Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Còn nữa, sau người khác quỳ, không được phép quỳ.”
Tôi ngưng mắt nhìn hắn hồi lâu.
Sau đó, dùng cằm chỉ chỉ mảnh giấy vụn dưới chân.
“ tổng, tôi chỉ là muốn cúi người nhặt rác thôi mà…”
“…”
Việc tôi có quỳ hay không thật sự không quan trọng.
Nhưng việc tôi vừa nãy muốn nhặt rác cũng là thật.
Mảnh giấy vụn nhàu nát nằm dưới chân tôi, cũng không biết là tên vô ý thức nào vứt bừa bãi ở đây nữa.
vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi người.
Tôi và hắn dùng im lặng đáp trả im lặng.
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn dừng lại trên cánh tay tôi.
Sau đó đưa tay, vén tay áo tôi một .
Từng vệt hồng hiện ra trước mắt.
…
Tôi vô thức muốn che đi, hắn kiên quyết giữ chặt tay lại.
thương mới cũ đan xen, sẹo lồi lõm tố cáo gì tôi từng trải qua, rõ mồn một trước mắt.
thương là do ai gây ra, tôi và hắn đều lòng dạ rõ ràng.
Chính là cái người bán tôi cho hắn, nhưng lại hắn tống vào tù kia.
Người cha tốt của tôi.
Hắn rũ mắt nhìn chằm chằm chỗ đó, tay muốn chạm vào, nhưng rồi lại khựng lại.
“ Từ , đừng giả bộ ra vẻ kinh ngạc được không hả?”
“Mấy thương chẳng phải khi tôi ở bên anh có rồi ?”
“Anh trốn tránh cái gì? Muốn xem thì cứ xem đi, cho anh xem cho anh xem.”
Tôi xắn tay áo đưa trước mặt hắn.
Hắn ngược lại quay mặt đi chỗ khác.
Ồ, đúng thật.
Mấy sẹo ngang dọc chằng chịt .
Có vài , đúng là quá xấu xí rồi.
Tôi thất vọng buông tay áo xuống, lại đột ngột hắn ôm chặt vào lòng.
Người đàn ông đưa tay, che đi đôi mắt tôi.
Bên tai, là lời lộn xộn của hắn.
“Đừng phát điên.”
8
Sự thật chứng minh rằng, tôi và Từ ở bên nhau, luôn sẽ có một người phát điên trước.
Hắn có lẽ coi là một ông chủ yêu cầu nghiêm khắc với nhân viên, cuối cùng cũng không chịu nổi cái hành vi suốt ngày trốn việc của tôi.
Hắn với tôi rằng, nếu tôi còn không chịu việc cho đàng hoàng, hắn sẽ tiếp tục nhốt tôi ở nhà.
Tôi: “Còn có chuyện tốt thế cơ á?!”
Cái chỗ Từ nhốt tôi kia, ngoại trừ chỗ hơi nhỏ một .
Đầu bếp nhà hắn nấu ăn thì đúng là quá đỉnh luôn ấy chứ.
Vậy tôi vui vẻ chạy tót nhà Từ ở tiếp.
Có lẽ là do tôi biểu hiện quá vui vẻ, tối hôm đó, hắn đeo cho tôi cái vòng cổ kia.
Chính là cái vòng cổ đặt kia.
Cũng coi là đúng theo yêu cầu của tôi từng cái một.
Khi hắn đeo cho tôi, tôi không giãy giụa, cũng không lộn xộn.
Dây chuyền dưới ánh đèn phản xạ ra ánh sáng vụn vặt, tựa một dải ngân hà rơi xuống cổ tôi.
Ngón tay cái của hắn, nhẹ nhàng vuốt ve một .
Ôm lấy tôi, dịch chuyển tôi chiếc gương.
Tôi không nhìn đó, hắn xoay cằm tôi lại, bắt tôi phải nhìn.
“Không được nhắm mắt.”
“ nhìn xem gương đi, ừm?”
“…”
Tôi ngồi trên đùi hắn.
Ánh sáng phòng không hề sáng sủa, thậm chí còn có tối tăm,
mảng bóng loang lổ phủ người chúng tôi, hắn cúi người, từ vành tai tôi hôn nhẹ nhàng tỉ mỉ.
Cho khi…
Hôn sợi dây chuyền kia.
Tôi khẽ hắng giọng một tiếng, :
“Ồ, tôi biết tôi đẹp mà.”
“Nhưng anh cũng đâu cần cứ nhìn mãi thế, dù đẹp đâu, thì đó cũng là mặt của tôi thôi.”
“Không phải của anh…”
Bàn tay đang kiềm chế tôi cuối cùng cũng buông lỏng.
Hắn ôm trán, khẽ bật cười một tiếng.
“Thật là biết phá hỏng bầu không khí mà, đồ ngốc.”
“…”
Hắn từ bên tôi thuận thế ngả xuống.
Lún sâu vào ga giường, còn phải đưa tay, vén vén mái tóc dài của tôi.
“Nguyễn Nguyễn.”
“Cảm giác buông xuôi rốt cuộc là thế nào?”
“Tôi cũng muốn, cảm nhận thử một .”
“…”
Tôi quay đầu, kinh ngạc nhìn người đàn ông bên hơi thở dần trở đều đặn, rồi sau đó.
mất rồi.
Tôi rồi mà.
Hai chúng tôi ở bên nhau, luôn sẽ có một người phát điên trước.
9
Tôi thừa nhận, tôi từng do dự, liệu có cầm lấy chiếc gối bên .
Úp mặt người đàn ông đang say chết kia mà bịt chết hắn hay không.
Ai hắn nhốt tôi lại.
Ai hắn gọi tôi là cún con.
Nhưng mà, thật sự giết hắn rồi, tôi lại chẳng biết mình phải gì tiếp theo.
Tôi biết cuộc đời vốn dĩ đầy rẫy khó khăn.
Tôi biết người dũng cảm đương đầu với gian truân luôn được ca tụng.
Nhưng tôi chỉ muốn nằm ườn ra, chỉ muốn nằm ườn ra, chỉ muốn nằm ườn ra.
Chống chọi mệt mỏi quá rồi, tôi không muốn chống chọi nữa.
Bàn tay tôi, chậm rãi vuốt ve vòng dây đang quấn quanh cổ,
Vị trí thật khéo léo, che đi sẹo lồi lõm vốn có ở nơi đó.
Một vòng sẹo đáng sợ.
Đây chính là cái giá của sự chống chọi mà tôi từng trả.
…
Tôi thiếp đi, rồi chìm vào giấc mộng.
mơ là cảnh tôi cha đánh đập, tôi biết ông ấy thật sự không hề yêu thương tôi.
Nhưng có đôi khi ông ấy đánh tôi thật sự rất tàn nhẫn.
Người hầu nhà đều xì xào bàn tán vì rõ ràng tôi là con út của cha tôi khi tuổi xế chiều, mà vẫn có thể đánh đập tàn tệ vậy.
Rồi tôi lại mơ thấy tôi.
Cha tôi yêu thương tôi lắm.
tôi lớn hơn tôi rất nhiều, có đôi khi cha tôi uống rượu say rồi đánh tôi.
tôi sẽ che chắn cho tôi sau lưng.
Cha tôi tôi là quái vật.
tôi bịt kín tai tôi, không cho tôi nghe thấy.
…
“ gặp ác mộng à.”
Khi tôi giật mình ngồi dậy, nghe thấy người bên thản nhiên .
Tôi chớp chớp mắt, nhìn hắn.
Ánh chiều tà ngoài cửa sổ lan tỏa xa xăm, chiếu rọi vào đáy mắt hắn, phản chiếu ra hình ảnh tôi hoảng hốt bất lực.
Đáng sợ thật, tôi vốn dĩ cho rằng giấc có thể giúp tôi quên đi tất cả.
Nhưng ác mộng lại cứ thích gợi nhắc tôi nhớ tất cả điều không muốn nhớ kia.
Tôi chớp chớp mắt, nhìn người đàn ông đang ngồi bên tôi.
“ anh vẫn còn ở đây?”
Hắn nhướng mày.
“Tôi buông xuôi rồi mà.”
“…”
Ơ??? Không phải, anh cũng có thể buông xuôi được ?
Hình tượng nhân vật của anh chẳng phải là tổng tài cuồng công việc ?
“, buông xuôi được thì tôi không buông xuôi được à?”
Chỉ là hắn không hề cảm thấy vậy.
Tựa người vào tường, tựa vào, tựa vào, đầu vô thức nghiêng sang hõm vai gáy tôi.
Người đàn ông ngáp một hơi, khẽ cười nhỏ:
“Mỗi ngày ba tiếng tôi cũng đủ phiền rồi.”
“Để tôi một lát đi.”
“Nguyễn Nguyễn.”
…
Tôi biết, Từ coi là thật sự tay trắng sự nghiệp.
Tôi không còn nhớ rõ dáng vẻ của hắn khi rời đi nữa rồi.
Tôi chỉ biết vòng mười năm, từ một tên nhóc nghèo khổ bước ngoặt thâu tóm trực tiếp công ty của cha tôi.
Gian truân và cay đắng đó, không phải một người bình thường có thể gánh vác nổi.
Cho dù có gánh vác nổi, cũng phải lột xác thay da mới được.