Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Tiếng khóc chợt khựng lại.

“Cô cái chỗ đó làm gì?”

“Kiểm tra bảo hiểm du lịch của cháu.”

ta the thé lên: “Cái đó là A Nghiên mua cơ mà!”

“Nhưng được bảo hiểm là cháu.”

ta hạ xuống: “Lâm sức khỏe không tốt, A Nghiên chỉ sợ con bé đi đường xảy ra không ai lo thôi.”

Cố Thu đang sắp xếp hồ , nghe đây cũng dừng .

Tôi : “Vậy ra dì biết đổi thụ hưởng thành cô ta?”

dây kia im phăng phắc.

Tôi bật loa ngoài và báo âm.

“Dì, cháu lại lần nữa. Dì có biết thụ hưởng bảo hiểm du lịch của cháu bị đổi thành Lâm không?”

ta lập tức đổi .

“Tôi không biết cô đang nói cái gì. Cô đừng có âm.”

Tôi nói: “ báo âm đã được phát ra.”

ta dập luôn.

Cố Thu đưa tờ giấy cuối cùng tôi.

“Chị cầm luôn cái này đi. số hồ tranh chấp chứng .”

Tôi lấy.

số trên giấy rất dài.

Tôi đọc nhẩm từng con số một.

Đây là số thứ ba tôi được ngày hôm nay.

chú chặng , hồ Cục Quản lý thị trường, số tranh chấp bảo hiểm.

Chúng giống như ba chiếc đinh, ghim tôi từ một “cô dâu đang giận dỗi” trở lại thành một con cụ thể.

Lúc bước ra khỏi công ty bảo hiểm, trời đã sẩm tối.

điện thoại có thêm một bức ảnh.

Ai đó gửi vào nhóm chat gia đình.

Chu Nghiên và Lâm đang ngồi cạnh cửa sổ .

Lâm tựa vào vai anh ta, lộ ra nửa khuôn mặt.

Dòng chú thích là của dì út Chu Nghiên: Tiểu Nghiên đi xử lý khách trước, đợi Tri Hạ bình tĩnh lại bù vé sau.

Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó.

đã cất cánh.

Tuần trăng mật của tôi thực sự đi mất .

Khoảnh khắc đó, tôi chẳng đuổi kịp một ai.

Tôi đứng trước cửa công ty bảo hiểm, nhìn đèn xe giờ tan tầm kéo thành từng vệt dài.

Túi hồ bị gió thổi kêu phần phật.

Tự dưng tôi thấy mệt mỏi rã rời.

Mệt mức ngay cả sự tức giận cũng giống như đồ đi mượn.

Tôi ngồi thụp xuống, đè túi hồ lên gối.

Gấu váy trắng cọ vào bụi trên mặt đất.

Có một dì đi ngang qua tôi có phải đang không khỏe không.

Tôi lắc .

Dì ấy lấy từ túi ra một viên kẹo bạc hà, nhét vào tôi.

Vỏ kẹo màu xanh lá, góc cạnh đã nhăn nhúm.

Tôi nắm chặt nó, không bóc.

Tôi nhắn tin bố.

“Bố, con mang âm , chứng bảo hiểm cũng lấy được .”

Bố trả lời rất chậm.

Chỉ có một câu: “Đừng vội chứng minh vô tội, trước tiên hãy bảo vệ chính .”

Tôi đọc đi đọc lại hai lần.

Câu nói đó đã ép mắt tôi trào ra.

Không phải là khóc òa lên.

Chỉ là mắt rơi xuống tờ biên bảo hiểm, loang ra một vệt mờ mờ.

Tôi dùng ống áo lau đi.

Giấy tờ không được làm mờ.

8 giờ tối, của Du lịch Cẩm Lan gọi điện tôi.

Cô ta nói sau khi hạ cánh xuống sân ngoài, Chu Nghiên đã khiếu nại, nói rằng tôi ác ý đóng băng thẻ tín dụng, khiến việc bảo lãnh khách của đoàn gặp trở ngại.

“Chị Hứa, chị xem có thể khôi phục một phần ủy quyền trước được không?”

Tôi : “Anh ta hạ cánh à?”

“Vừa mới hạ cánh.”

“Vậy anh ta có thể dùng thẻ của mà.”

nói: “Khách của đoàn vốn dĩ được liên kết với thẻ chính của chị.”

“Ai liên kết?”

“Lúc đăng ký, anh Chu đã nộp.”

“Tôi đã ủy quyền chưa?”

dây kia im lặng.

Tôi tiếp: “Tin nhắn ủy quyền có được gửi số đuôi 0371 không?”

hít một hơi sâu.

“Chị Hứa, ngày mai chúng ta có thể sắp xếp một cuộc họp ba .”

“Bốn .”

“Sao cơ?”

“Công ty du lịch, công ty bảo hiểm, chuyên viên xử lý tranh chấp ngân hàng, và tôi.”

“Thế còn anh Chu?”

“Anh ta đang ở ngoài, có thể tham gia qua video.”

nói điều này vượt quá quy trình.

Tôi đọc số hồ của Cục Quản lý thị trường cô ta nghe.

Cô ta im lặng nửa phút.

“2 giờ chiều mai, chúng tôi sẽ tiến hành rà soát nội bộ trước.”

“Tôi muốn có báo bằng văn bản.”

“Được.”

“Và cả chị Hàn nữa.”

đanh lại: “Trưởng đoàn đang dẫn khách ở ngoài.”

“Chị ta là nộp lý do hủy tour. Chị ta phải giải trình nguồn gốc tin.”

không đồng ý, cũng chẳng từ chối.

Mười phút sau, tôi được email báo cuộc họp rà soát.

danh sách các tham gia không có tên chị Hàn.

Tôi trả lời lại: Yêu cầu bổ sung nộp lý do hủy tour là Hàn tham gia họp trực tuyến, nếu không sẽ coi như không thể giải trình nguồn gốc ủy quyền.

Email vừa gửi đi, cuộc gọi video của Chu Nghiên liền gọi .

Bối cảnh là sảnh khách .

Sắc mặt anh ta rất tệ, Lâm đang ngồi trên ghế sofa, khoác dải ruy băng màu champagne của tôi.

Dải ruy băng đó được cô ta quấn quanh cổ .

Chu Nghiên mở miệng là trách móc: “Em hài lòng chưa? Khách bắt chúng ta phải nộp thêm 20 vạn tiền cọc đấy.”

“Anh có thể không ở.”

“Đoàn nơi .”

“Đó là đoàn của anh.”

Lâm ngẩng lên.

“Tri Hạ, sức khỏe của chị không tốt, A Nghiên chỉ sợ chị xảy ra một thôi.”

cô ta êm ái, giống như cây kim bọc đệm bông.

“Cô không khỏe thì tự đi mà mua bảo hiểm .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.