Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Trì Lê Uyển đứng bên cạnh kéo anh lại: “Em gái tính tình nóng nảy, có thể là tâm trạng không tốt nên trốn đi đâu đó thôi. Cũng có thể bây giờ đã rồi, dù thì con bé cũng chẳng còn chỗ nào khác để đi.”
“Em biết anh lo cho em gái và dì, nhưng bây giờ… gặp e là lại cãi nhau. Nếu em đã không rồi, thì đừng làm khó An An nữa không?”
“Chúng ta nhé?”

Hoắc Dận Đình mấp máy môi định nói gì đó, nhưng Trì Lê Uyển đã nhanh miệng dặn dò trợ lý bác kia rời đi .
Anh giơ lên, nhưng lại bị cô ta nhẹ nhàng nắm lại.
“Dận Đình, nghe em một không? Tính của An An em hiểu rõ nhất .”

Hoắc Dận Đình cụp Trì Lê Uyển . bất an trong lồng ngực lại dâng trào. Anh ngoảnh phía phòng bệnh của Trì An, nhưng Trì Lê Uyển…
Cơ hàm anh bạnh , trái tim treo lơ lửng giữa không trung.
“Vậy cũng .”

Anh nắm ngược lại cô ta, nhưng thứ chạm vào lại là một giác lạnh buốt.
5 năm qua, anh đã nắm Trì An rất nhiều . Đôi bàn ấy nhỏ nhắn, mềm mại nhưng nào cũng ấm áp.
*[Bởi vì thích anh , nào anh nắm em cũng kích động và vui vẻ lắm, nên đương nhiên là ấm rồi.]*
Nụ cười rạng rỡ của cô hiện lên trong tâm trí anh.

Trên đường đi, Trì Lê Uyển phản ứng khác thường, vô số yêu cầu.
Đi trung tâm thương mại mua sắm, ăn tối, xem phim, bắn pháo hoa.
con số trên màn hình điện thoại 23 giờ, Hoắc Dận Đình lệnh cho tài xế:
phu nhân .”

“Không cần đâu! Dận Đình, hôm nay em tự rồi. Anh cũng mệt rồi, chẳng anh bảo ở họ Hoắc còn rất nhiều việc xử lý …”
Trì Lê Uyển không lên xe, cứ đứng bên cửa chiếc Maybach cười nói.

xúc kỳ lạ trong anh điên cuồng leo thang.
Trì Lê Uyển đây không vậy, cô ta bám anh rất chặt, từng thực biết điều buông lỏng nhịp độ .

“Tôi em .”
Giọng Hoắc Dận Đình mang chút lạnh lẽo. Trợ lý bên cạnh vậy bèn làm động tác mời Trì Lê Uyển lên xe. Bốn vệ đi theo cũng đồng loạt tiến lên một bước.

Bên trong khoang xe sang trọng bật hệ thống sưởi, bản nhạc du dương nhè nhẹ cất lên, nhưng không một ai lên tiếng, một im lặng đến bất thường.

“Nhị thiếu gia, đến họ Trì rồi.”
Biệt thự họ Trì nửa đêm chìm trong bóng tối đen kịt.
Tim anh đập mạnh, lao thẳng vào trong biệt thự. Trì Lê Uyển cứ đi theo sau lưng anh. Hoắc Dận Đình chạy tới chạy lui lùng sục, cuối cùng cô ta cũng lên tiếng.
“Hoắc Dận Đình, có anh… thích Trì An rồi không?”

**8**

Hoắc Dận Đình quay lại. Đôi Trì Lê Uyển ửng đỏ, giọng nói mang theo âm cuối nghẹn ngào, nức nở.

Cả biệt thự chìm trong tĩnh lặng, còn tiếng thở gấp gáp không đều của hai người.

Đến này anh mới nhận thất thố của mình. Là do thói quen làm vệ cho Trì An 5 năm qua ? Tại không tìm cô, anh lại căng thẳng đến ?

Căn phòng của Trì An trống rỗng, lạnh lẽo, không có vẻ gì là có người từng quay lại.
Rõ ràng, nếu cô rời đi hay biến mất, mọi trở ngại giữa anh và Trì Lê Uyển sẽ chẳng còn. Anh cũng không cần lo lắng việc cô đột ngột nổi đóa, làm việc gì cũng không cần để ý đến nhận của cô nữa.

“Hoắc Dận Đình, có không?”
anh không trả lời, Trì Lê Uyển càng thêm căng thẳng, gặng hỏi.

Hoắc Dận Đình nhắm lại, nặn một nụ cười gượng gạo: “Không có, Uyển Uyển, em nghĩ nhiều rồi.”
“Anh là… không biết cô ta đi đâu, theo phản xạ có điều kiện nên mới muốn biết…”

Trì Lê Uyển bước tới vài bước, vòng ôm lấy cổ anh. Khuôn yếu ớt, chực khóc của cô ta sát rạt ngay .
Cô ta ngước lên áp môi mình vào môi anh, vẫn là một lạnh lẽo, dường không có chút nhiệt độ nào.
Cô ta dùng sức hôn anh, gấp gáp vội vã vuốt ve vòm ngực nóng hổi của anh, nhưng lại bị đối phương tóm lấy.

“Uyển Uyển.”
Giọng Hoắc Dận Đình trầm xuống, không nghe vui buồn.
“Em mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”
Anh không để cô ta có cơ hội giãy giụa, trực tiếp tách cô ta khỏi người mình.

Nước Trì Lê Uyển thi nhau rơi lã chã.
“Dận Đình, tại lại cự tuyệt em?”
“Có vì Trì An không, có anh không buông bỏ cô ta!?”
Cô ta muốn níu giữ anh, nhưng cuối cùng không nhịn gào lên chất vấn.

“Trì Lê Uyển, tôi bảo em mệt rồi.”
Vệ tiến lên khống chế cô ta. Hoắc Dận Đình từ từ cúi , khuôn sắc sảo chìm trong bóng tối mờ ảo, không rõ biểu .

Anh trong lòng trống rỗng. 5 năm nay, Trì An từng rời khỏi tầm anh, ngay cả sau vụ bắt cóc hay khi bị đạn bắn vào , từng một rời đi.

Vệ Trì Lê Uyển lên lầu, tiếng nức nở vọng lại mờ. Anh cứ ngồi thẫn thờ ở phòng khách, những suy nghĩ trong bỗng trở nên rối bời.
Kể từ khi xác định tình với Trì Lê Uyển, anh bao giờ phiền não, lo âu nhường này. cuối cùng xuất hiện trạng thái đau khổ vậy là từ 5 năm

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.