

Phút thứ bảy sau khi tiền mừng cưới được chuyển vào tài khoản, tôi nhận được một tin nhắn từ ngân hàng. [Tài khoản đuôi 9071 của quý khách vừa chi 12866.00 tệ. Mục đích: Thanh toán khoản vay mua nhà kỳ này đứng tên Hứa Nhu. Ghi chú: Người đồng trả nợ Nam Chi.]
Tôi vẫn đang mặc bộ váy đỏ đi chúc rượu, vạt váy lết trên thảm của phòng tân hôn trong khách sạn, khăn voan đội đầu còn chưa tháo, nhưng màn hình điện thoại trong tay lại lạnh ngắt như một tảng băng.
Tần Việt vừa đóng cửa phòng, trên tay còn cầm nửa chai champagne.
Anh ta mỉm cười đi về phía tôi: “Em mệt lả rồi phải không? Tẩy trang trước đi, anh bảo người mang canh giải rượu lên.”
Tôi đưa điện thoại ra trước mặt anh ta.
“Giải thích đi.”
Nụ cười của Tần Việt khựng lại trên mặt.
Anh ta cúi xuống nhìn lướt qua tin nhắn, phản ứng đầu tiên không phải là ngạc nhiên, mà là đưa tay ra định lấy điện thoại của tôi.
Tôi lùi lại một bước.
“Đừng chạm vào.”
Tay anh ta khựng lại giữa không trung, chiếc nơ cài cổ bị anh ta kéo lệch đi một chút.