Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Ta liền bảo nàng rằng huynh đã táng thân dưới bụng cá, bảo nàng cứ lập một mộ phần giả rồi đem hôn thư chôn là được.”
“Kết quả như thế nào, huynh thử đoán xem?”
Triệu Khâm cố ý giữ lại một đoạn khiến đám ca kỹ ngừng tay gảy tỳ bà, đám công tử thế gia cũng tò mò ngả người về phía trước.
Mạnh Chiêu bật cười, ném một nắm táo khô về phía Triệu Khâm:
“Nói mau!”
Triệu Khâm né sang một bên, rồi làm vẻ nghiêm túc, hạ giọng trách móc:
“Khoan đã, Mạnh huynh, đến đây thì ta phải nói huynh một câu không tốt rồi.”
“Huynh có biết khi nghe tin huynh chết, tiểu nhà huynh thương tâm đến nào không?”
“Nàng ấy không ăn không uống, eo lưng lại gầy đi một vòng.”
“Thật đúng là ‘ đái hiếu tam phân kiều’ ( tử mặc tang phục lại càng xinh đẹp), giờ đã gầy đến như mỹ nhân mắc bệnh vậy.”
“Lúc nàng khóc lóc cầu xin ta, suýt nữa ta đã mềm lòng rồi.”
“Ta tự hỏi, Mạnh huynh, lẽ trái tim huynh làm bằng đá hay sao?”
Một vũ cơ táo bạo và lanh lợi liếc sắc của Mạnh Chiêu, tò mò hỏi:
“Nếu Mạnh đại nhân không muốn cưới nàng ấy thì đuổi nàng ấy đi phải xong rồi sao? Hà tất phải phiền lòng đến thế…”
Thật năm kéo dài không thành thân, lý do rằng ghét nàng mềm yếu hay hay khóc cũng chỉ là cái cớ.
Hắn không phải không muốn cưới nàng, chỉ là bây giờ đã leo lên vị trí cao trong quan trường, luôn cảm thấy một rượu đi đường xa vạn dặm tìm đến chỉ vì muốn gả cho hắn thì tám phần là tham vinh hoa phú quý, chắc đã có thật lòng với hắn.
“Ta muốn thử nàng một lần.”
“Nếu nàng biết ta đã chết mà sẵn sàng vì ta thủ tiết một năm, vậy ta sẽ tin chân tình của nàng, khi ta trở về định sẽ cưới nàng.”
“Còn nếu nàng không chịu nổi nỗi , nhanh chóng tái giá thì sao?”
Mạnh Chiêu cười nhạt, vẻ đầy tự tin:
“Nàng sẽ không làm vậy.”
Hắn và Giang đã quen biết nhau suốt mười ba năm, từ nhỏ đến lớn nàng luôn một lòng một dạ với hắn.
Nghe tin hắn mất, nàng lòng đến như vậy, nếu hắn còn sống trở về thì chắc chắn nàng sẽ mừng rỡ đến rơi nước mắt, sao có thể tức giận với hắn được?
Cùng lắm là làm giận, hắn chỉ cần nhận lỗi, có khi để nàng đánh vài quyền xả giận cũng không sao.
Huống chi, tính tình của Giang vốn hiền lành, từng vì chuyện gì mà chấp không buông.
Còn về việc có người khác sao?
Chuyện đó lại càng không thể.
So về gia thế, chức quan hay diện mạo, hắn dám chắc ngoài Thẩm Hạc Niên – vị tiền bối ấy thì Hoài Châu có nam nhân nào tốt hơn hắn.
“ nếu nàng không bỏ trốn theo ai, mà lại nghĩ quẩn, quyết tâm tuẫn tình thì sao? Khi đó, tội nghiệt của Mạnh huynh sẽ lớn lắm đấy.”
Mạnh Chiêu chén rượu xoay xoay trong tay, khi nghe câu thì thần sắc hơi lay động, mỉm cười nói:
“Giang sẽ không tìm đến cái chết đâu, nàng sợ lắm.”
“Phi! Nàng ấy không hề sợ !”
Triệu Khâm nở nụ cười thần bí, từ sau lưng một hoa nhỏ:
“Đây là nàng ấy làm cho huynh đấy, ta nhân lúc nàng không chú ý mà trộm một .”
nhân chơi tỳ bà hoa nhỏ nhắn xinh xắn, không nhịn được mà muốn chạm tay .
“! Tiểu mỹ nhân đừng động nó, trên có gai tre, lỡ tay đâm, lát nữa đến không đàn nổi thì đừng trách ta không nhắc trước đấy.”
Bức họa trước đột nhiên khơi dậy ký ức cũ.
Mạnh Chiêu nhớ tới ngày mẫu thân đời chính là tiết Trung Nguyên.
ai còn nhớ trong phủ Mạnh gia từng có một thị vì uất ức mà nhảy xuống nước tự , chỉ có tiểu mười tuổi Giang lén kéo tay hắn, cùng hắn chui cửa chó trong phủ mà trốn ngoài.
Hôm đó trời vừa đổ mưa, trên mũi, tay chân nàng đều lấm lem bùn đất, duy chỉ có hoa nàng ôm trong lòng sạch sẽ tinh tươm.
Quê nhà hắn có một phong tục, người chết đuối không thể lên bờ, nếu có thân nhân thả hoa xuống nước thì bọn họ mới có thể đi Vong Xuyên để quay về người thân một lần cuối.
Giang nhát gan, sợ bóng tối, trên đường về liên tục tiếng gió thổi làm hoảng sợ đến bật khóc.
Mà khi đó, hắn – một Mạnh Chiêu mười ba tuổi lại từng ghét bỏ nàng, chỉ dùng vạt áo sạch sẽ giúp nàng lau nước mắt.
Cuối cùng cũng dỗ được nàng mỉm cười, hắn liền tay nàng.
Dưới bầu trời đầy sao, trên nền đất bùn lầy, hai bóng dáng nhỏ bé dựa nhau, một cao một thấp từng bước từng bước trở về nhà.
Dưới ánh đèn, Mạnh Chiêu hoa trong tay mà trầm mặc hồi lâu.
Tre làm đế cho hoa không tốt lắm, đầu ngón tay út của hắn vô tình gai nhỏ đâm phải, đến hắn cau mày.
Mạnh Chiêu nghĩ thầm, chắc nàng cũng chỉ làm khoảng bảy tám cái…
“Nàng ấy đã làm tròn một trăm đèn nhỏ như thế .”
“Ta khuyên nàng đừng làm nữa, nàng nói sợ huynh ở Túc Châu nơi đất khách quê người, lỡ lạc đường không thể trở về nhà.”
Mạnh Chiêu cứng đờ người, không nói thêm một lời.
“Hôm sau, nàng ấy quán rượu, ta tay nàng mà thật sự không nỡ tiếp.”
“…Nàng không có tiền sao? Sao còn phải tiếp tục rượu?”
Sự gấp gáp trong giọng điệu đến ngay bản thân hắn cũng không nhận .
“Huynh đúng là không hiểu nỗi khổ của dân thường.”
“Tiền nhờ người dò la tin tức, tiền mua vàng mã, dầu đèn đều là tiền .”
“Muốn mời tăng nhân tụng kinh siêu độ thì số bạc trâm cài còn không đủ, nàng ấy chỉ có thể ôm bộ giá y mình tự tay thêu mà ngồi trước tiệm đồ thật lâu, khóc đến sưng mắt phải cắn răng đi vì ép giá quá thấp.”
Lời còn dứt, đám công tử đã cười ngả nghiêng.
Chỉ có ca kỹ lại im lặng cúi đầu gảy đàn, thương thay cho một nhân đã gửi gắm chân tình lầm chỗ…
3
Mấy ngày nay Thẩm đại nhân bận rộn công vụ, ta mấy lần muốn đích thân tạ ơn chàng đều không tìm được người.
Mãi đến khi nghe từ miệng gia nhân mới biết, Thẩm đại nhân đã dẫn người bắt giữ đám lang thang gây sự, ngày mốt sẽ thẩm vấn bọn chúng.
Lại làm phiền Thẩm đại nhân đến vậy, trong lòng ta thực sự áy náy vô cùng.
Thế nên sáng nay ta dậy từ rất sớm, định sẽ giúp đỡ chàng chút việc.
Ta muốn nấu canh bà đầu bếp liền giật gạo trên tay ta:
“Tay đang thương nên không được dính nước.”
Ta muốn quét sân thì nha hoàn lại vội vã chạy đến đoạt cây chổi, cười nói:
“ thương, sao có thể làm việc được?”
Khắp phủ Thẩm gia, trên dưới đều bận rộn thu dọn, có chỗ nào ta có thể giúp được.
Thấy ta đứng ngẩn người, tiểu nha hoàn quét sân là Tiểu Đào nhỏ giọng nói:
“Không phải là không muốn để giúp, mà là bởi lão gia của Thẩm đại nhân sắp tới đây rồi.”
“Ai da, nhắc đến Thẩm lão gia, đừng nói chúng ta là hạ nhân mà ngay Thẩm đại nhân cũng đầu lắm đấy!”
Lời còn dứt, từ ngoài hành lang đã có làn hương phấn sực nức kéo đến, một nhóm bà mối vận áo hồng lục, trên tay theo tranh vẽ ríu rít bám theo Thẩm Hạc Niên không buông.
“Thẩm đại nhân, lệnh tôn đã nói rồi, tức phụ Thẩm gia định phải có ba điều kiện: một là dung mạo mỹ lệ, hai là phẩm hạnh đoan chính, ba là mệnh cách quý phái.”
“Đại nhân đừng làm khó bọn ta, tất đều là ý của lệnh tôn, ngài định phải xem bức họa rồi mới xong chuyện!”