Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 15

Thay mẹ đón út về .

Sáng hôm sau, khi tôi đang sắp xếp tài liệu, cậu cả gọi tới.

Không phải gọi cho tôi, mà gọi cho mẹ.

Mẹ bật loa ngoài.

“Tú Trân, em mau đưa về Hàng Châu đi. Anh nói em, chuyện Uyển Như …”

“Kiến Quốc.” Mẹ cắt ngang.

“Hả?”

trăm mươi tám . Rốt cuộc anh có số từ đâu ra không?”

“Anh nói em rồi, anh vay…”

giờ anh còn lừa em?”

Cậu cả im lặng.

đã điều tra ra hết. Số Từ bỏ ra. Uyển Như cái giá. Anh không chỉ , anh còn mua rẻ xưởng Từ . Những qua anh làm ăn Từ Khải, từng đồng anh kiếm được đều đè lên mạng em gái anh.”

Hơi thở bên kia càng càng nặng.

“Tú Trân, em nghe anh nói…”

“Em không nghe. Anh Đồng Lăng. Trong vòng ngày. Nói thẳng .”

“Anh không đi được…”

“Không đi được? em về Hàng Châu tìm anh. vợ anh, con trai anh, tất cả họ hàng, em sẽ nói hết chuyện này ra. Anh chọn đi.”

Cậu cả không lên tiếng.

Rất lâu sau.

“Được. Anh .”

Điện thoại ngắt.

Tôi nhìn mẹ.

“Mẹ, được đấy.”

út con chịu tội thay mẹ mười sáu . Giang Kiến Quốc …”

Mẹ nghiến răng.

dựa vào đâu?”

ngày sau, cậu cả Đồng Lăng.

Chương 16

Xe cậu cả dừng cửa nghỉ giờ chiều.

Cậu mình.

Mặc áo polo xám, tóc bạc nhiều hơn nửa không ít.

Bước vào phòng, thấy tôi và mẹ ngồi bên giường, cậu đứng ở cửa không nhúc nhích.

“Ngồi.” Mẹ nói.

Cậu kéo ghế ngồi xuống, tay đan vào nhau đặt trên đầu gối.

“Nói đi.”

Tôi không để mẹ mở lời .

“Cậu cả, con nói rõ . Đây không phải xét xử, mà đối chất. Mỗi câu cậu nói con đều có thứ để kiểm chứng. Cậu nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.”

, con…”

“Câu hỏi thứ nhất. phẫu thuật trăm mươi tám bà ngoại mười sáu , cậu có từ tay Từ không?”

Im lặng ít nhất mười giây.

“….”

Tay mẹ tôi siết chặt.

“Câu hỏi thứ . Chuyện út đi Từ , cậu có không?”

“Cậu đi tìm Từ . Nhưng không nói cậu sẽ đi …”

“Ngày đi , cậu có ngăn không?”

Yết hầu cậu động đậy.

“Không ngăn được.”

“Không ngăn được hay không ngăn?”

Cậu ngẩng đầu nhìn tôi.

, con mới mười tuổi. Con không tình hình trong ấy. Bà ngoại con nằm trong bệnh viện, nào cũng có thể ra đi. Hơn trăm lấy đâu ra? Mẹ con khi mới sinh con được vài , con lương tháng . Cậu ấy vừa khởi nghiệp xưởng nhỏ, thật sự không có nhiều như .”

cậu trơ mắt nhìn út dùng mình đổi cho mọi người?”

“Không phải!” Giọng cậu đột nhiên cao lên. “ quyết định ! tìm cậu, đã nói xong Từ rồi. bảo cậu đi lấy , còn đi người . Cậu cản rồi, cậu nói cả nghĩ cách khác…”

“Cậu cản mấy lần?”

“… lần.”

lần.” Tôi lặp lại chữ ấy.

cậu đỏ bừng.

“Cậu còn cách nào? Bà ngoại con không chờ được nữa!”

sau khi cầm thì sao? Cậu nói cả cậu vay được. Tại sao không nói sự thật?”

“Cậu…”

“Vì cậu thấy mất .” Tôi nói thay cậu. “Em gái chạy người đàn đã có vợ, nói ra mũi họ Giang để đâu. Nên cậu bịa ra câu chuyện vay , khiến cả hận út, đuổi ra khỏi họ Giang. Cậu làm người tốt, ấy làm kẻ xấu.”

Môi cậu run lên.

“Không hoàn toàn vì mũi…”

vì cái gì? Vì bốn trăm ?”

Cậu ngẩng phắt đầu.

“Ý con gì?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.