Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 12

. lắm. Cố Thừa Dã, con giỏi thật. Con cưới một cô tốt, coi mẹ con kẻ thù. Nói rõ cho mẹ nghe, rốt cuộc con muốn thế ?”

Cố Thừa Dã mẹ chồng.

“Con muốn mẹ đừng quản của bọn con nữa. Cuộc sống của con và , bọn con tự sống. Mẹ cần dưỡng già, phần con nên đưa thì con sẽ đưa, mẹ đừng vượt ranh giới nữa. Nếu mẹ không làm , lễ Tết con chuyển cho mẹ, không về nữa.”

Ba chữ cuối cùng một nhát dao.

Mắt mẹ chồng lập tức đỏ lên.

Đúng lúc , Nhã Lâm dậy.

“Anh cả, nói vậy không đâu. Mẹ vất vả nuôi anh lớn, bây giờ anh…”

“Nhã Lâm.” Cố Thừa Dã cô ta. “Em gả chưa đến một tháng, chuyện họ Cố tốt nhất em nghe trước hãy nói.”

Nụ cười của Nhã Lâm biến mất.

Cố Thừa cũng ngồi không .

“Anh! Anh nói chuyện với em kiểu gì vậy?”

“Anh nói kiểu gì? Anh bảo cô ấy nghe trước. Em có thể cũng nghe một chút không?”

“Em nghe gì? Nghe anh trách móc mẹ à?”

“Anh trách móc ai? Anh nói sự thật. Mẹ bỏ 300 nghìn đặt cọc , anh . nộp ba năm sinh hoạt, thiếu một đồng không? cưới của em ai cọc? Sửa ai ? Tiệc cưới ai ? Bản thân em bỏ ra bao nhiêu?”

Mặt Cố Thừa đỏ bừng.

là việc anh làm anh nên làm…”

“Việc anh làm anh nên làm, anh đã làm. em đừng coi là chuyện đương nhiên. Càng đừng để em nhúng tay chuyện của anh và anh.”

Anh Nhã Lâm.

“Ví dụ đăng Moments ám studio của anh nhận dự án nhờ quan hệ.”

Mặt Nhã Lâm trắng bệch.

“Em không có…”

“Anh đã lưu ảnh chụp màn hình. Ba chữ ‘họ hàng mình’ em viết, anh đọc rõ.”

Phòng riêng bị hạ nhiệt độ xuống mười độ.

Mẹ chồng đột nhiên dậy, cầm tách trà trên bàn ném xuống đất.

Mảnh vỡ bắn tung tóe.

“Đủ ! Các đủ !”

Cố Thừa Dã, ngón tay run rẩy.

“Con muốn tách đúng không? ! Từ hôm nay trở , con cứ sống với đàn , đừng nhận mẹ nữa!”

xách túi, đẩy cửa phòng riêng .

Cô Cố Tú Chi đuổi theo.

Hai nhau, cũng lặng lẽ dậy rời .

Trương Kiến Quốc lúc còn quay đầu một cái.

Trong phòng còn lại bốn chúng .

Nhã Lâm tựa lưng ghế, biểu cảm phức tạp.

Hai tay Cố Thừa nắm chặt đặt trên đầu gối.

“Anh, anh hài lòng chứ?”

Cố Thừa Dã cầm áo khoác.

“Hôm nay những gì cần nói anh đã nói. thế , xem lựa chọn của mẹ.”

Anh kéo ra khỏi phòng riêng.

đến hành lang, nghe thấy giọng Nhã Lâm phía :

“Thừa , anh cả của anh bị bệnh thần kinh à?”

Cố Thừa không lời.

Hoặc nói cách khác, anh ta không biết phải lời thế .

Trên xe, Cố Thừa Dã lái lâu.

vẫn chờ anh nói.

Anh không nói.

Cho đến khi xe dừng ở hầm để xe khu chung cư, tắt máy, anh vẫn ngồi .

“Thừa Dã.”

“Ừ.”

“Anh hối hận không?”

Anh tựa đầu ghế, nhắm mắt.

“Không hối hận. trong lòng khó chịu.”

“Em biết.”

“Mẹ anh nuôi anh không dễ. ấy coi anh là máy rút , coi em là ngoài. Anh không có cách vừa bảo vệ em, vừa làm ấy hài lòng.”

“Anh không cần làm ấy hài lòng.”

“Trước đây em chưa từng nói câu .”

“Trước đây anh chưa về phía em.”

Anh mở mắt .

Dừng vài giây.

.”

“Ừ.”

“Từ hôm nay trở , anh sẽ mãi về phía em.”

Câu anh nói khẽ.

nghe rõ.

Năm ngày , tĩnh.

Mẹ chồng không gọi một cuộc điện thoại .

Cố Thừa Nhã Lâm cũng không liên lạc.

Trong nhóm gia đình không có lấy một tin nhắn.

Sự tĩnh không phải tĩnh của hòa giải.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.