Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
26
Bùi Thời Dục bắt đầu tháo sợi dây quấn quanh .
Một vòng.
Vòng thứ hai.
Vòng thứ ba…
“Anh!”
Mặt tôi trắng bệch, cố giữ tĩnh đứng dậy ngăn lại.
“Hay… hay là ăn cơm trước đi? Ăn xong mở…”
Bùi Thời Dục nghi hoặc liếc trong tay, lại liếc tôi.
, trước mặt mọi người, anh đặt xuống, gật đầu.
“Được, ăn cơm trước.”
Trái tim tôi tạm thời được đặt lại chỗ cũ.
Nhưng chiếc màu trắng chói mắt kia, như thanh kiếm Damocles, treo thẳng trên đầu tôi.
Tôi không dám động, ngay cả hô hấp như bị bóp nghẹt.
Một bữa cơm ăn đến mức dạ dày cuộn trào.
Sau bữa cơm, Bùi Thời Dục cầm ông Bùi vào thư phòng.
Tôi nín thở lặng lẽ đi theo.
Nhưng nói:
“Chuyện tìm em trai có tin tức chưa?
“ nói gần đây có một đứa trẻ từ nước M về, tuổi tác và nhóm máu đều khớp…
“Nếu xác định là nó, thì nhanh chóng Tiểu Đường đi đi, tránh để em trai đau lòng.”
27
Tôi muộn màng hiểu ra đang nói gì.
Em trai ruột của Bùi Thời Dục, cậu út nhà Bùi chính hiệu.
Hóa ra Bùi Thời Dục luôn em trai ruột của chưa chết… còn tìm suốt bao nhiêu năm?
dòng luận lâu mới xuất hiện chứng thực suy đoán của tôi.
【Đợi thiếu gia thật trở về, nữ phụ thế thân này trực tiếp biến đi, ai còn cô ta nữa.】
【Hồi nhỏ Bùi cưng cậu út lắm, chuẩn cuồng em trai. Nếu không phải nữ phụ và cậu út trạc tuổi lại giả vờ đáng thương, sao vào được cửa nhà Bùi…】
【Buồn cười thật. Trước kia cô ta nghĩ không làm người yêu được thì vẫn làm người thân được, giờ người thân chẳng còn phần cô ta nữa…】
Sau trong thư phòng nói gì, đầu tôi choáng tai ù, câu được câu mất, không thấy câu trả lời của Bùi Thời Dục.
Nhưng tôi nghĩ, luận nói .
Bùi Thời Dục không tôi.
Từ đầu đến , anh xem tôi như thế thân của em trai ruột .
28
Ông Bùi rất nhanh đi ra khỏi thư phòng.
Không lâu sau, bên trong vang lên một tiếng ho nhẹ.
“ chuột nhỏ lén ngoài cửa, vào đi.”
“…”
Tôi ngoan ngoãn cúi đầu, đẩy cửa đi vào.
Tôi đang vắt óc nghĩ cách lấy lại mấy tấm ảnh.
Chiếc màu trắng kia bỗng được đến trước mắt tôi:
“Em muốn cái này, không?”
Bùi Thời Dục giao nó cho tôi. Anh không ép tôi mở, nói:
“Anh không xem bên trong là gì. Nhưng anh xử lý người tối nay uy hiếp em, không để hắn có lần sau.
“Dù hắn nói gì về em, anh không tin.”
Tôi ngẩn ra trong khoảnh khắc, kinh ngạc ngẩng mắt.
luận lại hiện lên:
【Đạo đức của Bùi vẫn cao quá. Sắp nữ phụ đi , sợ cô ta buồn nên còn giúp cô ta lần .】
【Cô ta không lại ngu đến mức tưởng Bùi có tình cảm cô ta đấy chứ…】
“Cảm ơn anh, Bùi Thời Dục.”
Tôi cố nén nước mắt sắp trào ra, nhưng vẫn không nhịn được ôm anh một cái.
“Cảm ơn anh đã chăm sóc và nuôi dạy em suốt năm qua. Anh… em xin lỗi.”
29
Ngày hôm sau, tôi bắt đầu bán đi món quà Bùi Thời Dục tặng tôi dưới đủ loại danh nghĩa trong nhiều năm qua.
Bây giờ anh không thiếu chút tiền này.
Nhưng tôi muốn mang Bùi Mạt Mạt, rắc rối do tôi gây ra, đi khỏi đây. Tôi tiền nuôi .
Đồ quá nhiều, tôi còn yêu cầu giữ bí mật, nên quy trình diễn ra rất chậm.
Trong thời gian , Bùi Thời Dục tóm được Phương , kẻ sai người gửi ảnh. Anh phớt lờ nhà Phương, đánh hắn còn nửa cái mạng.
Phương còn chưa kịp lôi ảnh ra đã bị đánh đến còn một hơi.
Đến hơi thở , hắn gào lên:
“Bùi Thời Dục, mày tưởng thứ rác rưởi mày nhặt về là người tốt sao? Phương Đường chính là đàn bà mưu mô. Thật ra cô ta có thể sinh , cô ta mưu mô đến mức…”
Hai chữ “mất mạng” hắn chưa kịp nói ra.
Bùi Thời Dục vẻ mặt phức tạp đã nện chiếc ghế sắt xuống, cho hắn một kết thúc dứt khoát.
Sau , thuộc hạ điện thoại của Phương lên.
Bùi Thời Dục lau máu, đầu ngón tay thoáng run.
Anh nhận lấy, mở khóa.
…
30
Từ khoảnh khắc quyết định để mặc Bùi Thời Dục giúp tôi giải quyết Phương .
Tôi đã lờ mờ đoán được anh nhìn thấy tấm ảnh kia.
là không ngờ mọi chuyện đến nhanh như vậy.
Bùi Thời Dục vô cảm điện thoại cho tôi.
Kèm theo một tấm thẻ có mười hai triệu.
“Đây là số tiền hắn tống tiền em.”
Tôi không nhận.
Tôi không còn mặt mũi nào đối diện anh.
Nhưng anh nói tiếp:
“ thứ trong điện thoại anh không xem. Máy tính và USB của hắn anh kiểm tra , không có bản sao lưu.
“Còn lời hắn nói trước …
“Phương Đường, anh đã nói anh không tin, trừ khi em tự miệng nói anh.”
【Nữ phụ dám thừa nhận, Bùi dám giết cô ta.】
【 Bùi ghê tởm loạn luân nhất. Nếu phát hiện người em gái nuôi nhiều năm muốn yêu đương kiểu , chắc buồn nôn đến mức ói…】
Tôi nhanh chóng lướt qua luận, liều mạng lắc đầu:
“Không phải đâu, là Phương bịa đặt. Anh ta nói bậy.”
Nếu bí mật có thể giấu đến , tôi hy vọng cả đời này Bùi Thời Dục không đêm là tôi đã cưỡng ép anh, không hận tôi.
Thế nhưng, giây sau khi tôi dứt lời.
Diệp Tự gọi điện tới, giọng gấp gáp:
“Anh Bùi, bây giờ anh đang ở đâu? Mau qua đây một chuyến!
“Người em trai anh bảo tôi tìm đã tìm được . Kết quả định ADN cho thấy là cậu ấy!
“Còn đoạn camera lần trước nữa, tôi đã giúp anh khôi phục, hoàn nguyên bản không còn làm mờ …”