Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nàng vội lau giọt lệ vừa tràn ra nơi khóe mắt, cố gắng nở nụ :
“Ta chỉ trách học nghệ chưa tinh, đến sư phụ cũng không cứu được. Bà vì một nam nhân bạc tình mà đời không chồng, cuối cùng vì đau mà sinh bệnh, rồi mất mạng. Ta sự không cảm thấy tiếc nuối vì bà.”
Nói xong, nàng từ ta rồi rời đi.
Người đã phụ Tiễn Tố Tâm là ai, ta không rõ.
Năm đó ta còn nhỏ, không nhớ được nhiều chuyện, nhưng phụ thân và mẫu thân nhất định biết.
22
lời của Giang Nguyệt, thân thể Tiêu Tố suy nhược là trúng độc.
Trùng hợp thay, trong nguyên tác, Giang cũng c.h.ế.c vì loại độc này.
khách bôi độc lên mũi tên, định ám sát Tiêu Tố, nhưng Giang lại thay hắn đỡ một kích này.
Loại độc này có nguồn gốc từ Tây Vực, gọi là Cửu Diệp La Anh, độc tính cực mạnh, không có thuốc giải, người trúng độc tuyệt đối không thể sống sót.
Nhưng Tiêu Tố đã trúng độc ? Tại sao hắn vẫn còn sống?
Điều này có nghĩa là… độc này có thể giải được sao?
Buổi tối, khi cùng hắn ngồi ăn chung một bàn, ta thuận tay gắp một món cho hắn, dò hỏi:
“ quân, ta thấy mấy ngày ngươi ăn uống không ngon miệng, ngày mai để Giang cô nương khám cho ngươi một chút nhé?”
Hắn ngẩn ra, hơi dự, sau đó lắc đầu:
“Không phiền phức vậy đâu, bệnh của ta không đáng kể, vẫn là bệnh của nàng quan trọng hơn.”
[Yểu Yểu đang lo lắng cho ta sao?]
[Xem ra mấy ngày nàng vẫn luôn âm thầm chú ý đến ta, chắc chắn là yêu ta rồi!]
“……”
Ta nói xem, đôi khi tai ta thực sự vô tội.
Ta cố tình phản bác:
“ quân cứ đẩy qua đẩy lại, chẳng lẽ… sự có gì khó nói sao? Không trách được đêm tân hôn ngươi lại ngủ thư phòng, thân đã mấy tháng rồi mà vẫn không chịu cùng ta đồng giường.”
Hắn đang ăn cơm, bị lời này làm cho nghẹn, ho sặc sụa.
Là kẻ gây họa, ta đương có trách nhiệm, vỗ nhẹ lưng cho hắn, đồng thời vô cùng quan tâm, vui vẻ hỏi han:
“Đường đường là một nam nhân trưởng , ăn cơm cũng có thể bị nghẹn, là quá bất cẩn rồi.”
Ngay sau đó, tai ta lại vang lên giọng nói của hắn.
[Yểu Yểu lại nóng muốn cùng bản vương viên phòng đến vậy?]
[Những ngày này, hẳn là nàng chịu khổ lắm rồi.]
[……]
gì?
Ta không , ta không có, ngươi đừng nói bậy!
Sau khi hắn lại, gương mặt trắng nõn hơi ửng đỏ.
Hắn nắm cổ tay ta, ánh mắt thâm tình nhìn ta hồi lâu, sau đó chậm rãi buông tay.
Hắn nói: “Rồi sẽ có một ngày, nàng sẽ biết tất .”
Hả?
Đến mức này mà hắn vẫn nhịn được?
Xem ra hắn quyết tâm giấu ta đến cùng rồi.
….
Sau bữa tối, ta cùng Tiểu Đào đi dạo trong hậu viện để tiêu thực.
Tiêu Tố quay lại thư phòng xử lý công việc. Gần đây hắn có vẻ bận rộn hơn hẳn, rõ ràng chỉ đảm nhiệm một chức quan nhàn hạ trong triều, nhưng lại không biết đang lo liệu những chuyện gì.
Điều duy nhất ta biết được, chính là khách ngày ấy đã bị tra ra, dường như có liên quan đến Tứ hoàng tử.
Hiện tại, trong số các hoàng tử đã trưởng , có ba người:
Thái tử – con chính thất, dũng mãnh nhưng vô mưu, nói trắng ra là đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển.
Tứ hoàng tử – con của Quý phi, có tài nhưng không có đức, làm việc không từ thủ đoạn, tính tình nham hiểm.
Tiêu Tố – bề vô hại, ai cũng có thể giẫm lên, nhưng thực chất lại âm thầm tích lũy lực lượng, chờ thời cơ.
Trong triều có lời đồn rằng Hoàng thượng có ý phế Thái tử, lập Tứ hoàng tử làm người kế vị.
Một khi Tứ hoàng tử lên ngôi, các hoàng tử còn lại e rằng khó mà có kết cục tốt đẹp.
Lại nghe nói, ngay khi Tân Phụ Cương vừa hồi kinh, hàng loạt quan viên của Công bộ bị xử lý. Nhẹ thì bị cách chức, nặng thì bị bỏ vào đại lao chờ thẩm tra.
lý, tự ý hồi kinh mà không có lệnh triệu gọi là tội lớn, nhưng Hoàng thượng chỉ phạt hắn nửa năm bổng lộc, xem ra là công bù tội.
Ngược lại, phụ thân ta gần đây liên tục dâng mấy chục bản tấu xin từ quan về quê, nhưng Hoàng thượng cương quyết không đồng ý.
Không còn cách khác, phụ thân ta đành giả vờ đau đầu, phát sốt mỗi ngày.
Hoàng thượng làm sao lại không nhìn thấu chiêu trò này? Ngài không vạch trần, chỉ ban thưởng không ít dược liệu bổ dưỡng cho Giang gia, lại đặc cho phụ thân ta nghỉ vài ngày, còn cố ý đe dọa: Nếu dưỡng bệnh không tốt, chuẩn bị tinh thần bị cắt bổng lộc đi.
Phụ thân ta vừa nghe thấy chuyện trừ lương, dám tiếp tục giả bệnh?
Chỉ có thể ngoan ngoãn đến triều đúng giờ.
Quả , đúng như mẫu thân nói, muốn thoát khỏi cốt truyện, khó lắm.
Mặt trăng treo cao, ta bắt đầu buồn ngủ.
Khi ta quay về phòng, Tiêu Tố cũng ở đó.
Hắn chỉ mặc trung y màu trắng tuyết, tóc còn vương giọt nước, có lẽ vừa tắm xong.
Ta khách sáo hỏi: “ quân đặc đợi ta sao? Có chuyện gì à?”
Hắn nhàn nhạt đáp: “Không có gì.”
[Không có gì to tát, chỉ là muốn ngủ với nàng.]
“?”
Hắn… hắn vừa nói gì quái dị vậy?
“Không có chuyện gì thì ta muốn nghỉ ngơi rồi.”
Ý là, ngươi có thể rời đi.
Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tiểu Đào lui xuống, sau đó tiện tay đóng cửa lại, rồi bắt đầu… cởi áo.
“Đợi đã, ngươi… ngươi… ngươi làm gì ?”
Nhìn thấy cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện, ta… không có cốt khí mà nuốt nước bọt.
Hắn khựng lại, nhàn nhạt đáp:
“Cởi áo.”
Cảm ơn, mắt ta còn dùng được.
Nhưng vấn đề là, ngươi cởi áo trong phòng ta làm gì?
Không lẽ… hắn thực sự muốn đồng giường với ta?
Dường như để chứng minh suy nghĩ của ta, giọng nói trong đầu hắn lại vang lên.
[Cuối cùng cũng có thể ngủ cùng Yểu Yểu thơm mềm rồi.]
[ thư phòng chết tiệt kia, ai thì cứ ngủ, bản vương không ngủ nữa!]
Chờ đã, sao ngươi cởi nhanh vậy?
Dừng tay!
Thêm một lớp nữa là ngươi chỉ còn độc quần lót thôi đấy!
Ngươi sự không coi ta là người nhỉ?
Ta vội vàng tiến lên, kéo vạt áo hắn lại, lắp bắp nói:
“ quân, ta… ta bị dị ứng với thân thể nam nhân, hay là ngươi cứ mặc nguyên quần áo mà ngủ đi.”
sự dị ứng!
Ta cảm thấy trong mũi có hơi ấm áp rồi!
Hắn nghi ngờ:
“Dị ứng?”
Ta cứng đầu gật:
“Không sai.”
“Nhưng ta không quen mặc đồ khi ngủ.”
Ta lập tức nhân cơ hội đề xuất:
“Vậy ngươi ngủ ở phòng đi.”
Hắn đành nhượng bộ:
“Được thôi.”
Ta còn đang thầm mừng vì không chung giường với hắn, thì hắn xoay người, trèo lên giường, cởi giày, nằm xuống, còn đặc dời vào trong, chừa ra một chỗ cho ta.
Hu hu hu, miệng này của ta!
Không có việc gì lại lắm lời làm gì chứ?
Tự đào hố chôn rồi!
Sau khi rửa mặt xong, ta dây dưa mãi mới lên giường, nằm thẳng đơ, hoàn toàn không buồn ngủ.
“ quân, ta ngủ không ngoan, sợ làm phiền đến ngươi. Hay là ngươi…”
Hắn thản nói:
“Không sao, ta từng thấy rồi.”
Ta lập tức bừng tỉnh, kinh hãi kêu lên:
“A?”
Hắn lén nhìn ta ngủ sao?
Hắn giải :
“Ý bản vương là… đã từng thấy người có tư ngủ tệ, không chỉ nàng.”
Ta: Cảm ơn nhé…
23
Thoáng chốc đã nửa tháng trôi qua, đã là rằm tháng Bảy—Lễ Vu Lan Bồn, cũng là ngày ta mong đợi đã lâu.
Hôm bá quan đều được nghỉ, buổi tối dân chúng sẽ tập trung bờ sông Vị Thủy, thả đèn nước, dẫn lối cho vong hồn cô quạnh.
Nếu như không có bất ngờ xảy ra… thì chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra.
Ánh trăng tràn vào cửa sổ, phố rực rỡ ánh đèn lồng.
Ta đã không thể kiềm chế được nỗi kích động trong .
Chỉ đêm trôi qua suôn sẻ, ta sẽ được tự .
Tạm vương phủ Dụ Vương.
Tạm Tiêu Tố.
À không.
Vĩnh viễn không gặp lại, Tiêu Tố.
Mặc dù hắn đối xử với ta tốt, nhưng ta càng muốn sống hơn.
“Yểu Yểu hôm có vẻ vui?”
cạnh, giọng nói của Tiêu Tố kéo ta trở về thực tại.
Không biết vì sao, giữa khung cảnh náo nhiệt này, giọng hắn lại vương chút cô đơn đến lạ.
Ta nhìn dãy hàng quán nhộn nhịp phố, mỉm đáp:
“Đúng vậy. Được cùng quân dạo phố, cùng nhau thả đèn nước, tất là vui rồi.”
“Thì ra là vậy.”
Hắn khẽ , ánh mắt sáng rực như ánh trăng rằm, giọng điệu chân :
“Vậy mỗi năm vào rằm tháng Bảy, ta đều sẽ ở nàng. Có được không?”
bàn tay ta siết chặt lại, nhất thời không dám nhìn vào mắt hắn:
“Chuyện này…”
Ngay lúc ta còn đang lúng túng, một giọng nói kiêu ngạo tùy ý từ xa truyền đến, giúp ta giải vây.
“Yểu Yểu.”
Ta tiếng gọi nhìn qua, chỉ thấy Tân Phụ Cương khoác hắc y, sải bước tiến về phía ta.
Khi hắn đến gần, ta trêu ghẹo:
“Tân tiểu tướng quân, ngươi không đi tìm Giang cô nương sao?”
Hắn hừ lạnh:
“Ta với Giang Nguyệt đâu có thân thiết. Hơn nữa, thánh thượng phát bệnh đau đầu, các thái y trong cung đều bó tay, nàng ấy đã được triệu vào cung khám bệnh rồi.”
Ta nhíu mày:
“Không là Vương gia tiến cử sao? Hắn không nói gì với ngươi à?”
Dứt lời, Tân Phụ Cương khiêu khích nhìn Tiêu Tố.
Ta kinh ngạc:
“ có chuyện này sao?”
Trùng hợp thay, trong nguyên tác, Hoàng thượng chết vì bệnh đau đầu.
Mẫu thân ta không nhớ rõ thời điểm chính xác, chỉ biết Hoàng thượng qua đời vì chứng đau đầu quái lạ.
Có người đã hối lộ cung nhân, bỏ thuốc mạnh vào dược thiện.
Người bị bệnh đầu nếu uống vào, sẽ sinh ra ảo giác, cuối cùng kiệt sức mà c.h.ế.c.
Trong truyện không đề cập đến kẻ chủ mưu, lời mẫu thân thì:
“Tác giả não tàn, đào hố không lấp, sớm muộn gì cũng tự chôn .”
Nếu Hoàng thượng có chuyện, chưa biết chừng tội danh sẽ rơi lên đầu Giang Nguyệt, kéo Thái tử và Tiêu Tố, cuối cùng để Tứ hoàng tử ngồi hưởng lợi.
Hoàng đế vừa mất, tức khắc sẽ có tân quân kế vị.
Còn ta, có thể sẽ c.h.ế.c trước khi Tiêu Tố lên ngôi.
Mọi chuyện dường như đang đi lệch khỏi cốt truyện, nhưng cũng có vẻ như đang đúng quỹ đạo của nó.
Tiêu Tố thản đáp:
“Là Giang đại tự nguyện vào cung. Nàng thân thể yếu, dưỡng, không nên suy nghĩ quá nhiều.”
Tân Phụ Cương nhướn mày, không dây dưa thêm, chuyển đề tài:
“Nhiều năm không về, ta không quen đường lối kinh nữa, nên muốn tìm ai đó đưa ta đi dạo. Nghĩ tới nghĩ lui, ta cũng chỉ quen nàng.”
Ta còn đang trầm tư, bỗng bị Tiêu Tố kéo về hắn.
Hắn như không , chậm rãi nói:
“Không biết Tân tiểu tướng quân là muốn tìm một người, hay là muốn tìm Vương phi của bản vương?”
[Tân Phụ Cương, ngươi lại dám ngang ve vãn Vương phi của bản vương ngay trước mặt ta?]
[Ngươi xem ta là người c.h.ế.c à?]
Tân Phụ Cương tiến lên, nắm cánh tay ta, giọng nói kiên định:
“Nói thẳng ra thì sao chứ? Ta chính là muốn tìm Yểu Yểu. Ta chỉ một nàng, nàng ra, không ai có thể thay .”
Ánh mắt Tiêu Tố chợt tối lại, chằm chằm nhìn bàn tay đang nắm ta của Tân Phụ Cương.
Ta mơ hồ ngửi được mùi sát khí.
Tiêu Tố hờ hững mở miệng:
“Tướng quân nên cẩn trọng lời nói. Nếu những lời này bị truyền ra , ngươi có biết hậu quả sẽ như không? Cho dù ngươi không để tâm danh tiếng của , chẳng lẽ cũng không quan tâm đến thanh danh của Yểu Yểu?”
Tân Phụ Cương kiên quyết:
“Ta đương để tâm thanh danh của nàng. Chính vì vậy, những lời này ta đã giữ trong hơn mười năm. Nếu không thánh thượng se duyên bừa bãi, làm sao có thể đến lượt ngươi?”
Hắn liếc mắt nhìn Tiêu Tố, từng câu từng chữ như đâm thẳng vào đối phương.
“Vương gia, khi ta quen biết Yểu Yểu, còn chưa có sự tồn tại của ngươi.”
“Nếu nói về đến trước hay sau, ta mới là người đến trước.”
Tiêu Tố bật lạnh:
“Vậy thì sao? Người bái đường thân với Yểu Yểu là ta. Người cùng nàng đi hết cuộc đời cũng sẽ là ta. Chỉ chưa hòa ly, nàng vẫn là Vương phi của bản vương.”
“Không thánh thượng se duyên bừa bãi.”
“Mà là bản vương đã quỳ suốt một ngày một đêm trong ngự thư phòng cầu xin mới có được hôn sự này.”
“Còn ngươi đã làm gì? Dựa vào gì mà muốn có nàng?”
24
Nghe xong lời bọn họ, ta hoàn toàn tê liệt.
Vậy là người bọn họ là ta?
Không nên là Giang Nguyệt sao?
Ta nghĩ sai rồi?
Không thể .
“Trước tiên, hai người buông tay ra, lại đi.”
Tân Phụ Cương:
“Không thể .”
Tiêu Tố:
“Không có cách .”
“Trước mắt bản vương mà dám giành người, còn bảo ta ?”
Ta liếc bọn họ một , trừng mắt, lạnh giọng:
“Ta , được không?”
Hai người lập tức ngoan ngoãn buông tay.
Khoảnh khắc sau, lại giương cung bạt kiếm.
Ta khoanh tay, nhạt:
“Được thôi, nếu hai người đều ta, vậy ta miễn cưỡng thu nhận hết.”
Hai người đồng thanh:
“Không được.”
Tiêu Tố:
“Có ta thì không có hắn.”
Tân Phụ Cương:
“Có hắn thì không có ta.”
Ta nhướng mày:
“Vậy là không được à? Đã nói là yêu thì yêu đường đi lối về, xem ra các ngươi cũng chỉ nói miệng thôi, cũng không ta đến mức đó.”
Nói xong, ta quay sang Tiêu Tố:
“Ngươi, ghen tuông.”
Ta lại nhìn Tân Phụ Cương:
“Ngươi, không độ lượng.”