Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

5

Ngay khoảnh khắc ngón tay anh sắp chạm vào tôi, tôi như bị điện giật, giật mạnh lùi lại, mất khống chế mà loạng choạng đập vào giá hoa sau.

“Đừng chạm vào tôi!” Giọng tôi sắc nhọn đến biến dạng.

Tô Dật sững , bàn tay vẫn dừng lại giữa trung.

Sắc cũng thay đổi: “A Nhược……”

Tôi lại chẳng còn nghe rõ họ đang gì nữa.

Bàn tay vừa định chạm vào tôi kia, trong chớp mắt trùng khớp với bàn tay lạnh như băng năm xưa, lúc hắn ép tôi uống thuốc trong tầng hầm.

Cảm giác ghê tởm, nỗi đau rách toạc, cảm giác nghẹt thở tuyệt vọng… cuộn trào như thủy triều.

Hô hấp của tôi đột ngột rối loạn, trước mắt tối sầm lại.

Tôi rẩy ngồi sụp , cuộn mình ở góc tường, luống cuống móc từ túi áo ra một lọ thuốc.

Vì tay dữ dội, thuốc rơi vãi khắp nơi, tôi vội vã nhặt bừa vài viên, chẳng màng dơ bẩn, cứ thế nhét vào miệng, nuốt cùng nước mắt mặn chát.

quá trình diễn ra nhanh như chớp, mang một kiểu lúng túng và tuyệt vọng đến mức thành thói quen.

và Tô Dật hoàn chết , sắc trắng bệch.

Mãi đến giây phút này, họ mới nhận ra những gì mình từng làm năm đó, biến tôi thành thế nào.

Tô Dật như thể bị rút cạn bộ sức trong nháy mắt.

Tôi thở hổn hển một lát, ngẩng đôi mắt đỏ ngầu lên, từng từng : “Đừng chạm vào tôi, ghê tởm.”

Câu ấy giống như lưỡi dao sắc lạnh, đâm thủng hoàn lớp phòng ngự cuối cùng trong lòng họ.

Từ ngày đó, họ bắt dùng cách của riêng mình, vụng mà cố chấp, để “chuộc lỗi”.

Họ sẽ lái sau tôi mỗi khi tan ca, lẽ nhìn tôi vào đến khu trọ mới yên tâm rời đi.

Họ dò hỏi sở thích của tôi, đặt những bó hoa tươi nhất gửi đến cửa hàng, nhưng chỉ dám nhờ shipper giao giúp.

Tô Dật thậm chí còn thử chuyển khoản một số tiền lớn tôi, nhưng mỗi lần đều bị hệ thống từ chối và trả lại.

Tôi nhận, đáp, cảm kích.

Bởi mỗi lần họ xuất hiện, tôi lại nhớ đến tuyết ấy, nhớ đến tầng hầm lạnh lẽo và dơ bẩn.

Sự sụp đổ hoàn của Tống Niệm, rõ ràng khiến cô ta phát điên.

Cô ta mất hết mọi sự che chở, chẳng khác gì một con chuột chui rúc trong cống ngầm.

Và cô ta đổ tất tội lỗi lên tôi.

Một to gió lớn, sau khi tăng ca xong, tôi chuẩn bị nhà.

Tô Dật và vẫn như mọi ngày, lái âm thầm bám tôi từ xa.

Khi tôi dừng chờ đèn đỏ ở ngã tư, một ánh đèn pha chói mắt bất ngờ rọi tới từ sau cạnh!

gầm rú của động cơ xé toạc màn , một chiếc SUV màu đen như con dã thú điên cuồng, lao thẳng tôi!

“Nhược Nhược——!”

“A Nhược——!”

Hai gào xé lòng vang lên gần như đồng thời.

Chiếc sedan bám sau tôi bất ngờ tăng tốc, xoay góc cực hiểm để chắn ngay trước tôi.

“RẦM!!!”

va chạm chấn động màn .

Chiếc SUV đen đâm sầm vào hông sedan, va đập khủng khiếp khiến chiếc sedan lăn lộn trượt xa hàng chục mét, bình xăng trong va chạm tóe lửa.

Tôi ngã ngồi dưới đất, trơ mắt nhìn quả cầu lửa bùng lên trong cơn tầm tã.

Ngay khoảnh khắc vụ nổ xảy ra, tôi thấy hai bóng từ cửa méo mó vật lộn bò ra, thân đầy máu và lửa, lảo đảo lao tôi.

“Nằm !”

6

Tôi bị hai thân hình nặng nề đè .

Sóng xung kích khổng lồ từ vụ nổ nhấc bổng ba chúng tôi.

Làn khí nóng bỏng mang mảnh kính và kim loại vụn gào thét xé qua .

thế giới trong khoảnh khắc đó chậm lại, rõ ràng đến đáng sợ.

Sau nổ vang trời, chỉ còn lại tĩnh chết chóc và âm thanh “xèo xèo” của nước dội lên lửa.

Thân thể đè lên tôi nặng đến kinh hoàng.

“Anh… chú út?” Tôi rẩy gọi, khẽ đẩy họ.

Thân thể Tô Dật mềm oặt ngã sang cạnh, lưng anh cháy đen, máu hòa vào nước tạo thành một vũng đỏ ghê .

“Nhược Nhược…” giọng anh nhẹ như hơi thở, “Đừng sợ… lần này… anh trai bảo vệ được em rồi…”

Anh rẩy đưa tay, nhét vào tay tôi một chiếc chìa khóa lạnh lẽo, dính máu.

“Anh từng hứa… sẽ dành tiền cưới em…”

Tay anh rơi , mang tiếc nuối vô hạn.

“Anh——!!!” Tôi gào lên thảm thiết, lay mạnh anh, nhưng chẳng có hồi đáp nào.

“A… Nhược…” cạnh vang lên yếu ớt đến cực điểm.

Tôi quay ngoắt lại, anh nằm nghiêng dưới đất, một mảnh kim loại cắm sâu vào bụng.

Anh vươn tay rẩy, dường như muốn chạm vào tôi, nhưng giữa chừng lại bất buông .

Hơi thở anh mỏng như tơ, từng ra đều dốc cạn sức : “Xin lỗi… anh yêu em.”

Ý thức anh dần mơ hồ, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp nhìn chằm chằm tôi, như muốn khắc hình bóng tôi vào tận linh hồn.

còi cảnh sát và cấp cứu vang lên xa xa, rồi gần dần.

Sau này tôi nghe , anh được cấp cứu suốt mới thoát khỏi cửa tử, nhưng vết thương cực nặng, nhất là vết thủng bụng và bỏng sâu, gần như mất nửa cái mạng, gương cũng bị hủy hoại.

Chưa kịp để ai vào thăm, anh như bốc hơi khỏi thế gian vào một buổi sáng sớm.

Anh chỉ để lại một tập hồ sơ có ký và hiệu pháp lý, chuyển nhượng bộ tài sản dưới tên anh tôi vô điều kiện.

Cuộc sống dường như lại trở nên yên ổn.

Tôi dùng số tiền để lại thành lập một quỹ giúp đỡ phụ nữ từng chịu tổn thương, coi như khép lại quá khứ.

Chiếc chìa khóa mà Tô Dật trao tôi, tôi vẫn luôn giữ lại, nhưng chưa từng mở căn nhà chất đầy “tiền cưới” mà anh .

Có những thứ, một khi mất đi, là thể lấy lại nữa.

Mãi đến một buổi chiều rất lâu sau đó, ánh nắng ấm áp rọi vào tiệm hoa.

Tôi nhận được một bưu kiện mỏng, ghi gửi.

Mở lớp lớp gói ra, trong lẽ nằm một đạo bùa bình an.

sau của tấm bùa, bằng nét quen thuộc, mới viết thêm một dòng nhỏ:

“A Nhược, năm nào cũng bình an.”

Ngón tay tôi khẽ vuốt qua dòng ấy, ngón tay nhẹ.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang, tôi ngẩng lên, mơ hồ thấy lại bóng dáng năm xưa— đàn ông mặc quân phục, che ô đen, lẽ đi trong phùn tôi.

HẾT

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn