

Ngay lúc đó, Thời Cảnh Niên nằm t/ rầ/ n tr/ u/ ồ/ n/ g cạnh tôi, còn cẩn thận kéo lại góc chăn, động tác dịu dàng đến mức khiến người ta dễ lầm tưởng.
Ánh mắt tôi lướt qua cơ bụng tám múi của anh, m/ á/ u trong người bỗng dâng lên cuồn cuộn.
Trời ạ, “tôi” trước kia đúng là hưởng hết phần phúc của thiên hạ rồi.
Nhưng ngay sau đó, câu anh nói khiến tôi lạnh cả người.
“Tống Vãn, nếu tôi muốn giấu em, em nghĩ mình có thể phát hiện chuyện tôi n/ g/ oại tì/ n/ h sao?”
“Tất cả đều biết em là vợ tôi, em còn muốn gì nữa? Giận dỗi cũng phải có giới hạn.”
Tôi như bị sét đánh thẳng vào đầu.
Gần như theo bản năng, tôi vung tay t/ át một cái thật mạnh.
“Anh đang sủa cái gì vậy?”