Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

mùi thuốc sát trùng nồng nặc, tôi mở mắt ra.

Trước mắt toàn một màu trắng khiến tôi có chút phấn khích.

Tôi thành công quay về rồi sao?

Tôi nghiêng , đối diện với đôi mắt đầy tơ máu của anh cả.

Tôi bực bội nhắm mắt lại, khàn khàn của anh cả lần tiên khiến tôi cảm ồn ào khó chịu:

“Thẩm Hòa! Ai dạy em dùng cách tìm chết để thu hút sự chú ý hả?!”

Tôi càng thêm cáu kỉnh, dưới như có thứ gì đó cấn vào rất khó chịu.

Tôi giơ kéo ra, là một chiếc bùa bình an đã cũ.

Năm tôi mười hai tuổi, sốt cao liên tục suốt một tuần không hạ, bệnh viện đã ba lần ra thông báo nguy kịch.

Anh ba đã quỳ từng một, leo đủ một nghìn bậc thang, cầu tôi chiếc bùa bình an này.

Sau đó Lâm thương, anh ba lại lấy đem .

Giờ phút này, lại quay về tôi.

tôi cảm vướng víu, giơ ném ra ngoài.

Anh ba vừa đúng lúc vào phòng bệnh, tận mắt chiếc bùa bình an rơi xuống đất.

Anh ngẩng , chằm chằm vào tôi:

“Thẩm Hòa, em ném cả chiếc bùa bình an này thật sao?”

Tôi nhíu mày, điềm nhiên:

“Một thứ bẩn thỉu như vậy, tôi không muốn nữa thì không à?”

Lồng ngực anh ba phập phồng dữ dội, đáy mắt tràn ngập đau đớn và phẫn nộ.

5

Anh ba đột ngột giơ chân, giẫm mạnh chiếc bùa bình an, nghiền nát dưới đế giày, cười lạnh chế giễu:

“Thẩm Hòa, em đúng là nuông chiều đến mức không tim gan! Em đúng là thứ sói mắt trắng không bao giờ nuôi dạy nổi!”

“Bảo sao Thanh Hàn thà chọn chứ không chọn em, em…”

“Thẩm Dương!”

Anh cả ngắt lời anh ba, có phần trầm xuống.

Anh ba đỏ cả mắt, tôi chằm chằm thật sâu.

Cố gắng tìm kiếm trên gương tôi dù một chút xíu buồn bã hay hối hận.

thứ anh , là gương bình lặng như nước chết của tôi.

Toàn thân anh ba run vì tức, cổ họng phát ra một tiếng gằn giận dữ:

“Thẩm Hòa! Chiếc bùa bình an này là của Thanh Hàn, em mượn thôi, dựa vào đâu mà em dám vứt ?!”

lòng tôi bất ngờ lại rất bình thản, nhàn nhạt:

“Tôi đền lại .”

Sự bình tĩnh của tôi hoàn toàn chọc giận anh ba, anh vào tôi, quát lớn:

dám giả bộ! , vậy thì bây giờ em cầu một cái bùa bình an khác về ! Một ngàn bậc thang, thiếu một bậc không !”

Anh cả định mở miệng ngăn lại, mắt của anh ba chặn lại.

Rõ ràng anh ấy rằng đây là cơ hội tốt để mài bớt tính khí tôi.

Vết dao của tôi không sâu lắm, bọn họ đều chắc mẩm tôi đang làm màu để thu hút sự chú ý.

Khi đến ngôi chùa trên núi ngoài thành, trời bất ngờ đổ mưa.

Một ngàn bậc thang nước mưa rửa trơn trượt và lạnh lẽo, tôi quỳ xuống.

Vết thương ngâm nước mưa, đau đớn như xuyên thấu tận tim gan.

Thế tôi như thể chẳng cảm gì, không ngừng tự nhủ:

Đây là lần cuối cùng, coi như trả lại anh ba.

Không rõ đã quỳ bao lâu, cuối cùng tôi lấy một chiếc bùa bình an mới.

Toàn thân tôi ướt sũng, óc bắt choáng váng, nóng ran.

Tôi đẩy cánh cổng lớn nhà họ Thẩm ra, vừa vặn đụng phải một buổi tiệc mừng náo nhiệt.

Lâm mọi vây quanh, ôm chiếc cúp giải thưởng Vật lý, nụ cười rạng rỡ như .

Mà sự xuất hiện của tôi, lập tức phá vỡ bầu không khí hòa hợp ấy.

Anh cả là tiên nhíu mày quát :

“Thẩm Hòa! lại em xem, chút dáng vẻ nào của thiên kim nhà họ Thẩm không?!”

mắt mọi đồng loạt rơi xuống tôi, có khinh thường, có khó chịu, tuyệt nhiên không có quan tâm.

Tôi làm như không những đó, đến trước Lâm , đặt chiếc bùa bình an vào .

Lâm ra vẻ bối rối rụt lại, đáy mắt lại vẻ đắc ý:

“Hòa Hòa, chị đừng như vậy, em đâu có trách chị đâu…”

Tôi lười bộ trà xanh ấy, quay .

Phía sau vang tiếng quát mắng của anh cả và anh ba.

Tôi coi như không nghe gì, vào phòng mình, khóa trái cửa lại.

Lấy ra con dao lam đã chuẩn từ trước ngăn kéo, không do dự cứa mạnh cổ .

Khoảnh khắc máu tươi tuôn ra, tôi lại cảm nhẹ nhõm chưa từng có.

Bên ngoài vang tiếng gõ cửa của anh hai:

“Hòa Hòa, mở cửa , anh có chuyện muốn nói với em.”

Tôi thoi thóp, đến sức để mở miệng không .

nói mất kiên nhẫn của anh ba vang :

“Kệ ! Chắc lại giở trò làm nũng đáng thương, càng chiều càng hư!”

Anh hai cuối cùng không cố nữa, tiếng chân xa dần.

Tôi cuối cùng như ý nguyện, khẽ nhắm mắt lại, linh hồn nhẹ nhàng rời khỏi thể xác.

Linh hồn vừa mới lơ lửng giữa không trung, cánh cửa phòng bất ngờ đạp mạnh bật tung.

Anh cả mày tái mét lao vào, sau lưng là anh hai và anh ba.

“Thẩm Hòa, em lại…”

Câu nói đột ngột ngưng bặt, mắt bọn họ đập vào vũng máu đỏ rực đầy sàn nhà.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.