Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Con đang cậu một cơ . Nghĩ kỹ.”
Tôi dậy, thanh toán.
cửa, cậu gọi tôi.
“Niệm Niệm.”
“Vâng?”
“Con thật sự rất giống dì con.”
“Con . Nhưng con sẽ không nhịn dì ấy suốt mười sáu .”
Chương 23
nghị ngành vật xây Nam Kinh được tổ chức đúng lịch vào cuối tháng.
Đỉnh Phong Capital là một những đơn vị đồng tổ chức, tên tôi được in trên danh sách khách mời.
Trước khi xuất phát, tôi một việc: đưa dì cùng.
“Niệm Niệm, dì chỗ gì? Dì hiểu vật xây đâu.”
“Dì không cần hiểu. Dì chỉ cần ngồi .”
“Ngồi xem gì?”
“Xem trai dì xin lỗi dì.”
Dì sững ra.
“ ấy sẽ không…”
“Ông ấy sẽ. Vì con đưa ông ấy một điều kiện ông ấy không thể từ chối.”
nghị tổ chức tại Trung tâm Triển lãm tế Nam Kinh. Hơn bốn trăm người tham dự, đều là chủ doanh nghiệp vật xây và tư khu vực Trường Tam Giác.
Phần xuất hiện tôi được xếp vào tọa đàm buổi chiều, chủ đề là “Xu hướng tài chính chuỗi cung ứng ngành vật xây ”.
Là đại diện Đỉnh Phong Capital, tôi ngồi trên sân khấu.
Hàng ghế thứ ba dưới là cậu cả, .
Chỗ cậu là tôi để dì .
Dì mặc bộ vest xanh đậm tôi mua trước. Tóc đã cắt tỉa, nhìn tinh thần hơn nhiều.
Nhưng dì ngồi , rõ ràng rất căng thẳng.
Nhược Nhược không . Em đang học ở Hàng Châu.
Tọa đàm kết thúc, phần giao lưu tự do.
Tôi xuống sân khấu, cậu cả.
“Cậu cả.”
Cậu mặc vest chỉnh tề, tay cầm một ly trà, ngón tay hơi trắng.
“Con chắc là ở đây?”
“Cậu chắc mình đã nghĩ kỹ chưa?”
Cậu nhìn dì .
Dì cúi , không nhìn cậu.
“Cậu cả, cậu từng muốn con giúp cậu. Vậy trước hết cậu phải tự giúp mình.”
Cậu đặt ly trà xuống.
thẳng người.
“Uyển .”
Dì ngẩng .
“ với .”
Cậu dẫn dì một khu vực đông người, nơi vài người ngành từ Đồng Lăng và Hàng Châu, không ít người quen .
“Lão ! Lâu rồi không gặp.”
“ , lần này dẫn ai vậy?”
Cậu cả lại.
Cậu hắng giọng.
“Mọi người, tôi giới thiệu một chút. Đây là em gái tôi, Uyển .”
Mấy người kia sững ra.
số họ người một cô em gái “bỏ theo trai”. Chuyện tầm phào kiểu này nhóm nhỏ truyền rất nhanh.
“ , đây không phải là cô em…” người nhỏ giọng nửa câu, bị người huých tay nên nuốt lời lại.
Cậu cả không né tránh.
“Tôi mọi người đều từng nghe chuyện em ấy. Mười sáu trước em ấy rời khỏi , tôi và người đều tưởng em ấy vì một người đàn ông.”
Cậu dừng lại.
“Nhưng sự thật là: em ấy vì cứu mẹ tôi. mẹ tôi bệnh tim, cần ba trăm hai mươi tám nghìn để phẫu thuật. Số tiền là em ấy cầu xin mà . Em ấy dùng chính mình đổi lấy.”
Xung quanh lặng .
“Là tôi không bảo vệ được em ấy. Mười sáu qua là lỗi tôi.”
Dì , vẻ mặt từ căng thẳng biến thành luống cuống.
Dì không ngờ cậu cả thật sự ra trường hợp vậy.
“ …” người mở miệng.
“Không gì khác. Tôi chỉ muốn mọi người : Uyển không phải người đáng xấu hổ. Em ấy là người tốt nhất họ chúng tôi.”
xong, cậu cúi .
Dì tại chỗ, môi mấp máy vài lần.
Cuối cùng dì một câu.
“, cảm ơn .”
Cậu cả quay .
Hai chữ ấy cũng đã cách nhau mười sáu .
Lúc tan , tôi kéo cậu cả sang một .
“Cậu cả, hôm nay cậu không tệ.”
“Cậu việc nên thôi.”
“Chuyện Hoa, con sẽ giúp cậu kết nối một nguồn cung mới. Giá cao hơn Khải Thịnh một chút, nhưng ổn định.”
“Thật sao?”