Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Nhất Định Phải Về Nhà

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Nhất Định Phải Về Nhà

Đang tiến hành
9 Chương

Ngày bố mẹ về thành phố, đứa trẻ bị bỏ lại quê như tôi lén trèo lên xe.

Bị phát hiện, bố mẹ đều lộ vẻ khó xử.

“Niếp Niếp ngoan, mau xuống xe về với bà nội đi. Sang năm bố mẹ về sẽ mua váy đẹp cho con.”

Em gái càng ngang ngược hơn, vừa đẩy tôi vừa mắng:

“Biến xuống đi, đồ b//ẩn th//ỉu! Chị làm bẩn cả xe nhà em rồi!”

Nhưng tôi sống ch//ết bám chặt vào lưng ghế, cho dù bà nội t//át đến sưng mặt cũng không buông tay.

Bởi vì tôi đã sống lại rồi.

Kiếp trước, sau khi bố mẹ về thành phố chưa được mấy ngày, bệnh d//ạ dà//y của tôi tái phát đến mức nôn ra m//áu.

Vậy mà bà nội lại lạnh lùng nhốt tôi trong phòng, không cho liên lạc với bất kỳ ai.