà anh.

Sau đó, Bùi Thời Dục nuôi thằng bé rất tốt.

Anh còn nói, mình thích kiểu con nhỏ hơn.

Tôi kích động vui mừng, đang định thú nhận mình chính là mẹ ruột của đứa trẻ trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận.

【Nữ phụ này cũng ghê thật đấy, bẩm sinh vô sinh mà còn chữa được để sinh con luôn!】

【Nam chính nhất kiểu phụ nữ dựa con để leo lên vị trí cao. Nếu để anh ta biết đứa bé này là do em nuôi sinh, đừng nói giao con cho nữ chính nuôi, chắc chắn anh ta sẽ xử mẹ lẫn con luôn chứ…】

Tôi c//hết sững.

Sau vài giây ngây người, tôi dè dặt hỏi Bùi Thời Dục:

“Nếu anh bắt được người năm đó đã n//gủ anh, anh sẽ làm gì?”

Động tác của anh khựng lại.

Điếu xì gà châm bị anh vê tắt trong tay. Sắc trong nháy mắt trở lạnh lẽo đáng sợ.

“Bắt được tức gi//ết.”

01

Tôi lạnh sống lưng.

Mọi cảm xúc vui mừng rồi đều nghẹn cứng trong cổ họng.

Tôi khó khăn nuốt xuống, gượng gạo lên tiếng:

“Ồ… hóa ra anh đến sao?”

“Kẻ c//ưỡng g//ian, đương nhiên tôi .”

Bùi Thời Dục lạnh ném điếu xì gà thùng rác.

“Đã hai năm rồi, nhưng mỗi nhớ lại đêm đó tôi vẫn thấy bu//ồn n//ôn. Tốt nhất cô ta cầu nguyện đời này đừng để tôi bắt được…”

Mỗi một câu anh nói ra, nhịp thở của tôi lại nặng nề thêm một chút.

Cho đến hôm nay tôi biết…

Hóa ra anh gh//ê t//ởm đêm đó đến .

— Đêm đầu tiên anh bị tôi tr//ói đầu giường, bịt mắt, còn tôi ngồi trên người anh, mặc sức c//hiếm đ//oạt.

【Nam chính còn tưởng đối phương là người xa lạ mà đã tức đến rồi. Nếu biết đó là em nuôi của mình, chắc anh ta phát điên mất!】

【Huống chi cô em nuôi này còn âm thầm thích anh ta nhiều năm, còn sinh cho anh ta một đứa con… Không dám tưởng tượng phản ứng của Bùi tổng khi biết sự thật luôn.】

Những dòng bình luận liên tục hiện lên khiến đầu óc tôi quay cuồng.

Bùi Thời Dục nhận ra sắc tôi không đúng, tức thu lại vẻ đáng sợ ban nãy, đưa tay sờ trán tôi.

“Sao ? Không khỏe à?”

Tôi mím môi lắc đầu.

Trong đầu lúc này chỉ còn suy nghĩ muốn bỏ chạy.

Nhưng Bùi Thời Dục lại giữ lấy cổ tay tôi.

“Tiểu Đường.”

Giọng anh hơi hoảng.

“Có phải em p//hản c//ảm lời anh nói không?”

Bình luận bảo gần đây anh quen một nữ sinh đại , cảm thấy cô rất thú vị nói mình thích người nhỏ .

Không phải tôi.

Từ đầu đến cuối, anh chỉ xem tôi như em , như người thân duy nhất còn sót lại.

Trong lòng tôi rối bời.

Cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng kéo khóe môi:

“Đúng … Bùi Thời Dục, em… không chấp nhận được.”

02

Không chấp nhận nổi trâu già gặm cỏ non.

Sắc Bùi Thời Dục tức trầm xuống.

Anh đứng yên tại chỗ vài giây.

Tôi nhân cơ hội rút tay ra, nhanh chóng chạy rồi khóa trái cửa.

Đó là phụ trong trang viên nhà Bùi.

Năm Bùi Thời Dục mười hai , sau khi chuyển khỏi nhà cũ, anh đặc biệt giữ riêng cho tôi một căn .

Năm tôi năm .

cái danh “con ngoài giá thú”, tôi bị nhà bỏ, phải tranh đồ ăn chó, co ro trong đống tường đổ nát.

cái mà ngay chó hoang đi ngang cũng muốn cắn tôi một cái.

Lúc , Bùi Thời Dục sân bên cạnh đạp bay anh trai tôi, một mình đánh bảy người, kéo tôi ra khỏi đám đông.

Sau đó đưa tôi về nhà Bùi.

Anh nói cha mẹ mình:

“Con muốn nuôi cô bé này.”

Giọng điệu rất bình thản, cứ như đang nói muốn nuôi một con mèo con chó.

Nhà Bùi mất con trai út, chẳng ai ngăn cản.

Có lẽ cũng bận đau lòng không để tâm.

Mà nhà Phương càng chẳng quan tâm tôi sống hay c//hết, thậm chí còn mong tôi c//hết ngoài đường.

Cứ , tôi đi theo Bùi Thời Dục về trang viên riêng của anh, trở thành cái đuôi nhỏ bám sau lưng anh mỗi ngày.

Anh cho tôi trường quốc tế tốt nhất.

Quần áo, đồ dùng, lớp thêm… tất đều dùng chung tiêu chuẩn anh.

Ban đầu tôi rất sợ anh.

Sau đó phát hiện, dù tôi có gây họa lớn nào, Bùi Thời Dục ngoài lạnh lùng nhưng vẫn luôn bao dung vô điều kiện.

Dần dần, tôi được nuông chiều đến hư.

Có lúc giả bệnh bắt anh đút cơm.

Cố ý thi điểm thấp để được anh kèm .

Mỗi trời mưa giông còn ôm gối chạy sang anh, giả vờ đáng thương để chung.

Mọi trò làm nũng vụng về của tôi đều được bỏ qua dễ dàng.

Rồi sau đó…

Tôi bước d//ậy t//hì.

Cũng bị chẩn đoán vô sinh.

Tôi buồn đến mức ăn không nổi.

Ngay hôm đó, Bùi Thời Dục tức mời vô số bác sĩ nổi tiếng đến nhà.

Chữa trị suốt nhiều năm trời.

Anh chưa từng thấy phiền.

Mười mấy năm qua, anh cưng chiều tôi đến mức vô pháp vô thiên.

Cho về sau…

Khi anh muốn đưa tôi ra ngoài, tôi to gan lớn mật đến mức bò lên giường anh… anh.

03

Năm ba đại , Bùi Thời Dục nhất quyết đưa tôi ra ngoài thạc sĩ.

Tôi phản đối vô số nhưng đều vô ích.

Tôi tức đến phát điên.

Cho trong bữa tiệc tối trước ngày đi, tôi lén bỏ th//uốc ly rượu của anh.

Là người thừa kế duy nhất của nhà Bùi, người muốn bò lên giường anh nhiều vô số kể.

bị bỏ th//uốc cũng chẳng phải đầu.

Nhưng nhiều năm như

Người thành công duy nhất lại là tôi.

anh quá tin tưởng tôi.

Anh uống cạn ly rượu tôi đưa, rồi không chút đề ngã lòng tôi.

Trong suite tầng cao nhất khách sạn, anh bị tôi tr//ói chặt đầu giường, hai mắt bị bịt kín.

Tôi nhấc chân ngồi lên người anh.

Anh r//ên khẽ một tiếng.

người run lên rồi tỉnh lại.

Ý thức được đang xảy ra, Bùi Thời Dục dùng toàn bộ sức lực giãy giụa, bảo tôi thả anh ra.

Nhưng tôi cúi người chặn miệng anh lại.

Dù môi bị cắn rách, trong miệng toàn mùi m//áu tanh, tôi cũng không chịu lùi bước.

“Bất kể cô là ai, cô có biết mình sẽ c//hết rất thảm không?”

Sau đầu tiên.

đã không thể cứu vãn, Bùi Thời Dục vẫn không chịu khuất phục.

Anh nghiến răng nghiến lợi buông lời cảnh cáo:

“Nếu còn tiếp tục, tôi có thể khiến cô sống không bằng c//hết.”

Tôi biết.

Đương nhiên tôi biết.

Nhà Bùi có lực hai giới hắc bạch, muốn xử một người còn dễ hơn bóp c//hết một con kiến.

Những thủ đoạn hành hạ người khác của càng khiến người ta lạnh gáy.

Cho

Tôi bóp lấy cằm anh, mang theo mùi rượu rum và vị tanh của m//áu, cúi xuống hôn anh nữa.

04

Sau một đêm điên cuồng đến kiệt sức.

Sáng hôm sau, tôi tức lên máy bay bỏ chạy.

Trước khi lên máy bay còn cố tình gửi tin nhắn thoại cho Bùi Thời Dục bằng chất giọng khàn đặc sốt:

“Rốt cuộc anh bận gì ? Sao không đến tiễn em?”

Lúc đầu bên kia, Bùi Thời Dục vẫn còn bị còng tay trên đầu giường.

Nghe thấy tiếng chuông thông báo riêng dành cho tôi, anh tức bảo trợ lý dừng mở khóa.

Anh cầm điện thoại lên, quét mở khóa.

Trong mắt thoáng qua một tia đau khổ.

Giọng anh khàn đặc:

“Tiểu Đường… anh đang bận. Anh… xin lỗi em.”

Vốn dĩ tôi chỉ muốn giả vờ giận dỗi để che giấu cảm giác tội lỗi.

Nghe anh nói , tôi cũng không làm khó nữa, chỉ bảo khi nào rảnh sang thăm tôi.

Nhưng Bùi Thời Dục không đồng ý.

Ba tháng sau đó, anh chỉ trả lời những tin nhắn linh tinh của tôi, tuyệt đối không chịu gặp .

Tôi tức đến bu//ồn n//ôn.

N//ôn suốt ba tháng trời phát hiện mình mang thai.

Bác sĩ ngoài nói thể chất tôi đặc biệt, nếu bỏ đứa bé này sau này sẽ không còn khả năng có con nữa.

Tôi quyết định giữ lại.

Một mình ngoài tập, thi cử rồi sinh con.

Khoảng thời gian đó cực kỳ gian nan.

Nhưng tôi thật sự nuôi trẻ con.

Cho con bú hai tuần, tôi liền dùng hộ chiếu của bạn mua vé về , lén đặt đứa bé trước cửa nhà Bùi Thời Dục.

Nghe nói ban đầu anh nổi trận lôi đình.

Sau đó chẳng hiểu sao lại mềm lòng.

Anh còn bế đứa bé sang ngoài tìm tôi, kể hết mọi cho tôi nghe.

Chỉ là lúc , tôi chột dạ đến mức không dám nhìn thẳng anh.

Căn bản không nghe rõ câu:

“Tôi nhất định sẽ gi//ết cô ta.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.