Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Dù thân phận anh hiển hách, tôi không dám giấu. Hơn nữa, tôi còn có nhờ anh, sao dám qua mặt. Chỉ là, khi ấy anh tỏ thái độ gì, như thể “Tôi là vợ chưa cưới của Lương Tư” dính dáng gì đến anh.
11
Sau khi ăn tối, tôi ngồi trò một lúc với Lương. Hồi , bố tôi vốn muốn để Thi Kỳ liên hôn với Lương Tư, nhưng Lương lại chỉ đích danh tôi.
Vì là người nhân hậu, cũng không thể chấp nhận kiểu chen vào gia đình người khác như dì Chu. Với Thi Kỳ, đương nhiên không có ấn tượng tốt.
Khi ấy, dì Chu và Thi Kỳ nổi trận lôi đình nhưng làm gì. Dù sao, nhà họ bám vào cành cao nhà họ Lương cũng là phúc lớn.
Sau khi tôi và Lương Tư liên hôn, nhà họ Lương công khai lẫn ngầm hỗ trợ nhà họ không ít đơn hàng. Cho dù họ có bất mãn ra sao, cũng dám dại dột.
Ra khỏi phòng Lương, tôi định đi tìm Lương Tư nhờ anh ta tôi về. Nhưng đứng ngoài cửa phòng anh ta, tôi nghe anh ta gọi : “Đương nhiên là anh nhớ em rồi, cưng ạ.”
“Nơi nào cũng nhớ, chỗ dưới lại càng nhớ hơn.”
“Em đến khách sạn tắm rửa sạch sẽ chờ anh trước nhé, lát nữa anh đến. Ngoan, chờ gia đến, để anh cho em ăn chỗ .”
Tôi không nghe thêm, quay người đi lầu. Ra đến sân vườn, men theo lối nhỏ trải hoa. vườn nhà họ Lương trồng rất nhiều loài hoa cỏ quý hiếm mà tôi chưa từng nghe tên.
Tôi đi ngắm, không ý nên đâm sầm vào một lồng ngực.
“Xin lỗi.” Tôi tay ôm mũi đau, vô thức xin lỗi.
“Đụng có đau không?”
Giọng nói quen thuộc vang lên. Tôi ngẩn người, rồi ngước lên. Dưới ánh đèn đường, gương mặt hoàn hảo như điêu khắc của Lương Đình Sinh đập vào mắt tôi.
12
Tôi bỏ tay ôm mũi , mỉm cười với anh: “Hết đau rồi, .”
Lương Đình Sinh tay xoa mái tóc dài buông xõa của tôi.
“Nhìn ngoan này.” Tôi sững lại một giây, hiểu anh chắc nói đến cách ăn mặc của tôi hôm nay. Hôm nay tôi không trang điểm, tóc đen để dài, áo sơ mi trắng rộng, quần jeans ôm xanh, giày vải.
Cách phối đồ rất quê mùa. Cũng là phong cách tôi hay dùng trừ những lúc ở bên anh.
Tôi nghiêng đầu, cười với anh: “Hóa ra, thích kiểu nhạt nhòa này sao?”
đôi mắt sâu thẳm lúc nào cũng lạnh lùng của anh chợt ánh lên ý cười rất .
Anh nói: “Anh đều thích.”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh, đoán ý câu nói . Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên người Lương Đình Sinh, khiến anh càng thêm dịu dàng. Bầu không khí vặn. Khiến tôi không kìm …
Muốn hôn anh.
là tôi kiễng , vòng tay qua cổ anh. Ngước mặt lên, gọi: “.”
Lương Đình Sinh ôm eo tôi, đổi bị động sang chủ động, cúi hôn. Có lẽ đêm quá đỗi dịu êm. Khoảnh khắc , đầu tôi như pháo hoa rực rỡ tung bay.
Đúng lúc tôi với anh đắm chìm nụ hôn, bỗng có gọi vẳng đến không xa.
“Vãn Vãn—”
13
Là giọng Lương Tư. Tim tôi bỗng đập thình thịch, tôi luống cuống muốn rời môi anh. Nhưng anh không cho, anh giữ lấy môi tôi, một tay siết eo tôi, ép tôi chặt vào lòng.
“Vãn Vãn?”
Lương Tư càng lúc càng gần, tim tôi như nhảy lên tận cổ. Rồi cả cũng vang tới.
Lương Đình Sinh hôn dắt tôi lùi về phía hòn giả sơn gần , khuất bóng tối. Nụ hôn của anh mỗi lúc một sâu, lòng bàn tay mỗi lúc một nóng.
Còn của Lương Tư càng lúc càng rõ, càng lúc càng sát. Như chỉ cách một tầm tay. Nhưng chính lúc này, tôi lại thấy lòng bình tĩnh hơn. Tôi nhắm mắt, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh. Dù sao trời có sập cũng có anh chống đỡ.
May mắn thay, Lương Tư chỉ đi ngang đường nhỏ cách chúng tôi vài . Anh ta không phát hiện ra chúng tôi.
Mãi đến khi dần xa rồi biến mất, tôi và anh tách ra.
Anh dùng đầu ngón tay mơn man đôi môi tôi, : “Bao giờ em hủy hôn ước với cậu ta?”
Tôi mỉm cười: “Giờ chưa .” Chưa đến lúc. Nhưng chắc cũng sắp rồi.
Lương Đình Sinh gật đầu, “Cần anh giúp không?”
Tôi nhón , hôn môi anh.
“Cần. Bố em muốn lấy dự án năng lượng . Nhưng đừng cho ta.”
Anh bất chợt bật cười, tay xoa đỉnh đầu tôi.
“.”
14
Tôi và anh chia nhau đi ra khỏi khu vườn. vào đại sảnh, tôi thấy Lương Tư ngồi bấm thoại.
thấy tôi, anh ta vội tắt màn hình, đứng dậy : “Vãn Vãn, em đi đâu vậy? Người làm nói thấy em vào vườn, anh tìm mãi không thấy.”
Tôi cụp mắt , như ngại ngùng đáp: “Em hơi đau bụng, đi vệ sinh thôi.”
Lương Tư gật đầu, không thêm.
Anh ta nôn nóng ngó đồng hồ, rồi nắm tay tôi kéo ra cửa: “Anh em về trước, lát nữa anh còn ít việc cần xử lý.”
Tôi ra vẻ hiểu , “vâng.”
Ngồi trên xe, tôi chăm nhìn màn hình thoại, nhắn tin trao đổi với anh về dự án năng lượng .
“Vãn Vãn, em nhắn với ai vậy? Lên xe là bấm máy suốt.” Giọng Lương Tư có khó chịu.
Tôi im lặng cất thoại, quay sang cười nhẹ với anh: “Em nhắn cho bố em, nói sắp về, em có cần mua gì mang về không.”
Lương Tư không nghi ngờ, anh nhìn thẳng phía trước: “Chờ về, chắc hai nhà cũng nên bàn cưới của chúng ta.”
Tôi mím nhẹ môi, cúi đầu, dịu giọng: “Vâng, em nghe theo mọi người.”
Thấy tôi ngoan như , anh ta liền một tay ra, âu yếm nắm tay tôi.
Thực ra tôi biết anh ta nhắc đến kết hôn ngay lúc này, qua là vì sau khi Lương Đình Sinh về nước, mọi thực quyền của nhà họ Lương đều do anh nắm.
Bố của Lương Tư không có đầu óc kinh doanh, cổ tay họ vốn không nhiều. Nếu tôi cưới vào, Lương nhất định sẽ cho tôi một cổ .
Khi , của tôi đương nhiên sẽ thuộc về bọn họ. Mặc dù bây giờ tiền cổ tức hằng năm với người thường mà nói là số trên trời. Nhưng ai lại không muốn kiếm thêm nhiều tiền hơn chứ.
15
Dừng xe trước cổng nhà, Lương Tư thậm chí không .
Anh ta giơ tay ôm tôi lại gần, hôn lên trán tôi: “Vãn Vãn, anh không em lên lầu , công việc của anh gấp lắm.”
Tôi cười, dịu dàng: “Không sao, anh mau đi làm việc đi.”
“Ừ, Vãn Vãn đúng là ngoan nhất.”
khi tôi xe, anh ta liền quay đầu xe phóng vút đi, mấy chốc khuất dạng. Tôi ngừng cười, lấy khăn ướt có cồn túi xách, lau vầng trán, rồi ném vào thùng rác. Xong đẩy cổng nhà vào.
Chắc chắn Thi Kỳ không có nhà, hẳn cô ta sớm đến khách sạn chờ Lương Tư.
Tắm xong, tôi nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ bố. Không vội, tôi sấy khô tóc rồi gọi lại cho ta: “Bố, dự án, nói với Tổng giám đốc Lương rồi.”
ta lập tức : “ nào? Cậu ta đồng ý chưa?”
“Anh ấy…” Tôi ngừng giây lát, như thể không biết mở lời sao.
Bố nóng nảy truy vấn: “Anh ta thái độ nào, nói mau!”
“Anh ấy không nói cho cũng không nói không, chỉ bảo sẽ cân nhắc kỹ.”
Bố tôi nghe thì nổi khùng qua thoại: “Sao không rõ? Chút việc vậy mà cũng không làm nên hồn! Nuôi bao năm thật phí công vô ích!”
Tôi cầm thoại, im lặng. Nhưng lòng lại thấy vui. Đợi biết ai là người nắm quyền của JW, e là sẽ càng tức giận thất vọng hơn khi biết “ vô dụng” này vô dụng chút nào.