Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Kể hết mọi hôm nay cho phụ thân mẫu thân.

Bọn họ chỉ có một mình ta là nữ nhi, từ nhỏ đến lớn thuận theo ta.

Nghe nói ta không gả cho Tạ Quân , phụ thân mẫu thân chỉ tiếc nuối vài câu nói:

“Ngày mai phụ thân sẽ chọn giúp con vài lang quân thích hợp.”

Ta gật đầu đáp ứng.

Buổi tối, ta ăn thêm bát cơm.

Bụng no căng.

cùng cũng không cần chịu đói .

Ta liên tục ở lì trong phòng mấy ngày, tận hưởng cảm giác làm người đã lâu không có.

Đến ngày thứ bảy.

Tạ Quân xuất hiện trong viện của ta.

Trên tay xách theo hộp ăn.

“Bánh hoa sen của tiệm nàng thích nhất, ta cho người xếp hàng rất lâu mới mua .”

“Khâm Thiên Giám đã xem ngày , tháng là ngày lành. Nàng có thể cùng Thẩm cô nương cử hành nghi thức vào hôm , chỉ là…”

Trong hắn hiện chút bực bội.

“Hôm nàng ta tức giận ta bảo nàng nhận tội thay, đến giờ vẫn không chịu tới ta.”

“Bình thường nhìn nàng ta khá nhát gan, không ngờ tính khí lại lớn như .”

“Ta định ngày mai sẽ nàng vào Đông làm trắc phi, khiến nàng ta sốt ruột một chút, không dám tiếp tục đóng cửa không gặp ta .”

Khi nhắc tới Thẩm Oánh, nơi chân mày khóe hắn đều nhuốm vẻ dịu dàng, như thể có nói mãi cũng không hết .

Chỉ là hắn chưa từng nghĩ tới…

Ta chưa qua nghi thức đã vào Đông sẽ bị người đời mắng thành nào.

Khó trách hắn lại mang điểm tâm tới cho ta.

Hóa tất cả đều Thẩm Oánh.

Ta đẩy hộp thức ăn trả lại.

“Hôm trước trong ta đã nói rõ với điện hạ.”

“Ta sẽ không gả cho ngài .”

“Qua vài ngày ta sẽ chọn phu quân đính thân, xin điện hạ đừng tiếp tục làm nhục thanh danh của ta.”

Đây là lần đầu tiên ta dùng độ lạnh lùng với Tạ Quân.

Hắn khựng lại trong thoáng chốc.

Sự dịu dàng trong nhanh ch.óng bị bất mãn thay .

Cẩm Tú, nàng không giống Oánh Nhi, nàng đừng học nàng bày đặt giận dỗi.”

“Vị trí t.ử phi là do nàng tự nhường đi, trong lòng có không cam tâm thì cũng phải chịu.”

Hắn cho rằng ta không làm trắc phi nên mới cố nói lời giận dỗi.

Đúng lúc .

Hạ nhân bước vào.

“Tiểu thư, lão gia đã chuẩn bị xong tranh chân dung của những người tham gia tuyển phu, mời người xem qua.”

Choang…

Hộp ăn trong tay Tạ Quân rơi xuống đất.

Những chiếc bánh hoa sen tinh xảo nứt vỡ.

Tạ Quân dù đã giẫm cũng không phát hiện.

Hắn giật lấy xấp chân dung hạ nhân định đưa cho ta.

Bật cười lạnh.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta trong mang theo thất vọng.

“Từ bao giờ nàng trở nên đầy tâm cơ như .”

tranh giành ngay cả diễn trò cũng học .”

Tim ta chợt run mạnh.

Giống như lại nhìn Tạ Quân của kiếp trước.

Hắn thường chơi đùa trong lúc dùng bữa với trì hoãn buổi chầu sớm.

Tấu chương đáng lẽ phải phê duyệt trong ngày cũng kéo sang một hôm sau.

Ta lo triều thần bất mãn nên tiếng khuyên hắn lấy chính sự làm trọng.

Hắn lại cau mày chất vấn ta.

“Nàng tranh với con bé cái gì?”

Khi ta chưa biết không phải con ruột của mình, bị hắn hiểu lầm lòng ta đau như bị d.a.o cắt.

Ta không hiểu sao hắn lại cho rằng ta sẽ đi so đo với chính nữ nhi của mình.

Về sau, ta bệnh nặng sốt cao, từng lê thân thể suy yếu cầu xin hắn cho y tới Phượng Nghi .

Khi hắn đang cầm trống bỏi dỗ .

Giữa tiếng lục lạc nặng nề vang … hắn nói câu .

“Trước đây bị lây đậu mùa chẳng sao, giờ chỉ là phong hàn giả vờ cái gì.”

Ta quên mất hôm mình đã rời đi như nào.

Chỉ nhớ mình giẫm lớp tuyết dày.

Bước sâu bước cạn.

Càng đi càng mệt.

cùng ngã xuống trong tuyết, không bao giờ đứng dậy .

Dường như lại cảm nhận cái lạnh của đêm hôm , ta vô thức siết c.h.ặ.t áo ngoài.

Đưa tay.

Lấy lại xấp chân dung.

“Tùy điện hạ nghĩ sao thì nghĩ.”

“Tiễn khách.”

ta hạ lệnh đuổi người, sắc Tạ Quân trầm xuống, phất tay áo bỏ đi, rõ ràng đã nổi giận.

Mẫu thân ta bước tới.

Vừa bà vẫn đứng ngoài cửa, nghe hết mọi .

Bà khẽ thở dài.

Chương 4

“Đang yên đang lành, sao con với t.ử lại thành này.”

“Lỡ như t.ử xin thánh chỉ ép lập con làm trắc phi thì phải làm sao?”

Ta khẽ đáp:

“Mẫu thân không cần lo, hắn sẽ không làm đâu.”

“Thứ hắn chỉ là sự ủng hộ của tướng phủ, chứ không phải con.”

“Qua vài ngày con sẽ phụ thân tỏ rõ độ trên triều, hắn sẽ từ bỏ định .”

“Cùng lắm… con vẫn thánh chỉ Hoàng hậu ban cho.”

Có đạo thánh chỉ trống kia trong tay.

Ta có thể làm bất cứ điều gì mình .

Tạ Quân rời khỏi tướng phủ trong lòng vẫn nghẹn tức.

Đều tại hắn quá nuông chiều Cẩm Tú, mới khiến nàng dám bịa hoang đường như làm loạn với hắn.

Nếu không phải xem trọng gia của nàng, hắn cần gì nhất định phải đưa nàng vào Đông .

Cứ mặc kệ nàng vài ngày, mài bớt tính khí đi là .

Dù sao Cẩm Tú này từ nhỏ đã chạy theo hắn, vĩnh viễn sẽ không rời đi.

Nghĩ , Tạ Quân liền yên tâm quay sang dỗ dành Thẩm Oánh.

Hắn tới Hầu phủ không dưới năm lần, thành mười phần, cùng Thẩm Oánh cũng chịu tới hắn trở lại.

người nóng lòng chuẩn bị hôn sự.

cưới người mình yêu, gì Tạ Quân cũng tự mình làm.

Nhưng hắn lại không vui vẻ như trong tưởng tượng.

Dường như… cũng chẳng khác ngày thường là bao.

Chỉ là hắn cảm thiếu mất thứ gì .

“Điện hạ!”

Thẩm Oánh vui vẻ chạy tới, cầm cây trâm hỏi hắn:

“Chàng cây nào đẹp hơn?”

“Trâm ngọc phỉ thúy chế tác tinh xảo, nhưng thiếp đeo lại không hợp lắm, trâm trân châu thì lại chưa đủ sang trọng…”

Tạ Quân bị nàng ta làm phiền đến đau đầu.

Những ngày gần đây, hắn cùng cũng có thể danh chính ngôn thuận tiếp cận Thẩm Oánh với thân phận vị hôn phu, quan hệ giữa người ngày càng thân thiết.

Cho tới lúc hắn mới phát hiện một mặt khác của nàng ta.

Do dự, lắm lời, ríu ríu rít mãi không thôi.

Trước kia sao hắn không biết Thẩm Oánh lại nói nhiều như .

Cẩm Tú sẽ không như .

Ta là người cẩn trọng trong lời nói và hành xử, trầm ổn đoan trang, làm việc càng không do dự chần chừ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.